812 – Sở hữu đất đai và chuyện “nhích bút” của quan tham

6Sắp bước sang năm mới, đáng ra muốn bỏ hết những chuyện không vui của năm cũ, vậy mà…

Chả là cùng với những phát ngôn gây sốc của bác Cả Trọng, hôm qua báo QĐND (dạo này khá chăm “đánh giặc bằng mồm”), có bài của một trí thức khoa bảng của chế độ (PGS TS Nguyễn Đức Độ) với nhan đề: Sở hữu toàn dân về đất đai là cần thiết, đúng đắn và phù hợp. Để chứng minh cái sự đúng đắn và phù hợp đó, ông phó giáo sư Độ đã không ngần ngại lôi cả Lênin (bức tượng to lớn nhất của ngài vừa bị dân chúng Ukraina (thuộc Liên Xô cũ) giật đổ vào hôm Chủ nhật – 08.12.2013), cho rằng: tính cht vô lý ca chế đ s hu tư nhân v rung đt, ngun gc đ ra đa tô, làm cho giá c nông phm tăng, kìm hãm s phát trin ca nông nghip. Đ khc phc tình trng này, V.I. Lênin đã ch trương phi quc hu hoá đt đai, xóa b chế đ s hu tư nhân v đt đai, thay vào đó là chế đ công hu v đt đai.

Chuyện công hay tư hữu về đất đai, cái nào tốt cái nào xấu đã có nhiều phân tích bàn luận rồi. Những bậc đại công thần của chế độ cũng đã có ý kiến về việc này (ở đây), tôi không muốn nhắc lại nữa. Nhưng việc nhà nước ta đang ra sức quảng bá và thuyết phục các định chế kinh tế lớn trên thế giới (như EU; TPP là ví dụ) sớm công nhận nền kinh tế thị trường của VN, mà nhà nước lại cứ khư khư giữ cái thế độc quyền (như về sở hữu đất đai chẳng hạn) như vậy, thật khó coi.

19Những khái niệm của của Mác về địa tô đẻ ra bất công và áp bức được giải thích là do sự “phát canh thu tô” của địa chủ (với tư cách là chủ sở hữu ruộng đất). Còn lý giải sự bóc lột của giới chủ tư bản nông nghiệp, nằm ở sự chệnh lệch về địa tô (lợi nhuận siêu ngạch) mà nhà tư bản thu được ngoài khoản (tiền) đầu tư trong nông nghiệp do công nhân nông nghiệp tạo ra, sau khi đã nộp tô cho địa chủ. (Xem ở đây; và ở đây).

Cái gọi là “chế đ s hu tư nhân v rung đt, ngun gc đ ra đa tô, làm cho giá c nông phm tăng, kìm hãm s phát trin ca nông nghip”. Thật khó đứng vững cả mặt lý thuyết lẫn trên thực tiễn.

Chả cần nói đâu xa, thời bao cấp trong sản xuất nông nghiệp, mỗi ngày công của một lao động chính (Xã viên HTX), cao nhất mới được khoảng 4 lạng thóc. Thì dù có muốn lạc quan tếu đến đâu cũng không thể nói đó là một mô hình sản xuất nông nghiệp tiên tiến với giá thành nông sản hạ được.

images770206_16Thực tế sinh động này đã được nhà báo Huy Đức mô tả khá thuyết phục ở 2 chương: Chương 9 – Xé Rào và Chương 10 – Đổi Mới trong cuốn Bên thắng cuộc. Thiết nghĩ, ước muốn của Anh chủ nhiệm của Hoàng Trung Thông có chính đáng đến đâu thì cái ý tưởng: Tay anh nm cht tay xã viên/ Xc c phong trào vng tiến lên. Cũng mãi chỉ là giấc mơ hoa phù phiếm. Trên thực tế những đàn lợn béo tốt của Hợp tác xã Nông nghiệp (HTXNN), tại sao chúng không chịu sống chan hoà với nhau như trong các trang trại của CNTB giẫy chết? Những thửa ruộng của HTXNN sao lúa ở xung quanh bờ lại xanh tốt hơn ở phần giữa ruộng?

Xin thưa, mỗi khi có đoàn tham quan ở trên về thì Ban quản trị HTX đành mượn tạm số lợn béo tốt của nhà dân vào trang trại để quay phim chụp ảnh tuyên truyền cho nó đã. Vì chưa quen hơi nhau, chúng đuổi cắn nhau cũng là lẽ thường thôi mà. Còn chuyện lúa ven bờ xanh tốt hơn, là nguyên nhân một công chỉ được trả từ 1 đến 3 lạng thóc (như chương trình Ký Ức Thời Gian của VTV vừa loan), nên người ta chỉ cần đứng trên bờ mà rải phân cho nó tương xứng chứ ai hơi đâu mà “ăn kỹ làm thật” cho nó nhọc mình.

Người ta cho đầu óc tư hữu của người nông dân là xấu. Nhưng họ có biết đâu, tư hữu chính là động lực để con người ta nỗ lực vươn lên. Nhờ tư hữu mà người nông dân chịu một nắng hai sương làm ra nhiều nông phẩm cho xã hội.

so-phan-dan-ba-nong-thonThói quen của người nông dân, bất kỳ ở đâu là thức khuya dậy sớm. Dịp mùa hè nắng gắt, người ta dậy sớm từ 4, 5 giờ sáng. Ra đồng từ lúc trời mới tang tảng. Làm đồng lúc này vừa mát, năng xuất lao động lại cao. Khi mặt trời lên cao, người ta về nhà phơi phóng, chăm đàn lợn gà, chuẩn bị cái rau cái cỏ, thổi nấu ăn uống. Nghỉ trưa cho lại sức dưới bóng cây râm mát. Chờ đến chiều, nắng đỡ rát lại ra đồng…

Vào làm ăn tập thể, cha chung không ai khóc, đi làm theo kẻng hiệu. Ra nơi tập trung, ngồi dãi thẻ ra ngã 3 ngã 7 tán phét chờ sự phân công việc là từ đội trưởng sản xuất. Gặp ông (bà) đội trưởng công tâm và thạo việc còn đỡ. Ngược lại sinh mâu thuẫn, ty nạnh dẫn đến cãi nhau ầm ĩ là khó tránh. Có khi 8, 9 giờ sáng mới ra tới đồng. Mùa hè, mặt trời đã lên cao, chả mấy chốc nắng mệt, hò nhau về. Buổi chiều, lại kẻng tập trung…. 3, 4 giờ chiều mới ra đồng… 6, 7 giờ giẫm chết cóc chết nhái thì kéo về. Tối kẻng họp bình công. Nếu bình không công bằng hay thiên vị, lại cãi nhau như mổ bò.

2Những ai từng nằm trong chăn, đều cảm nhận một cách rõ nét rằng“công trng duy nht ca phong trào Hp tác hóa NN Min Bc là đã gián tiếp đy hàng triu thanh niên (c nam ln n) vào trn chiến mười đi mt mang tên “Chống Mỹ cứu nước” để giúp cho ĐCS leo lên đỉnh cao quyền lực. Còn bản thân những người được cho là “đội quân chủ lực” của cuộc cách mạng long trời lở đất ấy thì:

H lng l đi như đi quân tht trn
Cán d
m chúi xung mt đường Nhng nòng súng g hết đn
Nh
ng tm áo rách sc mùi bùn phơi trong lòng dm như c ngày vic làng giã đám

Nh
ng người đàn bà vác dm đi thành mt hàng dc v phía bên phi sát mép đi l
H
đến t đâu và s đi đâu?
V
i mùi tanh cua c ta quanh người.

(Trích: Trên đại lộ – Nguyễn Quang Thiều)

Có lẽ hiếm có cây bút nào mô tả về số phận người phụ nữ nông thôn nói riêng và những người nông dân VN nói chung lại khiến ta phải giật mình xót xa đến thế. Quc hu hoá đt đai, xóa b chế đ s hu tư nhân v đt đai, thay vào đó bằng chế đ công hu v đt đai để giải quyết rốt ráo được vấn nạn đa tôGóp phần h giá thành nông phm và nâng cao năng xut lao đng lại làm đội quân chủ lực của công cuộc cách mạng tiến lên CNXH tàn tạ đến thế sao?

Người biểu tình kéo đổ tượng Vladimir Lenin trong trung tâm thủ đô Ki-ép, Ukraina, hôm Chủ nhật 8/12/13. Cuộc biểu tình bước sang tuần thứ ba với khoảng 200.000 người tham gia

Người biểu tình kéo đổ tượng Vladimir Lenin trong trung tâm thủ đô Ki-ép, Ukraina, hôm Chủ nhật 8/12/13. Cuộc biểu tình bước sang tuần thứ ba với khoảng 200.000 người tham gia

Xây dng mt xã hi không giai cp, không có tư hu… mi người được bình đng, không có “người bóc lt người”, …. người vi người là bn, thương yêu ln nhau. Trong mt “thế gii đi đng” vi năng suất lao động tăng lên rất cao, của cải làm ra dồi dào…  lại khiến bức tranh ở “xứ thiên đường” mình có qúa nhiều mảng tối như vậy?

Có phải vì qúa thất vọng với những cuồng ngôn không tưởng đó mà bức tôn tượng to lớn của lãnh tụ Lênin vĩ đại ngày nào, đã bị chính người dân ở nơi được mệnh danh thành trì của CNXH một thời đứng lên giật đổ đập nát chăng?

20120223065938979Sở hữu toàn dân về đất đai là cần thiết, đúng đắn và phù hợp ở nơi đâu không biết, chứ như làng quê của tôi, hàng trăm Ha đồng đất bờ xôi ruộng mật, được tạo dựng bằng mồ hôi xương máu của bao thế hệ cha ông từ hàng ngàn đời. Nay đùng cái lọt vào mắt xanh của cái gọi là “Sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Đã biến thành Khu đô thị mới với các “Dự án ma” nhà hoang cỏ mọc . Mà không có bất cứ ai phải chịu trách nhiệm cho sự lãng phí bởi lối làm ăn chụp giật, tắc trách, gây hậu qủa nghiệm trọng trong quản lý và sử dụng nguồn tài nguyên qúi giá của quốc gia.

Nhiều dự án "Khu đô thị mới" ở Hà Nội mở rộng trở thành "Dự án ma" hoang toàng cỏ mọc, gây lãng phí nguồn tài lực quốc gia. (Ảnh: Khu đô thị Kim Chung-Di Trạch)

Nhiều dự án “Khu đô thị mới” ở Hà Nội mở rộng trở thành “Dự án ma” hoang toàng cỏ mọc, gây lãng phí nguồn tài lực quốc gia. (Ảnh: Khu đô thị “Ma” Kim Chung-Di Trạch TP HN)

Cứ xem cái cách người ta lừa ép người dân đi họp, lừa dân ký vào các bản giấy khống gọi là ký biên nhận “tiền bồi dưỡng ăn trưa” (20 ngàn VNĐ/ suất). Nhưng sau đó lại biến báo thành “đồng thuận của dân” trong Biên bản cuộc họp dân về việc bàn giao ruộng đất cho mục đích phát triển kinh tế (Khu đô thị mới). Với giá đền bù rẻ mạt (theo qui định của nhà nước) thấp hơn giá thị trường hàng chục, hàng trăm lần. Những người không tán thành lập tức bị “cưỡng chế” bị đàn áp, bắt bớ giam cầm… rồi truy tố ra tòa và nhận các mức án tù về tội “chống người thi hành công vụ”.

Chính yếu t “đt đai thuc s hu toàn dân mang tính cht tước đot, rt vô lý đã là nguyên nhân sinh ra biết bao t hi, tiêu cc. (Ý kiến của vị tướng già Nguyễn Trọng Vĩnh).

Tán đồng với nhận xét ấy, giáo sư Tương Lai khẳng định thêm: “đt đai là vn đ ca mi vn đ“. Do tc đt tc vàng theo c nghiã đen ln nghiã bóng và “người ta” cũng biết “không bn” nên c “ngom” nhanh ri “chun”, do vy h đã dùng mi th đon đ “ngom” nó bng mi danh nghiã 

Cách đây ngót hai năm, từ lúc chưa có việc phát động cuộc góp ý sửa đổi Hiến  pháp 1992, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã giãi bày trên Sài Gòn Tiếp Thị vào ngày 18/01/ 2012 rằng:

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều

Tôi hin đang sng th xã Hà Đông. Nhà tôi có s đ. My năm nay tôi rt mun làm li ngôi nhà cho hp lý. Nhưng tôi không dám làm. Lý do duy nht là tôi s làm xong có th b chuyn đi nơi khác. Vì ch tôi lin vi mt khu đt rng vn là khu trin lãm ca tnh Hà Tây cũ. Tôi c nghĩ đã là mt công trình, mt đa ch hay mt không gian văn hóa thì không bao gi người ta ly đ làm nhng vic khác. Nhưng mt ngày, khu trin lãm b san bng và mnh đt rng có th nói đp nht th xã Hà Đông đã được bán cho mt nhà đu tư đ làm trung tâm thương mi và căn h cao cp. Và cái trung tâm này có th s thôn tính khu nhà chúng tôi đang cho trn vn thông qua mt quyết đnh nào đó nhiu lúc rt mơ h ca chính quyn đa phương nhưng đ ai dám cưỡng li. Khu trin lãm đã b san phng hơn bn năm nay ri nhưng chng thy ai làm gì. Nó tr thành bãi đt hoang đy rác rưởi hôi thi.

Tôi mun k ra câu chuyn trà dư tu hu mà có l ai cũng đã tng nghe, còn tôi thì được tri nghim vi tư cách người trong cuc, đó là có hôm mt v là quan chc nói vi tôi Nếu nhà văn mun đi nơi khác thì chúng tôi ch dch bút xung là đi, nếu nhà văn mun li chúng tôi ch nhích bút lên là li.

Nghe câu chuyện sao mà đau đến thế. Sở hữu toàn dân về đất đai là cần thiết, đúng đắn và phù hợp theo kiểu “dịch” và “nhích” ngòi bút lên xuống của những kẻ tự xưng “đầy tớ nhân dân” như thế à? Một nhà nước luôn ra rả “của dân, do dân và vì dân” có lối hành xử vô luân vô pháp như vậy sao?

Tổng bí thư phát biểu trong cuộc tiếp xúc cử tri chiều 28/9 tại quận Hoàn Kiếm. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Tổng bí thư phát biểu trong cuộc tiếp xúc cử tri chiều 28/9 tại quận Hoàn Kiếm. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Đành rằng, ai cũng hiểu, muốn đất nước đi lên, từng người dân phải biết tự thay đổi cả về tư duy, nhận thức và hành xử để bắt kịp với bước tiến của thời đại. Một nhà nước vì dân thực sự là nhà nước phải biết lắng nghe những nguyện vọng chính đáng của nhân dân. Với tiêu chí ấy, việc công khai tuyên bố Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng, tự nó đã tố cáo sự sai trái của cái gọi là Sở hữu toàn dân về đất đaiSự sai trái này đang được tiếp tay của những trí thức khoa bảng như tác giả bài đăng trên QĐND trước thềm năm mới (28/12/2013) này. Đó là sự phỉ báng dư luận của phường giá áo túi cơm “ăn cơm chúa múa tối ngày”. Chỉ còn biết vinh thân phì gia bất chấp đời sống khốn cùng của muôn dân!

Tiếc thay, tờ QĐND lại đi tiếp tay, truyền bá những tư duy giáo điều. không còn phù hợp với xu thế phát triển chung của thế giới văn minh nữa.

Để kết cho cái sự “cực chẳng đã” mà phải thưa thốt, chỉ xin dẫn lại câu nói của Lã Tư Phúc, một danh sỹ thời Xuân Thu rằng:

  • Có hc vn mà không có đo đc là người ác, có đo đc mà không có hc vn là người quê.

Không biết những anh chàng bồi bút bợ đỡ cho đám quan tham (“dịch” và “nhích” bút) trên đây, thuộc hạng người nào trong ngữ cảnh này?

Gocomay

__

PS:

_________________

811 – Người đàn bà 5 đảm đang của nước Đức!

Bà Ursula von de Leyen bên những người lính của mình.

Bà Ursula von der Leyen bên những người lính của mình.

Người đàn bà 55 tuổi, là mẹ của 7 đứa con (5 gái 2 trai) vừa được bổ nhiệm chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Đức – Bà Ursula von der Leyen còn được đánh giá là ứng viên sáng giá của CDU cho chức thủ tướng đang được giới thạo tin ở Đức và Âu châu bàn tán nhiều trong những ngày qua.

Bà Ursula tuổi Mậu Tuất (1958), là con gái trong một gia đình có tiếng về chính trị ở ngoại ô thành phố Hannover. Cha bà, ông Tiến sỹ Ernst Albrecht, cựu thủ hiến tiểu bang Niedersachsen, một ân nhân lớn của thuyền nhân ty nạn Việt Nam. Ông đã đi tiên phong trong việc đón nhận và cưu mang những người tỵ nạn trên Biển Đông được tàu Cap Anamur vớt đem tới Đức từ cuối thập niên 70 cuả thế kỳ trước. Tên của ông đã được khắc trên qủa đại hồng chung treo trên gác chuông Chùa Viên Giác – Hannover, một ngôi chùa lớn xứ trời Âu do người Việt tại Đức hưng công xây dựng.

Ông Ernst Albrecht chính trị gia lão thành của CDU

Ông Dr. Ernst Albrecht chính trị gia lão thành của CDU

Sinh trưởng trong một gia đình danh giá, nhưng thời thơ ấu của bà cũng không mấy phẳng lặng như những phụ nữ cùng trang lứa khác. Ursula von der Leyen sinh ra và lớn lên ở Brussels (Bỉ), nơi người cha của bà đang làm việc (đại diện ngành than và thép) cho Khối Thị trường chung Âu Châu (EEC), trước khi về tham gia chính trường Đức.

Sau khi tốt nghiệp trường Trung học dạy nghề và hoàn thành chương trình tú tài (Abitur), năm 19 tuổi, Ursula vào Khoa Kinh tế học tại Đại học Göttingen và Münster. Năm 20 tuổi bà sang Anh học Kinh tế và Chính trị (LSE) tại Đại học London. Về nước, bà chuyển sang học Y khoa. Bà đã có bằng tiến sỹ y khoa trước khi về làm việc tại Bệnh viện Phụ sản ở Đại học Y Hannover (MHH).

Là con của một chính trị gia trung hữu, ngay từ khi là cô bé vị thành niên, nhiều năm bà đã phải sống trong sự bảo vệ của cảnh sát, do những kẻ cực đoan cánh tả luôn nhắm tới các nhân vật chính trị và doanh nhân có tiếng. Có thời kỳ bà phải rời quê nhà tới nhà người bà con ở London để sống và học tập dưới cái tên giả Rose Ladson”. (Theo AFP).

Bà Ursula von der Leyer và đức lang quân (bìa trái)- Ảnh chụp năm 2009 ở Berlin

Bà Ursula von der Leyen và đức lang quân (bìa trái)- Ảnh chụp năm 2009 ở Berlin

Năm 28 tuổi bà kết hôn với giáo sư y khoa và nhà doanh nghiệp Heiko Echter von der Leyen, một chuyên gia về tim mạch ở Đại học Y khoa Hannover (MHH). Năm 32 tuổi bà mới tham gia CDU, kế tục con đường chính trị của người cha. Nhưng nhiệm vụ làm vợ và làm mẹ đã làm sự nghiệp của bà bị gián đoạn một thời gian. Đó là từ 1992-1996, sau khi chồng bà, được mời sang thỉnh giảng chuyên về tim mạch tại trường Đại học Stanford (California – Mỹ). Bà von der Leyen đành phải tạm xa chính trường theo chồng sang Hoa Kỳ chăm lo cho con cái. Chính nhờ sự trợ giúp của vợ mà ông Heiko Echter có những bước tiến ngoạn mục trên con đường nghiên cứu khoa học và trở thành một Giám đốc điều hành nổi tiếng của ARTISS GmbH với Đại học Y Hannover – một trung tâm khoa học ứng dụng lớn về Công nghệ sinh học và Y học tiến tiến của Đức.

Bà Ursula luôn chiếm được cảm tình của thanh thiếu niên...

Bà Ursula luôn chiếm được cảm tình của thanh thiếu niên…

Trong vai trò một chính khách, với phong cách táo bạo cùng nụ cười luôn thường trực trên môi, ngay cả khi phải chấp nhận những rủi ro chính trị đã khiến bà von der Leyen đã chiếm được cảm tình của cử tri. Nhất là phụ nữ, giới trẻ và cả lớp người cao tuổi trong xã hội.

Khả năng nói lưu loát cả tiếng Anh và Pháp, cùng với vốn kiến thức vững về kinh tế trong thời gian sống và học tập ở Anh và Mỹ, bà von der Leyen đã tạo dựng được một mạng lưới quan hệ rộng ở cả hai bờ Đại Tây Dương.

Không phải ngẫu nhiên mà ngay sau khi tham gia CDU, mặc dù phong cách của bà được cho là “độc diễn” không giống như tính chất (trung hữu bảo thủ) của đa số các thành viên CDU, nhưng bà vẫn nhanh chóng vượt qua các bậc “cây đa cây đề” trong đảng. Những nỗ lực thúc đẩy cải cách xã hội, quan điểm của bà lại gần với những người thuộc đảng trung tả đối lập. Như việc mở rộng chương trình chăm sóc trẻ nhỏ, cho cả những ông bố cũng có thể được nghỉ ăn lương. Hay những quyết tâm ngăn chặn các trang web xấu đăng tải những hình ảnh khiêu dâm đồi truỵ đối với trẻ vị thành niên. Bất chấp sự phản ứng gay gắt của các nhà cung cấp dịch vụ Internet. Đây được xem như những bước đi táo bạo làm hiện đại hóa hình ảnh của đảng CDU.

Bà Ursula đang là ngôi sao sáng trên chính trường...

Bà Ursula đang là ngôi sao sáng trên chính trường…

Dù có tính cách trái ngược, bà von der Leyen vẫn được người đàn bà quyền lực nhất thế giới Angela Merkel tín nhiệm và giao lãnh đạo các bộ khá quan trọng trong suốt 3 nhiệm kỳ liền như: Bộ Gia đình, Người cao tuổi, Phụ nữ và Thanh niên (2005-2009); Bộ Lao động và Các vấn đề xã hội (2009-2013); Bộ Quốc Phòng (2013-2917).

Việc lần đầu tiên nước Đức bổ nhiệm một phụ nữ có gương mặt cởi mở thân thiện đứng đầu lực lượng vũ trang, chắc chắn sẽ gửi đi một thông điệp mang nhiều ẩn ý hòa dịu, hòa bình đối với láng giềng cũng như các điểm nóng trên thế giới mà Đức có ít nhiều trọng trách can thiệp vì lợi ích chung.

bf24f305bbKế thừa di sản lớn từ Ernst Albrecht, một chính khách khả kính của CDU, nhưng có lúc, bà von der Leyen gây bất bình với nhiều thành viên trong đảng bởi sự bất tuân phục. Von der Leyen từng nói, mình như một người đứng bên lề của CDU, vốn bảo thủ và do nam giới chiếm ưu thế. Nếu không vì cha mình, lẽ ra bà đã có thể trở thành một thành viên của đảng Xanh…

Là thành viên của chính đảng cầm quyền. Nhưng mọi ý tưởng cải cách xã hội của các đảng đối lập vẫn được Ursula ủng hộ, lắng nghe. Điều đó cho thấy trong một thể chế dân chủ đa nguyên, dù là đối lập với nhau về quyền lợi đảng phải, cũng không bao giờ có tranh đấu một mất một còn. Càng không bao giờ có kẻ thù vĩnh viễn. Sự khởi đầu tốt đẹp cho một liên minh chính trị tả hữu lớn giữa Đen-Đỏ đã minh chứng cho nguyên lý ấy!

800px-Cdu_parteitag_dezember_2012_von_der_leyenMột bà mẹ của 7 đứa con, vừa hoàn thành nhiệm vụ của người vợ, người mẹ, người con trong một đại danh gia vọng tộc. Lại vẫn nỗ lực để thăng tiến trên con đường học vấn và trở thành ngôi sao sáng trên chính trường. Người đàn bà ấy tuy không còn trẻ nữa. Đã bước qua tuổi 55, cái tuổi ở xứ ta, một người lao động bình thường đã được nghỉ ngơi, sống cuộc sống an nhàn bên con cháu. Nhưng người đàn bà ấy, vẫn nắm chặt thanh kiếm báu trong tay. Đang trở thành người kế nhiệm tiềm năng của một CDU hiện đại. Bà ta xứng đáng là “công chúa”, là “người phụ nữ 5 đảm đang” đích thực của nước Đức hôm nay!

Liên hệ với các thế hệ “Phụ nữ Việt Nam anh hùng bất khuất trung hậu đảm đang” dưới ngọn cờ quang vinh của ĐCS, chắc nàng công chúa 5 đảm xứ người còn học được nhiều điều ???

Gocomay

___________________

810 – Thấy gì qua nội các mới của Đức

Chủ tịch Đảng CSU Horst Seehofer (phải), Chủ tịch Đảng SPD Sigma Gabriel (trái) và Thủ tướng Angela Merkel sau khi các bên ký Thỏa thuận thành lập chính phủ liên hiệp. (Nguồn: AFP)

Chủ tịch Đảng CSU Horst Seehofer (phải), Chủ tịch Đảng SPD Sigma Gabriel (trái) và TT Angela Merkel sau khi các bên ký Thỏa thuận thành lập chính phủ liên hiệp. (Foto: AFP)

Việc bổ nhiệm nội các xứ người cũng khác nhiều so với xứ ta. Như ở Đức chẳng hạn. Trước ngày 29/9 (cách đây đúng 10 tuần), không ai tham gia nội các mới khóa này (kể cả thủ tướng) biết mình sẽ đăng quang. Vậy mà hôm qua, 15/12 danh sách nội các mới đã chính thức được công bố. Đó là kết quả của cuộc đàm phán khá gay cấn suốt 3 tháng dòng giữa 3 đảng lớn: Liên minh hai đảng bảo thủ trung hữu – Dân chủ/ Xã hội Thiên chúa giáo (CDU/CSU) và đảng trung tả – Dân chủ Xã hội (SPD). SPD vốn là đảng ở vị trí đối lập với Liên minh CDU/CSU ở nhiệm kỳ trước. Nay họ chấp nhận đứng chung với nhau trước nhất là vì quyền lợi của đảng họ. Cao hơn là trách nhiệm với đất nước và ngôi nhà chung EU. Cái hay của người ta nằm ở chỗ, nếu một đảng tham gia tranh cử mà không giành được sự tín nhiệm của trên 50% số cử tri đi bầu thì buộc phải tìm kiếm liên minh với các đảng phái kém phiếu hơn có chân trong quốc hội để có được đa số mà thành lập nội các mới. Nếu qúa trình đàm phán bị đổ vỡ do không dung hòa được các quan điểm khác nhau. Thì kết qủa bầu cử coi như không còn giá trị, phải tổ chức bầu cử lại. May mắn cho nước Đức, đây là lần thứ hai trong lịch sử chính trường, một “Liên minh lớn” (tiếng Đức là Große Koalition – viết tắt là GroKo) Đen-Đỏ đã được hình thành trên nền cờ tam sắc Đen-Đỏ-Vàng truyền thống.

Vào hồi 18 giờ 15 phút, ngày hôm qua, Bà Thủ tướng Angela Merkel đã thở phào công bố với báo chí về thành phần của Chính phủ mới của Đức nhiệm kỳ 2013-2017.

Nội các mới bao gồm 17 bộ, trong đó, CDU ngoài nắm giữ vị trí Thủ tướng, sẽ đảm nhận thêm 7 bộ sau: Bộ Nội vụ; Bộ Tài chính; Bộ Quốc phòng; Bộ Y tế; Bộ Giáo dục và Nghiên cứu; Văn phòng Nội các; Bộ Quốc vụ về Văn hóa và Báo chí.

Đảng CSU nắm 3 bộ sau đây: Bộ Giao thông và Kỹ thuật số; Bộ Nông nghiệp và Dinh dưỡng; Bộ Hợp tác Phát triển.

Đảng SPD giữ ghế 7 bộ gồm: Bộ Kinh tế và Năng lượng; Bộ Ngoại giao; Bộ Lao động và Xã hội; Bộ Tư pháp và Bảo vệ Người tiêu dùng; Bộ Gia đình, Người cao tuổi, Phụ nữ và Thanh niên; Bộ Môi trường, Bảo vệ Thiên nhiên, Xây dựng và An toàn phóng xạ; Bộ Quốc vụ về Nhập cư và Tỵ nạn.

Chiêm ngưỡng dung nhan của nội các mới CHLB Đức (Foto: dpa)

Thủ tướng Đức, Angela Merkel

Thủ tướng Đức, Angela Merkel (1954) – CDU

Sigmar Gabriel (1959), Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Năng lượng

Sigmar Gabriel (1959), Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Năng lượng (SPD)

Wolfgang Schräubler (1942), Bộ trưởng Bộ Tài chính

Wolfgang Schräubler (1942), Bộ trưởng Bộ Tài chính (CDU)

Hermann Gröhe (1961), Bộ trưởng Bộ Y tế

Hermann Gröhe (1961), Bộ trưởng Bộ Y tế (CDU)

Peter Altmaier (1958), Bộ trưởng Phủ Thủ tướng (CDU)

Peter Altmaier (1958), Bộ trưởng Phủ Thủ tướng (CDU)

Hans-Peter Friedrich (1957), Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Dinh dưỡng (CSU)

Hans-Peter Friedrich (1957), Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Dinh dưỡng (CSU)
Alexander Dobrndt (1970), Bộ trưởng Bộ Giao thông và Kỹ thuật số (CSU)

Alexander Dobrndt (1970), Bộ trưởng Bộ Giao thông và Kỹ thuật số (CSU)

Manuela Schwesig (1974), Bộ trưởng Bộ Gia đình (SPD)

Manuela Schwesig (1974), Bộ trưởng Bộ Gia đình (SPD)

Barbara Hendricks (1952), Bộ trưởng Bộ Môi trường, Bảo vệ Thiên nhiên, Xây dựng và An toàn phóng xạ

Barbara Hendricks (1952), Bộ trưởng Bộ Môi trường, Bảo vệ Thiên nhiên, Xây dựng và An toàn phóng xạ (SPD)

Gerd Muller (1955), Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển (CSU)

Gerd Muller (1955), Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển (CSU)

Aydan Ozoguz (1967), Bộ trưởng Quốc vụ về Nhập cư và Tỵ nạn (SPD)

Aydan Ozoguz (1967), Bộ trưởng Quốc vụ về Nhập cư và Tỵ nạn (SPD)
Monika Grutters (1962), Bộ trưởng Quốc vụ về Văn hóa và Báo chí (CDU)

Monika Grutters (1962), Bộ trưởng Quốc vụ về Văn hóa và Báo chí (CDU)

Frank-Walter Steinmeier (1956), Bộ trưởng Bộ Ngoại giao (SPD)

Frank-Walter Steinmeier (1956), Bộ trưởng Bộ Ngoại giao (SPD)

Ursula von der Leyen (1958), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng (CDU)

Ursula von der Leyen (1958), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng (CDU)

Thomas de Maziere (1954), Bộ trưởng Bộ Nội vụ (CDU)

Thomas de Maziere (1954), Bộ trưởng Bộ Nội vụ (CDU)
Andreas Nahles (1970), Bộ trưởng Bộ Lao động và Xã hội (SPD)

Andreas Nahles (1970), Bộ trưởng Bộ Lao động và Xã hội (SPD)

Johanna Wanke (1951), Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Nghiên cứu (CDU)

Johanna Wanke (1951), Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Nghiên cứu (CDU)

Heko Maas (1966), Bộ trưởng Bộ Tư pháp và Bảo vệ Người tiêu dùng (SPD)

Heko Maas (1966), Bộ trưởng Bộ Tư pháp và Bảo vệ Người tiêu dùng (SPD)

Nhìn chung nội các của Đức nhiệm kỳ này có các đặc điểm nổi bật sau đây:

– Kết hợp được các thế hệ già và trẻ, với độ tuổi bình quân là 53,7. Cao nhất là chính trị gia sừng sỏ của CDU: Ông Wolfgang Schäuble (sinh 1942) nắm chức Bộ trưởng Bộ Tài chính. Trẻ nhất là Bà Manuela Schwesig (sinh 1974), thành viên của SPD nắm chức Bộ trưởng Bộ Gia đình, Người cao tuổi, Phụ nữ và Thanh niên. Cả hai đều có điểm chung là trưởng thành từ ngành kiểm toán và tài chính.

– Tỷ lệ nữ giới trong nội các khá cao: 8 người (tính cả Bà Thủ tướng) trong tổng số 18 thành viên, chiếm 44,44%. Trong đó gây bất ngờ nhất là ghế Bộ trưởng Bộ Quốc phòng được dành cho bà Ursula von Leyen (sinh 1958). Đây là lần đầu tiên một phụ nữ giữ trọng trách chỉ huy quân đội. Báo chí Đức bình luận rằng đó là một quyết định mạnh bạo và ghế Bộ trưởng này là chiếc ghế nóng (của phi công máy bay chiến đấu), có thể tung lên lúc nào. Trong chính phủ mới, lần đầu tiên có một nữ bộ trưởng gốc Thổ Nhĩ Kỳ, đó là bà Aydan Ozuguz (sinh 1967), thành viên của SPD được giao giữ chức Quốc vụ khanh đặc trách Di trú, Tỵ nạn và Hội nhập.

– Chiếc ghế nặng nề (mà cũng nóng) bậc nhất trong nội các nhiệm kỳ này lại thuộc về ông Đảng trưởng SPD – Sigmar Gabriel (sinh 1959) trong tư cách Bộ trưởng Siêu bộ về Kinh tế và Năng lượng (kiêm Phó Thủ tướng duy nhất của nước Đức). Ông Gabriel sẽ phải trực tiếp giải quyết và khắc phục những sai lầm trong qúa khứ để tạo đà cho sự chuyển đổi một cách hiệu qủa, an toàn cho quốc kế dân sinh. (Chiếc ghế này trước đây thuộc về chính trị gia trẻ gốc Việt – Philipp Roesler (Cu Lờ, theo cách gọi của Bọ Lập), dù không phạm vào sai lầm nào nhưng gánh nặng của nền kinh tế lớn nhất EU này, thực sự là vượt khả năng của Cu Lờ).

– Trong GroKo lần này, thua thiệt nhất thuộc về Đảng CSU của Horst Seehofer (sinh 1949). Ở cương vị Đảng trưởng, Seehorfer đã không giành được chiếc ghế then chốt nào ngoài 3 chiếc ghế của các ngành “dãi nắng dầm sương” như trên. (Với xứ ta, chiếc ghế của anh Thăng luôn được “mua” với giá cao nhất. Trái lại, ở xứ Đức, đây là chiếc ghế vất vả trần ai). Nếu chỉ vì lợi ích cục bộ của đảng phái mà quên vai trò công bộc (của dân), cho dù quan chức xứ này không ai xưng “đầy tớ nhân dân” cả. Khi đã nằm trong Liên minh thủy chung son sắt với CDU từ ngày lập quốc tới giờ, cái đức hy sinh chút quyền lợi trước mắt cho “đại cục” của CSU cũng đáng để cho nhiều chính trị gia các nước học tập. (xin lỗi anh Tôn Quốc Tường và các anh quan tham ở Hà Giang vì đã mượn chữ “đại cục” của các anh).

– Nội các xứ Đức được hình thành dựa trên kết qủa thương thảo kỹ càng bởi các nhóm chuyên môn do các đảng cử ra đàm phán từ cấp thấp tới cấp cao. Nên các nhân sự trong nội các chỉ cần nhận được sự chuẩn thuận (qúa bán) của các thành viên trong từng đảng trong Liên minh cầm quyền. Mà không cần phải qua khâu bỏ phiếu mang nặng tính hình thức ở quốc hội như bên ta. Ngoại trừ chức thủ tướng và chức tổng thống. Vai trò của Tổng thống Đức tuy không nắm thực quyền. Nhưng tổng thống lại là mang tính thể diện của quốc gia. Nên bất cứ ai nắm giữ chức này đều phải được thủ tướng đề cử và phải vượt qua 3 vòng bầu cử rất nghiêm ngặt ở Quốc hội Liên bang.

Tóm lại, về bản chất, nội các xứ người hoàn toàn do các đảng cầm quyền cử người ra đảm nhận. Chỉ có các đảng nhận được số ghế nhiều nhất trong quốc hội được phép đứng ra thành lập. Nếu con số này chiếm trên 50% thì đảng đó có thể một mình cầm quyền. Bằng không đảng đó phải tìm kiếm sự liên minh với các đảng khác, để liên minh cầm quyền chiếm được đa số trong QH Liên bang. Xứ người ta, các ông bà nghị cũng “đảng cử dân bầu” giống bên ta. Ngoại trừ một số rất ít không tham gia đảng phái, còn lại đa phần đều đảng viên của hàng chục đảng chính trị khác nhau. Cái khác là xứ họ không có màn “hiệp thương” do Mặt trận Tổ quốc (bởi đảng của muôn đời) đứng ra dàn xếp về cơ cấu nhân sự. Do đó quốc hội của họ mới thực sự của nhân dân. Các thành viên trong nội các mà dính tai tiếng lớn nhỏ đều phải lên truyền hình mà xin lỗi hoặc xin từ chức để giữ thanh danh cho đảng của mình. Nếu không muốn bị các đảng đối lập trong quốc hội cật vấn hay bị cử tri quay lưng trong các kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ ở các địa phương.

Thiết nghĩ, đó là lý do chính trị gia ở các xứ “giẫy chết” mà càng giẫy lại càng khoẻ ra chăng?

Xin mỗi người tự tìm câu trả nhời cho mình…

Gocomay

___________________

809 – Dù muốn ông Tổng Trọng cũng không chống được tham nhũng!

vang-docquyen“Nhân chi sơ tính bản thiện”. Đó là nhận định của thánh Khổng. Nên khi hết “chi sơ” rồi con người không còn giữ được thiện tính là lẽ đương nhiên. Một trong những bản ác của con người là lòng tham. Tham nhũng là một biểu hiện cụ thể của lòng tham ấy. Theo ông Vito Tanzi – nhà kinh tế nổi tiếng của IMF (Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế) thì: “Tham nhũng là hành động cố tình không tuân thủ các nguyên tắc công minh nhằm trục lợi cho cá nhân hoặc cho những kẻ có liên quan tới hành động đó”.

Bàn về chuyện này tác giả Nguyễn Thu Trâm đưa ra một nhận xét khá chuẩn xác!

Xin trích:

img-ashxMột cuộc khảo sát trên phạm vi 95 quốc gia trên thế giới của Tổ chức Minh bạch Quốc tế về nạn tham nhũng năm 2013 cho biết 30% dân Việt Nam đã phải đút lót cho các nhân viên công quyền như là một hình thức bôi trơn để dễ bề giải quyết được công việc, và hầu hết mọi người dân Việt Nam được khảo sát đều có chung một nhận định rằng các nỗ lực của Chính phủ Việt Nam nhằm chống tham nhũng là không có hiệu quả. Lý do rất đơn giản và dễ hiểu là vì anh phó thường dân thì không thể tham nhũng được, anh nông dân, anh ngư dân, anh thợ cạo, người nhặt rác cũng không thể nào tham nhũng được, mà chỉ có giới quan phương, có quyền lực trong tay mới tham nhũng. Người có quyền hành nhỏ thì tham nhũng nhỏ, kẻ có quyền hành lớn thì tham nhũng lớn, lãnh đao địa phương thì tham nhũng theo tầm cỡ địa phương, lãnh đạo nhà nước thì tham nhũng theo tầm cỡ quốc gia.

(hết trích)

Nếu không lo sợ vấn nạn tham nhũng đang tác oai tác quái, không phải ngẫu nhiên mà ông TBT Nguyễn Phú Trọng luôn đưa ra cảnh báo về “lợi ích nhóm”; về “một bộ phận không nhỏ” trong hàng ngũ tinh hoa của đảng. Khuyến cáo cần phải thường xuyên “tắm gội”. Nếu chủ quan xem nhẹ công tác chống tham nhũng sẽ làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân đối với đảng. Nguy cơ mất quyền lãnh đạo dẫn đến “sụp đổ” chế độ.

tbt-khocNhững ai đã chứng kiến cảnh ông Tổng Trọng nghẹn ngào trong phiên bế mạc Hội nghị TW.6, hẳn chưa quên sự bất lực của ông trước “một đồng chí” (sâu chúa) đang kéo bè cùng “cả bầy sâu” chống lại cuộc “chỉnh đốn” vô tiền khoáng hậu do ông khởi xướng. Khiến ông phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Phải xuống thang, làm lành và đành sống chung với “sâu” tham nhũng. Để an phận và bảo toàn được cái ghế “đỉnh cao” quyền lực cho cá nhân và phe nhóm bất chấp điều ong tiếng ve.

Một câu hỏi đặt ra là, tại sao cùng một căn bệnh mà người ta chống được. Còn mình thì không?

Có lẽ mấu chốt của vấn đề nằm ở khâu chẩn bệnh chăng?

Nếu không phải vậy, vì sao ở những nước có đa nguyên đa đảng; có tam quyền phân lập; có truyền thông báo chí tư nhân thì nạn tham nhũng khó bề lộng hành. Ngược lại, ở những nước độc tài toàn trị tham nhũng được mùa như nấm sau trận mưa. Như chính lời ông TBT Nguyễn Phú Trọng công nhận: “Đồng tiền đã chà đạp, xuyên cả vào giáo dục, y tế, công tác đào tạo cán bộ,… cái gì cũng phải bôi trơn, cái gì cũng phải lót tay”. 

535552_557073767649756_247676742_nTrước bức xúc thường trực của cử tri Hà Nội nói riêng, cả nước nói chung, ông Tổng Trọng hôm trước vừa khẳng định “sẽ trị tận gốc tham nhũng. Ngay hôm sau lại bảo “Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ… Cho nên chúng ta phải xem xét bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt. Phải có cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng”.

Phát ngôn tiền hậu bất nhất thế khác gì đánh trống bỏ dùi? Nhưng ngẫm kỹ mới thấy cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũngcủa ông Tổng mới thâm thúy làm sao. Có người không hiểu cho là ông lú lẫn. Thực tình ông chẳng lú chút nào. Cứ xem cách ông chỉ đạo vụ góp ý sửa đổi hiến pháp 1992 thì biết. Ban đầu ông cho người tâm phúc (Phan Trung lý) tuyên bố: không có gì cấm kỵ cả“. Nhưng khi có nhiều ý kiến đòi bỏ điều 4; yêu cầu quân đội trước tiên phải trung thành với tổ quốc và nhân dân và đề nghị đa quyền sở hữu về đất đai. Thì ông ngay lập tức đe nẹt. Cho đó là suy thoái tư tưởng đạo đức…“, cần phải xử lý

images1299105_TBT_tiep_xuc_cu_tri_baodatvietDù không tâm phục khẩu phục đối với việc làm của ông. Nhưng phải công nhận những lý giải về nguy cơ và mức độ tham nhũng của ông là khá thuyết phục. Ông nói: “tham nhũng nguy hiểm… vì đã thành khá phổ biến. Nó thành đường dây có tổ chức rồi, chứ không còn từng người một người ăn mảnh nữa…. đó là lợi ích nhóm, cấu kết với nhau nên phải có cơ chế trị tận gốc, việc này rất khó chứ không phải dễ”.

Trên thực tế, những gì vượt ra ngoài tầm tay của ông, lại chứng tỏ sự thật “khách quan, biện chứng” rằng, cái tổ chức đã đưa ông từ một người “học không hay, cày không biết” lên tới đỉnh cao của danh vọng. Thì nó cũng sẵn sàng đè bẹp ông. Nếu ông dám cản lại vòng quay điên dại của nó. Cho dù, không chỉ riêng ông, bất cứ ai tham gia vào trò chơi quyền lực ấy cũng đều hiểu rằng, chả có thể chế tham nhũng nào có thể bền vững mãi được. Đó là về lâu dài. Còn trong một giai đoạn, tham nhũng lại chính là chất keo gắn kết từng thành viên trong “nhóm lợi ích” và các “nhóm lợị ích” trên thượng tầng với nhau. Tham nhũng không chỉ là thứ “bả vinh hoa”. Tham nhũng còn là phương tiện để “bôi trơn” guồng máy bạo quyền.

Nhận thức rõ điểm này, từ chỗ quyết liệt coi tham nhũng là “giặc nội xâm”, ông Tổng dĩ hòa vi qúy với quốc nạn bằng chiến thuật “… đoàn kết, thương yêu đồng chí;… theo phương châm “trị bệnh cứu người”, giúp nhau cùng tiến bộ”.

Điều đó lý giải cho việc biến hóa thần thông “cả bầy sâu… ăn hết phần của dân… không chừa một thứ gì” (như lời ông Chủ tịch Sang và bà Phó Doan), thành “cái ghẻ” không còn qúa nguy hiểm nữa. Chỉ làm người ta thấy “ngứa ngáy khó chịu” thôi.

Dương Chí Dũng và 9 đồng phạm tại tòa trong ngày đầu xét xử, 12.12. Ảnh: TTXVN

Dương Chí Dũng và 9 đồng phạm tại tòa trong ngày đầu xét xử, 12.12. Ảnh: TTXVN

Mặc dù vẫn phải đưa “các vụ trọng án” (án điểm) về tham nhũng nhự vụ Dương Chí Dũng; vụ Bầu Kiên và một số vụ tham nhũng lặt vặt khác ra trước vành móng ngựa để an dân. Nhưng nhiều ý kiến cho rằng đây chỉ là kết qủa đấu đá nội bộ giữa các phe nhóm (lợi ích) nhằm tái cân bằng quyền lực ở trên thượng tầng.

Câu nói vui về “các đồng chí bị lộ” để chỉ các con “dê tế thần” trong màn diễn chống tham nhũng của đảng. Hễ tinh ý, sẽ thấy ngay qua phiên toà xử Dương Chí Dũng đang tiến hành. Đã ngăn cấm nhà báo mang thiết bị chuyên môn (máy ảnh, ghi âm) vào, chỉ cầm bút, giấy là vì sao? Nếu không nhằm phòng xa các diễn viên (bị can) không thuộc kịch bản, mà lỡ lời khai “cán bộ nằm trong đống rơm” hay buột miệng phun ra một chi tiết rúng động ngoài tầm kiểm soát của cơ quan chức năng. Thì nhà báo dù muốn cũng khó đưa vào bài viết vì không có chứng cứ!

124247-DD-CongLy-300Đây chính là nét đặc thù của các phiên xử Kanguru. Khiến thần công lý cũng bị mù lòa trước thực trạng “án bỏ túi” diễn ra phổ biến ở xứ ta trong suốt thời gian qua. Câu tuyên bố không cần che đậy của TBT Nguyễn Phú Trọng: Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng, đã xác tín điều này.

Một khi đảng của ông Tổng Trọng vẫn một mình một chợ, độc tôn “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” như qui định trong điều 4. Với bản cương lĩnh của đảng đứng trên cả Hiến pháp của nước thì tòa nào xử chỉ đạo sai trái của cấp ủy mà ông đòi trị tận gốc tham nhũng?

Có ý kiến cho rằng: “Chống tham nhũng là tự các quan chức, các lãnh đạo chống lại chính mình, tất nhiên là điều đó là không không bao giờ xảy ra, bởi cũng tựa như một con chó dại, nó chỉ cắn người, hoặc cắn những con chó khác chứ không bao giờ cắn lại chính nó.”

Phải chăng, đây chính là cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng khi người ta cho rằng đảng của ông Trọng vừa chống tham nhũng, vừa bảo kê cho tham nhũng qua những phát ngôn đầy mâu thuẫn trong hai ngày tiếp xúc cử tri ở Hà Nội (6-7/12) vừa qua. Đơn giản, dù muốn ông cũng không thể nào chống được tham nhũng trong cái cơ chế nhất nguyên độc đảng vừa đá bóng vừa thổi còi như thế.

Việc khuyên mọi người phải bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt sau khi kể câu chuyện Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ nhằm mục đích gì, nếu không phải để trấn an, xoa dịu những bức xúc của đông đảo quần chúng nhân dân?

JourneytotheWest

Luận về việc này có người cho rằng ông giáo sư tiến sỹ Nguyễn Phú Trọng chẳng hiểu gì về văn học và về Phật giáo. Còn người hiểu đạo thì khẳng định, việc buộc Đường Tăng phải trao bát vàng trước khi nhận kinh Phật là phương pháp áp dụng trực tiếp trong hoàn cảnh cụ thể của Đường Tăng, để diệt trừ Tư tình, diệt trừ Tư sản, loại bỏ mọi của cải và danh vọng của thế tục, diệt cái cội nguồn của tham, sân, si, mạn, nghi và ác kiến, chứ không phải là vấn đề tham lam, hay hối lộ gì ở nơi nước Phật.

Một độc giả bình thường khi đọc Tây Du Ký của tác giả Ngô Thừa Ân cũng không bị “méo mó về nhận thức” như ông cựu sinh viên Khoá 8 – Khoa Văn trường Tổng hợp Hà Nội (có được học về văn học Trung Quốc, trong đó có Tây Du Ký)!

Thật là:

  • Đọc sách mà không chịu tinh tường suy nghĩ là vùi dập đi cái công phu của người xưa. (Mạnh Tử)

Với cái nhìn khoa học, biện chứng thì, dù muốn ông Tổng Trọng cũng không bao giờ chống được tham nhũng. Vì ông không thể lấy đá tự ghè chân mình. Như triết gia Hứa Hành thời Xuân Thu bên Trung Nguyên đã nói:

“Tâm không bình an, khí không hoà nhã thì lời nói hay lầm lỗi”.

Hiểu được cái thế kẹt của người ta, đừng ai còn ngụp lặn trong mê lầm như thế!

Xin hãy bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt để tự cứu lấy chính mình!

Gocomay

_____________________

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu