864 – Tang lễ cố Thủ tướng Đức Helmut Kohl tại trụ sở Quốc hội EU – Strasbourg & Ludwigshafen – 01.07.2017

863 – Lệ thần Trần Trọng Kim (1883 – 1953): HỌC GIẢ & CHÍNH KHÁCH

850 – Tản mạn chuyện đi bầu “Lý trưởng – Chánh tổng & Tổng đốc” xứ Tây lông

845 – Cụ Tổng đi chống hạn mặn?

821 – Uống nước nhớ nguồn, Quảng Bình quê ta ơi?

1200px-Phongnhakebang2Cách đây đúng 22 năm, vợ chồng tiến sỹ Howard Limbert cùng 10 thành viên trong Hiệp hội nghiên cứu hang động Hoàng gia Anh, thực hiện chuyến thám hiểm đầu tiên của mình vào hang động Phong Nha của hệ thống hang động Phong Nha – Kẻ Bàng ở tỉnh Quảng Bình.

Sau chuyến thăm này, Howard và nhóm của ông khám phá nhiều tiềm năng và giá trị tuyệt vời của hang động để giới thiệu trong cuốn Lonely Planet nổi tiếng trên thế giới, đã gây được sự chú ý của nhiều độc giả khắp nơi.

Cho đến nay, danh thắng Phong Nha – Kẻ Bàng đã thu tới hơn 3 triệu du khách. Tạo công ăn việc làm cho ngót 3 ngàn cư dân. Quảnh Bình từ mảnh đất nghèo khó bậc nhất miền trung đã dần khởi sắc, trở thành địa chỉ nổi tiếng thế giới.

“Khi chúng tôi lần đầu tiên đến đây, chúng ta biết rất ít về Việt Nam. Chúng tôi không có ý tưởng về vị trí địa lý của Việt Nam “, ông chia sẻ. “Chúng tôi rất may mắn kể từ khi hai thành viên của trường Đại học Khoa học đã được sinh ra ở Quảng Bình và họ biết về các hang động.”

GS Nguyễn Quang Mỹ trong một chuyến nghiên cứu hang động ở Phong Nha-Kẻ Bàng.

GS Nguyễn Quang Mỹ trong một chuyến nghiên cứu ở Phong Nha-Kẻ Bàng.

Một trong hai người sinh ra ở Quảnh Bình, biết về hang động đó là GS-TS Nguyễn Quang Mỹ, người vừa “về trời” hôm thứ Ba tuần trước (25.02.2014). Tang lễ trọng thể đã diễn ra tại nhà Tang lễ Bộ quốc phòng hôm qua (04/03). Vậy mà, không thấy mặt lãnh đạo tỉnh Quảng Bình. Ngay cả Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng cũng không có một vòng hoa. Trả lời phóng viên Quốc Nam, tờ Một Thế Giới, ông Lê Thanh Tịnh cho biết Tôi mới làm giám đốc nên không biết công lao của ông Nguyễn Quang Mỹ

Qua điện thoại, với nhà báo ông Tịnh nói:

“Bữa trước thì có người mô đó nói loáng thoáng với mình ông Nguyễn Quang Mỹ mất. Mình biết ông Nguyễn Quang Mỹ là người Ba Đồn, anh của ông Lập (nhà văn Nguyễn Quang Lập), ông Vinh (nhà văn Nguyễn Quang Vinh). Mình biết ở góc độ đó. Cũng biết loáng thoáng có tham gia gì đó trong hội hang động. Do mình không biết, không nghe ai đề xuất chi cả nên đâm dở đi”

Còn ông Đặng Đông Hà, Phó giám đốc kiêm người phát ngôn của di sản thiên nhiên thế giới VQG Phong Nha – Kẻ Bàng (chắc ông này không phải mới nhậm chức như ông giám đốc) bày tỏ: “Đây là điều sơ suất, là điều đáng tiếc, đúng là lỗi của vườn. Thầy Mỹ có vai trò lớn đưa đội thám hiểm hang động Hoàng gia Anh mấy chục năm trước vào với Phong Nha-Kẻ Bàng. Anh Tịnh (Giám đốc) mới lên có thể không biết được điều này và bây giờ thấy ân hận thật sự. Vừa cá nhân và vừa cả Vườn mình thấy thật sự đáng tiếc khi không đến viếng hoặc phúng điếu GS Nguyễn Quang Mỹ”.

10001562_10203086194026420_1969670734_nNhà văn Nguyễn Quang Vinh, em trai của GS Nguyễn Quang Mỹ cũng có những bức xúc khi ông viết trên “Phây” cá nhân của mình rằng: “Năm 2013, kỷ niệm 10 năm Phong Nha – Kẻ Bàng đón Bằng Di sản thế giới, anh Mỹ đã ốm nặng, nằm liệt, mắt mù vì tai biến tiểu đường, người ta cũng chẳng ngó ngàng chi, thậm chí trong diễn văn kỷ niệm, tỉnh cũng không nhắc đến anh dù chỉ một câu, thì chuyện không có mặt ở đám tang cũng dễ hiểu…”.

Kẻ đang viết những dòng này, dù chưa được gặp nhị vị văn sỹ nổi tiếng đất “Quảng Bình quê ta ơi” lần nào. Nhưng từ hơn 5 năm nay là fan hâm mộ Quê Choa blog của nhà văn Nguyễn Quang Lập, thời còn mồ ma Yahoo 360-Plus. Trái lại đã từng theo chân GS-TS Nguyễn Quang Mỹ tháp tùng đoàn Thám hiểm Hoàng gia Anh của TS Howard những ngày đầu tiên các nhà thám hiểm đặt chân tới động Phong Nha hồi tháng 3.1992.

1200px-Phongnhakebang6Hồi đó đường vào Phong Nha còn hoang sơ lắm. Chiếc xe ca Hải Âu khởi hành từ Hà Nội lúc tờ mờ sáng. Trưa đến Đồng Hới, lấy giấy giới thiệu của UBND tỉnh xong, tây tiến ngay mà sẩm tối mới tới được bến phà sông Son hạ trại để sáng sớm hôm sau thuê thuyền ngược sông Son tiến vào động Phong Nha.

Nơi đóng “đại bản doanh” là ngôi nhà gạch vốn là hội trường của xã ngay bên bờ sông. Chúng tôi ghép 4 chiếc ghế băng lại thành một giường, giải chiếu rồi căng mùng ngủ qua đêm. Vợ chồng ông Howard cũng ngủ chung với mọi người trong gian hội trường rộng thênh thang đó.

Trước khi vào thám hiểm trong hang, chúng tôi được vợ chồng ông Howard phát thuốc bôi chống muỗi. Cả thuốc uống phòng sốt rét nữa. Những thanh niên khoẻ mạnh người địa phương được thuê vửa chèo thuyền, vừa cầm đuốc dẫn đường. Càng vào sâu, lòng sông càng hẹp. Đi được vài cây số thì toàn bộ thuyền gỗ phải bỏ lại để leo bộ. Sau đó phải dùng xuồng cao su bơm hơi (của người Anh) đi tiếp. Ngày đầu tiên đi được khoảng 6 cây số. Vừa đi, đoàn thám hiểm Anh vừa chụp ảnh (chụp phim độ nhạy cao với đèn Ma-nhê). Tôi (và anh Tô Thư) đi theo quay Video. Vì chương trình quay tư liệu là kế hoạch riêng của Phòng Hợp tác Quốc tế của Đại học Tổng hợp. Nên người Anh họ cũng không quan tâm lắm, họ chỉ chú ý tới khâu đo đạc, vẽ bản đồ và chụp ảnh. Buổi tối về, theo yêu cầu của địa phương, hơn 1 tiếng băng Video được chiếu lên cho bà con nhân dân trong xã tới xem, khiến mọi người cả chủ lẫn khách đều phấn khích. Góp chút động viên tinh thần nho nhỏ cho bà con tham gia tích cực hơn giúp đoàn thám hiểm thời gian sau này.

Tôi vẫn nhớ gương mặt ông Howard tối hôm đó đã ánh lên những nét rạng rỡ trước những trầm trồ của bà con khi lần đầu tiên họ được nhìn một cách thoả thê những nhũ đá ở bên trong động Phong Nha được hàng chục ngọn đuốc lớn nhỏ rọi vào. Chiếu xong, vợ chồng ông ôm trầm lấy tôi và anh Tô Thư líu ríu: Thank you very much … Thank you very much. Bà con thì dứt khoát không chịu về, đòi được xem lại lần nữa. Khiến anh Mỹ phải giải thích: đây là băng gốc, nếu chiếu nhiều sẽ xước… khi nào xong phim sẽ sao ra tặng bà con sau…

Vì có việc ở Hà Nội, tôi và anh Tô Thư chỉ ở lại thêm được vài hôm nữa, chúng tôi xin phép về trước. Đoàn thám hiểm Anh và các anh ở Đại học Tổng hợp còn ở lại làm việc gần tháng sau mới về. Tuy không được theo sát từ đầu tới cuối. Nhưng những tình cảm mà Đoàn thám hiểm Hoàng gia Anh và các cán bộ ở ĐHTH Hà Nội (trong đó có GS-TS Nguyễn Quang Mỹ) để lại cho tôi thật ấn tượng.

Xin kể ra đây một chuyện nhỏ: Theo hợp đồng giữa 2 bên, trường ĐHTH chỉ lo khâu hoa tiêu, tổ chức, phiên dịch. Còn Đoàn thám hiểm phải vừa lo chuyên môn vừa lo khâu hậu cần cho cả tây lẫn ta (trừ dân địa phương). Bữa đầu tiên chúng tôi được thưởng thức bữa cơm hoàn toàn do tây nấu mà nhớ mãi tới bây giờ. Họ nấu cơm theo kiểu Tây (cho cả sữa vào). Nhưng gặp gạo mới (nhiều nhựa) của ta nên cơm vừa nát, vừa sượng, lại khê. Món trứng vịt luộc thì (quen như mua siêu thị bên tây), họ mua ở chợ về như thế nào cứ cho vào luộc nguyên như thế. Lúc bắc ra, trông xa chẳng khác nào nồi “riêu cua” vì cả rác cả phân vịt nổi lều bều. Thịt lợn mua tươi từ Đồng Hới về vừa ăn được bữa đầu, còn bao nhiêu họ ngâm vào nước suối suốt đêm. Sáng hôm sau thịt bị ôi họ định vứt bỏ. May có anh lái xe Hải Âu ngăn lại, anh nhảy vào bếp rán lấy mỡ và chế thành món thịt kho tàu thơm ngon. Kể từ hôm đó, anh ta được ông Howard tín nhiệm thuê làm “anh nuôi” cho cả đoàn.

Từ hôm đoàn thám hiểm hang động tới, bến phà heo hút trên thượng nguồn sông Son nhộn nhịp hẳn lên. Chỉ có vài quán nước mà cạnh tranh nhau cũng tơi bời. Những người khách qúi từ nước Anh xa xôi cũng biết ý và mua bia (hồi đó chỉ có độc bia qủa táo của Tàu) lần lượt đều ở tất cả các quán. Có người chủ quán tới gặp riêng ông Howard và đưa ra đề nghị, nếu ông chỉ mua hàng của riêng nhà bà ta thôi thì bà ta sẽ bán rẻ hơn so với giá hiện tại từ 1 tới 2 giá? Ông trưởng đoàn thám hiểm từ chối thẳng thừng và nói: “Chúng tôi chỉ ở đây với bà con có 1 tháng, trong khi đó bà con còn sống với nhau cả đời. Biết rằng lời đề nghị của bà là có thiện chí với chúng tôi. Nhưng nếu vì cái lợi nhỏ đó, để khi đi bà con hiềm khích với nhau, thì chúng tôi không muốn. Chúng tôi hứa là sẽ mua mỗi ngày 30 chai bia… lần lượt đều ở tất cả các quán, xin bà con kiểm chứng cho chúng tôi…”   

Sau này, trên các bài viết về những ngày “khai sơn phá thạch ấy”, ông Howard không bao giờ nhắc tới chuyện mua bia ấy. Nhưng tôi thì không bao giờ quên.

“Chính quyền địa phương đã cho chúng tôi một căn nhà để ở lại, đó là một nhà gạch duy nhất trong làng (trong khi những nhà dân chỉ nhà gianh vách gỗ đơn sơ)”, Limbert nhớ lại từ những ngày đầu tiên của cuộc hành trình của mình để chinh phục các hang động của Việt Nam như thế.

Vợ chồng ông Howard (Ảnh chụp  năm 2012)

Vợ chồng ông Howard (Ảnh chụp năm 2012)

Năm nay Limbert đã ngót lục tuần. Say mê hang động từ năm 15 tuổi, nhà thám hiểm cho biết ước mơ khám phá hang động đến ông khi ông còn học trung học và cô giáo của mình để cho anh ta và một số bạn bè khám phá một hang động ở Yorkshire, miền Bắc nước Anh. Ông gia nhập câu lạc bộ thám hiểm hang động địa phương và bắt đầu hành trình của mình để chinh phục các hang động trên thế giới. Kể từ đó, Limbert đã được thúc đẩy bởi mong muốn khám phá những gì bên trong hang động bí ẩn.

Vào năm 1989, khi nhà thám hiểm trẻ tuổi cảm thấy không thỏa mãn với các hang động ở Anh, ước muốn tới châu Á khám phá các hang nguyên thủy đã trở thành sức hút lớn. Limbert sau đó quyết định gửi thư cho một số trường đại học ở Lào, Myanmar và Việt Nam để yêu cầu hợp tác để khám phá hang động ở những nước này.

Hang Sơn Đoòng lọt top 12 hang động kỳ vỹ nhất thế giới!

Hang Sơn Đoòng lọt top 12 hang động kỳ vỹ nhất thế giới!

Limbert kể, ông đã nhận được sự hồi âm rất tích cực từ trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Đó là bước khởi đầu tốt đẹp để ông tập hợp được 10 thành viên ban đầu trong đội thám hiểm hang động đầu tiên tại Việt Nam. GS-TS khoa học địa mạo Nguyễn Quang Mỹ chính là một trong những người đầu tiên bắc cây cầu cho Limbert tới Phong Nha – Kẻ Bàng.

Cách đây 2 năm, Limbert đã lập bản đồ 300 km các hang động tại Việt Nam và chinh phục 10% của hệ thống hang động ở Phong Nha – Kẻ Bàng. Trong đó hang Sơn Đoòng được giới chuyên môn đánh giá là hang động đẹp và lớn vào bậc nhất thế giới. Tuy nhiên, các nhà thám hiểm từ Anh cũng tin rằng Việt Nam vẫn còn có nhiều hang động lớn hơn và đẹp hơn nữa. “Đất nước các bạn rất đẹp, các phương tiện truyền thông, dù tiện nghi tới đâu cũng không bao giờ cung cấp cho bạn cảm giác thực sự của vẻ đẹp đó”, Limbert đã nói thế.

Từ chỗ đam mê hang động, Limbert đã tới Quảng Bình hành nghề và thành công trong việc khai sinh hàng trăm cây số trong hàng chục hang động lớn nhỏ khác nhau trong gần 20 lần thám hiểm trong suốt 22 năm qua. Vợ chồng ông Howard đã được Việt Nam và cả thế giới tưởng thưởng công lao một cách xứng đáng.

Dịch vụ du lịch tại Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng

Dịch vụ du lịch tại Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng

Buồn thay những người được hưởng lợi nhiều nhất từ di sản thiên nhiên Phong Nha – Kẻ Bàng lại nỡ quên chiếc cầu nối quan trong của một nhà khoa học, đứa con yêu của vùng đất nghèo Quảng Bình là GS-TS Nguyễn Quang Mỹ hay sao?

Nghĩa tử là nghĩa tận. Cứ xem các giới chức Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng nói riêng và tỉnh Quảng Bình nói riêng thờ ơ trước đám tang của Nhà Giáo Nhân Dân Nguyễn Quang Mỹ thì sẽ hiểu họ đã “uống nước nhớ nguồn” như thế nào rồi!

Hiện Ban quản lý Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng vẫn lúng túng trong cách ứng xử này với cố giáo sư Nguyễn Quang Mỹ, vẫn không biết sẽ cử người hay nhờ người đến viếng hương tại nhà sau lễ truy điệu và an táng hay không. Người phát ngôn của di sản thiên nhiên thế giới VQG Phong Nha – Kẻ Bàng, ông Đặng Đông Hà đã bày tỏ như thế!

Xin nhường cho bà con độc giả đưa ra lời nhận xét một cách công tâm!

Gocomay

___

PS: Một số bà con có chia sẻ, để cảnh cáo thói ăn cháo đá bát của giới quan chức ở Phong Nha – Kẻ Bàng và Quảng Bình, chúng ta nên tẩy chay các tour du lịch tới Quảng Bình. Xin có nhời can ngay những ai qúa giận mà manh nha ý định ấy vì 2 lý do:

– Phong Nha – Kẻ Bàng hiện đã được tôn vinh là di sản thiên nhiên thế giới. Đây chính là niềm tự hào không những của địa phương Quảng Bình mà của cả nước ta. Cho nên không phải vì giận đám tham quan ô lại mà ta quay lưng với một di sản của quê hương xứ sở.

– Từ khi Phong Nhà – Kẻ Bàng được du khách trên thế giới biết tiếng, người dân cư ngụ nơi mảnh đất nghèo bậc nhất miền Trung này (dân Quảng Bình) cũng nhờ du lịch mà có thêm công ăn việc làm. Phát triển bảo tồn và khai thác hợp lý di sản thiên nhiên này chính là yếu tố xóa đói giảm nghèo cho những người dân ở khu vực PN-KB nói riêng cũng như Quảng Bình và Việt Nam nói chung.

*   *   *

Vài hình ảnh tiêu biểu về PN-KB

Lối chính vào hang động Sơn Đoòng được phát hiện năm 2009. Ảnh: dailymail.co.uk

Lối chính vào hang động Sơn Đoòng được phát hiện năm 2009. Ảnh: dailymail.co.uk

Các tour du lịch công cộng đầu tiên cắm trại trong hang động PN-KB vào 8/2013. Ảnh:  dailymail.co.uk

Các tour du lịch công cộng cắm trại trong hang động PN-KB vào 8/2013 – dailymail.co.uk

'Ngọc trai hang động" hiếm có, hình thành từ canxi, trên sàn của hang Sơn Đoòng - dailymail.co.uk

‘Ngọc trai” hiếm có, hình thành từ canxi, trên sàn của hang Sơn Đoòng – dailymail.co.uk

Sông ngầm chảy trong hang Sơn Đoòng -dailymail.co.uk

Sông ngầm chảy trong hang Sơn Đoòng – dailymail.co.uk

Một thành viên đoàn đang thám hiểm dưới một hang cao bằng ngôi nhà 40 tầng - dailymail.co.uk

1 thành viên đoàn đang thám hiểm dưới một hang cao bằng ngôi nhà 40 tầng – dailymail.co.uk

Hình Harold Limbert trong hang động lớn nhất ở PN-KB. Ảnh: dailymail.co.uk

Hình Harold Limbert trong hang động lớn nhất ở PN-KB. Ảnh: dailymail.co.uk

Hang Tú Lan - Ảnh: karstworlds.com

Hang Tú Lan – Ảnh: karstworlds.com

Hang Gió - Ảnh: karstworlds.com

Hang Gió – Ảnh: karstworlds.com

Hang Nam - Ảnh: karstworlds.com

Hang Nam – Ảnh: karstworlds.com

Sơn Đoòng – Hang động tự nhiên lớn nhất thế giới - sondoongcave.org

Sơn Đoòng – Hang động tự nhiên lớn nhất thế giới – sondoongcave.org

Hang Sơn Đoòng được hình thành khoảng 2 - 5 triệu năm trước - sondoongcave.org

Hang Sơn Đoòng được hình thành khoảng 2 – 5 triệu năm trước – sondoongcave.org

Dòng nước làm xói mòn và nạo ra một đường hầm khổng lồ trong lòng đất. - sondongcave.org

Dòng nước làm xói mòn và nạo ra một đường hầm khổng lồ trong lòng đất. – sondoongcave.org

Thế giới thực sự bị chấn động khi những hình ảnh và số liệu đầu tiên của hang Sơn Đoòng được công bố - Sondoongcave

Thế giới thực sự bị chấn động khi những HA của Sơn Đoòng được công bố – sondoongcave.org

Sơn Đoòng có các bãi cát  dài nhất và có thạch nhũ đẹp nhất... - sondoongcave.org

Sơn Đoòng có các bãi cát dài nhất và có thạch nhũ đẹp nhất… – sondoongcave.org

Sơn Đoòng có sông ngầm trong hang dài nhất. - sondoongcave.org

Sơn Đoòng có sông ngầm trong hang dài nhất. – sondoongcave.org

Sơn Đoòng có chiều cao và chiều rộng lớn nhất. - sondoongcave.org

Sơn Đoòng có chiều cao và chiều rộng lớn nhất. – sondoongcave.org

Hang chưa có tên (đang chờ độc giả TTO đặt) - Ảnh: karstworlds.com

Hang chưa có tên (đang chờ độc giả TTO đặt) – Ảnh: karstworlds.com

Sơn Đoòng có đặc điểm địa chất hình thành vỏ Trái đất quan trọng nhất. -sondoongcave.org

Sơn Đoòng có đặc điểm địa chất hình thành vỏ Trái đất quan trọng nhất. 

Sơn Đoòng đã thu hút nhiều hãng truyền hình lớn, nhiều tạp chí chuyên ngành uy tín đến tìm hiểu, làm phim quảng bá ra khắp thế giới…

Sơn Đoòng đã thu hút nhiều hãng truyền hình lớn, nhiều tạp chí chuyên ngành uy tín đến tìm hiểu, làm phim quảng bá ra khắp thế giới…

Hệ sinh thái ở PN-KB cũng vô cùng đa dạng.-

Hệ sinh thái ở PN-KB cũng vô cùng đa dạng.- dailymail.co.uk

Sơn Đoòng được phát hiện bởi một cư dân vào trú cơn bãotừ 20 năm trước.- dailymail.co.uk

Sơn Đoòng được phát hiện bởi một cư dân vào trú cơn bão từ 20 năm trước.- dailymail.co.uk

Rừng nhiệt đới nguyên sinh đặc biệt với hơn 200 loài thực vật. - dailymail,co.uk

Rừng nhiệt đới nguyên sinh đặc biệt với hơn 200 loài thực vật. – dailymail,co.uk

Có cả rừng trong hang, đủ lớn để chứa được một tòa nhà chọc trời tại New York - sondoongcave

Có cả rừng trong hang, đủ lớn để chứa được một tòa nhà chọc trời tại New York – sondoongcave

Sơn Đoòng đã một lần nữa khẳng định và tôn thêm giá trị, thương hiệu của Vườn QG Phong Nha Kẻ Bàng một Di sản thiên nhiên của thế giới. - dailymail.co.uk

Sơn Đoòng đã một lần nữa khẳng định và tôn thêm giá trị, thương hiệu của Vườn QG Phong Nha Kẻ Bàng một Di sản thiên nhiên của thế giới. – dailymail.co.uk

___________________

816 – Cám ơn “Anh Nông Dân” của bác Nguyễn Thiện Nhân!

Ông Nguyễn Thiện Nhân Chủ tịch UBTW Mặt trân Tổ quốc VN khóa VII -_ Ảnh: VOV

Ông Nguyễn Thiện Nhân Chủ tịch UBTW Mặt trân Tổ quốc VN khóa VII – Ảnh: VOV

Ông Nguyễn Thiện Nhân – Uỷ viên Bộ Chính trị, Chủ tịch UBTW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam  hơn nhà cháu một tuổi nên xin phép được gọi tắt là Bác Nhân cho thân mật. Dù chưa quen và chưa vinh dự được gặp Bác Nhân bao giờ. Song hôm Chủ nhật được bác ghé thăm nhà (blog cá nhân). Hôm qua lại được người của Bác (CTV Anh Nông Dân) viết bài phản biện, khiến nhà cháu sướng củ tỷ. Rồng ghé nhà tôm mà lỵ, hì hì…

Như bà con độc giả đã biết, trong entry Đôi lời về việc Cụ Hồ đi tát nước chống hạn với dân của nhà cháu chỉ là sự ngứa nghề (phó nháy) để góp ý kiến với nhà báo đã đăng tấm hình chưa ổn trên báo Tuổi trẻ. Vậy mà ngay lập tức bị một ông anh nhà văn phang cho mấy gậy không thương tiếc. Cho đó là rất phản cảm; là vạch lá tìm sâu; là cách nhìn tù đầy với định kiến soi mói mà không khoa học“.

Nay Anh Nông Dân của Bác Thiện Nhân (không biết anh này có quen anh nhà văn không?) lại bồi thêm cho nhà cháu những cú trời giáng nữa. Cho là: “chuyên đi bới móc thế hệ cha ông”; “đầu óc kém tư duy và không hiểu nông nghiệp”; “thiếu quan sát và láo toét”; “tiếng nói xuyên tạc và đầy cắc cớ, bới móc”; “thầy bói mù” (Xem: Ở đây).

May mà nhà cháu không có tiền sử bệnh tim. Nếu không thì…

Cảm động trước nghĩa cử cả hai anh giai và xin đáp lễ cho phải đạo và vui chút thôi. Chứ công to việc nhớn của nhà quan mắc chi đến cái thá dân đen thấp cổ bé miệng như nhà cháu mà phải lo xa.

P1130313

Ở bức ảnh lờ mờ được đăng trên báo để tuyên truyền về việc Cụ Hồ về Thường Tín, Hà Đông thăm và cùng tát nước chống hạn với dân, thì không riêng nhà cháu mà rất nhiều người đều cho là phản cảm. Tấm hình lại được tác giả bài báo cắt mất phần nước và bôi đen bên dưới, khiến có người chế giễu, cho rằng Bác đang tát nước bùn đen vào các chiến sĩ bộ đội(Kami – Dân bây giờ ghê gớm lắm).

Người nhẹ nhàng hơn thì nêu thắc mắc: “Bác tát nước như vậy thì đổ nước đi đâu? Chả lẽ múc nước đổ ra đường? nếu vậy thì mấy “chú” đứng trên kia ướt hết à?” (Mõ Làng Chờ, on 10/02/2014 at 9:25 sáng).

Trong bức ảnh chưa bị cắt cúp và bôi đen mà blog Hiệu Minh đưa lên để phản biện lại thì độc giả có thể yên tâm sẽ không ai bị cụ Hồ hắt bùn vào cả. Vì tác giả còn khoanh vòng tròn đỏ đánh dấu cả “chỗ nước hắt vào”.

Vòng đỏ là chỗ nước hắt vào. Một anh đứng bên phải đang phải nép vào anh áo trắng. (HM blog)

Vòng đỏ là chỗ nước hắt vào. Một anh đứng bên phải đang nép vào anh áo trắng. (HM)

Mặt khác, bài viết còn chỉ rõ:

“Người cầm dây gầu phía đối diện, còn để tréo dây, tư thế tay và đứng như thế, làm sao múc được nước”, mà vội suy luận “Tôi xem tấm ảnh trên và nhận xét rằng, Bác Hồ của chúng ta đang tát nước bùn đen vào các chiễn sĩ bộ đội tham gia giúp dân tát nước dọc sông Hòa Bình”… Bạn đọc lưu ý, trong ảnh trên, phần mương khá rộng, đủ để biết là cái sòng cụ đang lấy nước vào gầu là có nước chứ không phải bùn. Không hiểu do vô tình hay cố ý, người ta đăng ảnh trên các báo lại cắt mất phần mương đầy nước, gây cho người xem có cảm giác cụ đang tát bùn” (Tát Nước Gàu Dây – Hiệu Minh).

Như vậy câu hỏi được nêu ra ở đây là, tại sao tòa soạn (báo Tuổi trẻ) lại chấp nhận giải pháp cắt bỏ phần nước và bôi đen một phần bức ảnh như thế để độc giả (không tiếp cận được ảnh gốc) dễ bị hiểu lầm?

Xin thưa, thủ phạm chính là hai cái dây gàu bị quấn chập vào nhau mà anh cán bộ đang tát nước gàu giai cùng Bác đấy! (Xem ảnh dưới đây).

Vòng tròn đỏ đánh dấu chỗ 2 dây gàu bị quấn vào nhau (GCM)

Vòng tròn đỏ đánh dấu chỗ 2 dây gàu bị quấn vào nhau (GCM)

Cho nên nếu không bôi đen che chỗ dây gàu chập chéo nhau đi thì cái câu mô tả:

“Tôi tuy xa công việc nhà nông mấy chục năm nay nhưng tát nước thì vẫn nhớ”. Một số đồng chí muốn được cùng tát đôi với Bác, nhưng Người đã đề nghị một đồng chí lãnh đạo của Hà Đông có mặt lúc ấy tát cùng. Thấy đồng chí này có vẻ lóng ngóng, Bác hướng dẫn: “Phải kéo bằng dây trên, đổ bằng dây dưới”. Trong tư thế vững chãi của người tát gàu giai có kinh nghiệm, Bác thả gàu vục nước đổ nước một cách thuần thục không khác một nhà nông.”

Giữa nội dung bài viết và ảnh sẽ không thể cùng chung sứ mệnh lịch sử được.

Tấm hình đăng trên TTO đã bị sửa để cho ảnh và câu chữ ăn nhập với nhau!

Tấm hình đăng trên TTO đã bị sửa để cho ảnh và câu chữ ăn nhập với nhau!

Đồng bệnh tương lân, Anh Nông Dân của Bác Thiện Nhân cũng không ngại ngần khi bốc thơm lãnh tụ:

“Bác là người từ vùng quê nghèo mà lớn lên. Bác đã đi nhiều nơi, sống nhiều năm trong rừng với bà con dân tộc, trồng cây, đi cày, tát nước, cưỡi ngựa, tập võ là chuyện thường, thì việc Bác đổ nước một cách thuần thục không khác một nhà nông là điều dễ hiểu!”

Một độc giả cao tuổi của Hiệu Minh (Đinh Gia Viễn – February 9, 2014 at 2:50 pm) phi lộ:

“Nhớ không chính xác lắm, nhưng đại khái là vị cán bộ tát nước với Bác không biết tát, mọi người đề nghị được thay cho vị cán bộ đó, nhưng Bác không đồng ý và bảo để chú ấy phải học tát nước cho quen đi”.

Nếu tác giả bài báo mà đưa thêm chi tiết thật này vào bài báo thì chả cần phải cắt cúp lại ảnh và bôi đen chỗ dây gàu quấn, mọi độc giả khó có thể hiểu nhầm đáng tiếc như đã xẩy ra.

“Cái lõi của đời sống là phải trung thực” – Nhà văn Nguyễn Văn Thọ đáng mến viết còm vào “Phây” của tôi như thế, sau khi xem bài Tát Nước Gàu Dây – post trên Hiệu Minh, nói: rất muốn chia sẻ bài viết này! Đó cũng chính là động lực để tôi viết bài phản biện.

Đáng tiếc là cộng tác viên Anh Nông Dân của Bác Thiện Nhân, lại bỏ rất nhiều công sức ra để dùng Photoshop nhằm chứng minh lại mệnh đề (nói Cụ Hồ hắt bùn vào lính là sai) mà blog Hiệu Minh đã làm rất kỹ. Song lại cố tình lờ đi cái chi tiết hai dây gàu bị chập chéo nhau của anh cán bộ lãnh đạo của Hà Đông. Như thế là trung thực hay nguỵ biện? Xin bà con độc giả quan tâm tới đề tài này phân xử dùm!

Bức ảnh do tác giả Anh Nông Dân diễn giải khá công phu...

Bức ảnh do tác giả Anh Nông Dân diễn giải khá công phu…

Xưa kia các cụ thường dạy con cái bằng cái câu “khôn không qua nhẽ, khoẻ không qua nhời”. Dân gian còn có câu: “Nói phải củ cải cũng nghe”. Trong 175 cái Commente hiện thị trên Hiệu Minh blog (hôm qua đã khóa còm), tôi rất tâm đắc với phần Commente điềm đạm của hai độc giả sau đây, xin trích:

“Tôi không rõ ông cụ định làm gì trong bức hình trên. Dạy dân tát nước hay dạy chiến sĩ tát nước?
Quan sát góc dưới bên trái và gần góc trên bên phải có 2 bà nông dân thứ thiệt kìa. Không rõ hai bà ấy có cười mỉa trong bụng không nữa.
Mà ông cụ diễn cảnh này làm gì chứ ?” (Quỳnh Anh – February 10, 2014 at 4:21 am)

“Nói gì thì nói, cảnh Bác Hồ mình tát nước, đánh banh, đánh võ, đạp nước, làm… nhạc trưởng, cho kẹo thiếu nhi… đều là DIỄN cả. (Làm chính trị mà không biết “diễn” thì đừng làm chính trị,… nhưng đến “pha” “Tát nước” thì do kịch bản, cùng đạo diễn kém nên ra như thế, mặc dù “diễn viên” vẫn… xuất thần như ngày nào” (HỒ THƠM1 – February 10, 2014 at 1:27 am)

Điều cuối cùng, nhà cháu muốn nói là văn hóa phản biện trên trang blog cá nhân của GS.TS Nguyễn Thiện Nhân nói riêng và của các lãnh đạo đảng và nhà nước ta nói chung là rất hàng tôm hàng cá. Nếu đó chỉ là lời thục mạng của vài anh ít học “ăn theo nói leo”  hay dân viết lách có thói quen văng tục (cho đỡ nhạt miệng) thì có thể châm chước. Nhưng trong các bài viết phê bình (phản biện) nghiêm túc của các cộng tác viên (như CTV Anh Nông Dân là ví dụ!) mà có những ngôn từ thô bỉ mang tính chửi bới miệt thị nhau thì có nên không? Cho dù bên dưới đều có dòng ghi chú cẩn thận: *Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả.

STT trang blog của GS.TS Nguyễn Thiện Nhân

STT trang blog của GS.TS Nguyễn Thiện Nhân

Làm như thế liệu có đem lại sự sang trọng cũng như cảm tình của độc giả khắp nơi hay không?

Thật là:

Thành đổ đã có vua xây

Việc gì gái goá lo ngày lo đêm

Xin có nhời cám ơn Anh Nông Dân của Bác Thiện Nhân! Anh đã làm cho tôi sáng mắt sáng lòng!

Gocomay

__

PS:

_________________

815 – Đôi lời về việc Cụ Hồ đi tát nước chống hạn với dân

Download_

Đêm qua tát nước đầu đình

Để quên chiếc áo trên cành hoa sen

Anh được thì cho em xin

Hay là anh để làm tin trong nhà?

*  *  *

Từ chuyện bác Cả Trọng trồng cây thông già đầu xuân năm nay (Giáp Ngọ-2014) trên đồi thông xã Vật Lại huyện Ba Vì Hà Nội, cư dân mạng lại lôi cả chuyện Cụ Hồ, cách đây 56 năm về tát nước chống hạn với dân ở huyện Thường Tín Hà Đông ra để phẩm bình. Những ý kiến nêu ra thật đa chiều đa dạng.

Cụ Hồ đi tát nước chống hạn với bà con nông dân Thường Tín Hà Đông ngày 12-1-1958 (Theo: TTO)

Cụ Hồ đi tát nước chống hạn với bà con nông dân Thường Tín Hà Đông ngày 12-1-1958 (Theo: TTO)

– Tôi xem tấm ảnh trên và nhận xét rằng, Bác Hồ của chúng ta đang tát nước bùn đen vào các chiến sĩ bộ đội tham gia giúp dân tát nước dọc sông Hòa Bình (theo báo Tuổi trẻ). Không nhẽ một vị lãnh tụ của nhân dân lao động lại có việc làm vô cảm như thế: Tát nước vào nhân dân?. Do đó lời giải thích đúng đắn nhất sẽ là: tấm hình ấy cũng chỉ là tư liệu ghi lại thời khắc Bác Hồ diễn kịch, nhưng vớ phải tay đạo diễn tồi. Vì từ xưa đến nay khi xem các hình ảnh của Bác Hồ thì ai ai cũng dành cho Bác sự kính trọng và tin Bác không diễn kịch hay dàn dựng nên không ai để ý sơ xuất này. (Trích: Dân bây giờ ghê gớm lắm – Kami)

Bức ảnh khi chưa được cắt cúp là rõ cả mặt nước... (Ảnh Internet)

Bức ảnh chưa được cắt cúp rõ cả mặt nước… (Ảnh: Internet)

– Trở lại ảnh Cụ Hồ khi tham gia tát nước chống hạn với bà con nông dân ở Thường Tín, Hà Đông ngày 12-1-1958. Chắc chắn đây là ảnh trung thực, không hề có sự bố trí, chuẩn bị hay đóng kịch.

Trong ảnh chắc chắn Cụ Hồ đang chỉ cho nhiều người hiểu rằng công việc tát nước không phải là dễ. Người cầm dây gầu phía đối diện, còn để tréo dây, tư thế tay và đứng như thế, làm sao múc được nước, mà vội suy luận “Tôi xem tấm ảnh trên và nhận xét rằng, Bác Hồ của chúng ta đang tát nước bùn đen vào các chiễn sĩ bộ đội tham gia giúp dân tát nước dọc sông Hòa Bình “.

Bạn đọc lưu ý, trong ảnh trên, phần mương khá rộng, đủ để biết là cái sòng cụ đang lấy nước vào gầu là có nước chứ không phải bùn. Không hiểu do vô tình hay cố ý, người ta đăng ảnh trên các báo lại cắt mất phần mương đầy nước, gây cho người xem có cảm giác cụ đang tát bùn.

(Trích: Tát Nước Gàu Dây – Hiệu Minh)

Để cho hết nhẽ, nhà cháu theo đường chỉ dẫn tìm coi bằng được cái bài đăng trên Báo Tuổi Trẻ – Từ buổi Bác về tát nước. Bài báo xuất bản vào ngày 15/10/2008 06:07 (GMT + 7). Trong đó viết, xin trích:

Lúc ấy các thôn đã cấy sắp xong. Riêng Tả Thanh Oai diện tích bị hạn nặng hơn, tập trung vào 50 mẫu Bắc bộ ở cánh đồng Quai Chảo. Thanh niên, bà con tát nước dọc bờ sông Lán; bộ đội về giúp dân tát nước dọc sông Hòa Bình. Khoảng 8 giờ sáng 12-1-1958, khi bà con đang tát nước thì một cụ già vận đồ kaki trắng, đội mũ kết, chân đi dép cao su, xắn quần ngang gối bước tới.

Mọi người ngạc nhiên, mắt hướng về phía cụ. “Bác Hồ! Bác Hồ!” – bà con, thanh niên trong thôn nhận ra Bác reo lên vui sướng. Bác không vào ủy ban xã mà xắn cao quần, tự tay xách dép đi thẳng ra cánh đồng Quai Chảo. Mọi người đề nghị lấy đất khô rải đường cho đỡ trơn để Bác đi. Bác không đồng ý mà nhanh nhẹn lội luôn xuống ruộng.

Khi đến tàu tát gàu giai của cụ Ngô Văn Lan, Bác nói cụ Lan tạm nghỉ để Bác tát. Người nói: “Tôi tuy xa công việc nhà nông mấy chục năm nay nhưng tát nước thì vẫn nhớ”. Một số đồng chí muốn được cùng tát đôi với Bác, nhưng Người đã đề nghị một đồng chí lãnh đạo của Hà Đông có mặt lúc ấy tát cùng. Thấy đồng chí này có vẻ lóng ngóng, Bác hướng dẫn: “Phải kéo bằng dây trên, đổ bằng dây dưới”. Trong tư thế vững chãi của người tát gàu giai có kinh nghiệm, Bác thả gàu vục nước đổ nước một cách thuần thục không khác một nhà nông.

(hết trích)

Như vậy, việc Cụ Hồ xuống đồng tát nước làm vụ lúa Chiêm với dân là hoàn toàn có thật. Các thao tác của ông Cụ như thế đứng, cách cầm dây gàu (cùng với ngoại hình như chân đất, quần Tây xắn lưng ống quyển…) là hoàn toàn tự nhiên và giống hệt người nông dân thực thụ.

Cái phản cảm ở đây là tay phó nháy, đã không am hiểu nhiều đến công việc đồng áng đã làm hại ông Cụ. Khiến cho câu hỏi của tay Facebooker nào đó: Bác Hồ đang tát nước vào ai? cứ như mũi kim xoáy vào tâm những ai đang quan sát sự kiện này. Như bức ảnh đăng tải (trên tờ Tuổi Trẻ hay trên Internet) thì với gần bốn chục cả người lớn lẫn trẻ con (chưa kể những người đứng bị khuất) dày đặc vây kín cái đầu gàu, nơi ông Cụ đang “tác nghiệp”, thì có tài thánh Cụ cũng không thể đổ nước đi đâu, khi gàu nước đầy được kéo lên đã căng (dây) hết đà?

Chả nhẽ “Bác thả gàu vục nước đổ nước một cách thuần thục không khác một nhà nông” (lời tường thuật), mà đăng kèm bức ảnh chụp với góc độ và cắt cúp như thế, tránh sao khỏi sự hiểu nhầm rằng sẽ có người bị ướt bởi chiếc gàu “thuần thục” của Bác?

P1130320

Điều sơ hở này, nếu như trước đây, không ai (dù có biết) cũng không dám nói, vì ngại “dìm hàng” lãnh tụ tối cao. Thì nay, khi những cấm kỵ bớt đi, người ta mạnh dạn nêu câu hỏi, thiết nghĩ cũng là chuyện bình thường. Tiếng nói phản biện có lý có tình sẽ làm cho các nhà truyền thông sẽ khắc phục được những non kém (ấu trĩ) về nghề để trở thành chuyên nghiệp hơn.

Tát nước chống úng bằng gàu sòng (Ảnh TL)

Tát nước chống úng bằng gàu sòng (Ảnh TL)

Là con một nông dân chính hiệu, nhà cháu cũng không xa lạ với cảnh (và cả trực tiếp tham gia) tát nước. Tát nước (tưới hay chống úng) cho lúa, khoai, lạc đỗ đã đành. Còn tát chuôm ao thu hoạch cá ăn tết nữa. Nhà nông chuyên nghiệp trước khi đi tát nước ở đâu đã biết phải dùng loại gàu nào. Gàu giai (hai người một gàu) là tát nước ở độ chênh cao hơn gàu sòng (một người một gàu). Bảo rằng tát gàu sòng nhàn hơn gàu giai chưa hẳn đúng. Tát gàu sòng thường phải ngâm chân trong bùn, trong nước. Gặp hôm trời rét ngâm cả ngày cũng oải lắm chứ chả chơi. Tát gàu giai mà gặp cái đầu gàu thành vại cao ngất, khiến tay luôn phải hất lên ở góc độ gần 90° thì cũng “phê” vì mỏi lắm chứ bộ. Người nông dân tát nước ít khi đếm gàu. Chỉ biết nhẫn nại tát cho tới khi mức nước ở ruộng đã đạt (theo yêu cầu). Chứ ít ai đếm số gàu cần phải tát bao giờ. Những người chăm đếm gàu là đám trẻ con đang tập tát nước mới thế.

ge1baa7u-daiNhà cháu đã từng được tát những chiếc gàu giai có thâm niên lâu đời. Bởi nó được đan bằng những cật tre già, được gác bếp kỹ để chống mối mọt. Dây gàu có thể phải thay nhiều lần chứ những chiếc gàu được giữ gìn bảo quản tốt thì khá bền. Nhất là có những suốt tay nắm bằng xương hay sừng cứ nhẵn bóng theo thời gian, khiến ta có cảm giác thật thú vị mỗi khi được cầm nắm trong tay…

Những cảnh tát nước đêm trăng trên cánh đồng hay nơi chốn nên thơ (tức cảnh sinh tình như đình chùa tôn miếu cổ kính ở làng quê) đã đi vào ca dao với nhiều áng văn trác tuyệt mà khó có công việc nhà nông nào lại sánh kịp!

Hôm qua tát nước đầu đình

Để quên chiếc áo trên cành hoa sen

Anh được thì cho em xin

Hay là anh để làm tin trong nhà?

Hoặc:

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

Thời nay, điện khí hóa nông thôn. Máy bơm nước đã thay cho sức người, nên gàu giai và gàu sòng đã đi vào dĩ vãng. Tết trồng cây cũng vậy. Tấc đất tấc vàng, ở nông thôn ven đô ngày nay có ai còn thiết tha gì tới “Tết trồng cây nhớ ơn (làm theo lời) Bác” nữa.

Đó là một thực tế đau lòng. Cây xanh là rất cần cho môi trường sống của con người. Nhưng vì lợi ích trước mắt, người ta đã quên (hay không chú ý đúng mức) qui hoạch cây xanh. Cả diện tích mặt nước (hồ ao sông ngòi tự nhiên) cũng vậy. Tất cả được san lấp hay xả nước thải chưa qua xử lý thật bừa bãi. Đó chính là lý do tỷ lệ bệnh ung thư và các bệnh về đường hô hấp, tiêu hóa… ngày càng cao. Ai là người phải chịu trách nhiệm? Mỗi người nên tự vấn lại bản mình!

Việc hai bác Cả (bác Phú Trọng và Quang Nghị) đầu xuân, lên ngọn đồi Đồng Váng lịch sử để phát động phong trào “Tết trồng cây…” là điều rất có ý nghĩa. Nhưng cách làm (trồng một cây thông già) như vậy là phản cảm. Có người cho là “nhạo báng Cụ Hồ” thì hơi nặng. Nhưng nếu ai đã thấy ông Tập Cận Bình bên Trung Hoa đã đầu têu trồng một cây to (cây phong?) thì sẽ hiểu thấu cái lý trồng cái cây thông già năm nay của hai bác Cả nhà ta chăng?

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trồng cây tại đồi Đồng Váng, thôn Yên Bồ, xã Vật Lại, huyện Ba Vì. (Ảnh: Hà Nội Mới)

TBT Nguyễn Phú Trọng trồng cây tại đồi Đồng Váng, thôn Yên Bồ, xã Vật Lại, huyện Ba Vì. (Ảnh: Hà Nội Mới)

TBT Tập Cận Bình trồng cây to như TBT Nguyễn Phú Trọng. (Ảnh Inter.)

TBT Tập Cận Bình trồng cây to như TBT Nguyễn Phú Trọng. (Ảnh Inter.)

Các chính khách họp Thượng đỉnh G8, tháng 7-2008 tại Tokyo cũng bắt chước chính khách ta trồng cây... (Ảnh Inter.)

Các chính khách họp Thượng đỉnh G8, tháng 7-2008 tại Tokyo cũng bắt chước chính khách ta trồng cây… (Ảnh Inter.)

Bạn thường nhấn mạnh, không để bị “Tây hóa, tha hóa, thoái hóa” 

(lời bác Cả Trọng tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc… tại Hà Nội ngày 27 tháng 02 năm 2012).

Trở lại hình ảnh Cụ Hồ đi tát nước chống hạn với bà con nông dân Thường Tín Hà Đông ngày 12-1-1958, dù ai có nguỵ biện giỏi tới đâu cũng không thể thuyết phục được những độc giả thông minh và có cái nhìn khách quan như thượng dẫn đã phân tích. Đó chính là hạn chế, là sự “phản tuyên truyền” của thông tin áp đặt mà báo chí “định hướng” xứ ta đã và đang lâm vào.

Thay cho lời kết xin chép lại lời của danh sỹ Lục Tài-Tử, thời Xuân Thu đã nói:

  • Nuốt được cái cay đắng trong cái cay đắng mới làm được hạng người trên loài người.

Mong các thế hệ hậu sinh hiểu thấu ý của người xưa!

Gocomay

_________________

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ