891 – Nỗi lo con trẻ xứ ta và xứ người chốn học đường!

P1020832

Lễ khai giảng duy nhất trong đời học sinh ở xứ tây lông là vào năm lớp 1 – năm đầu tiên đứa trẻ rời mẫu giáo lớn tới trường. Trẻ đến tuổi đi học (6 tuổi) bất kể lành, ngẫn hay đao đều phải tới trường đó là bắt buộc, bất kể sang hèn, không ngoại lệ ai. Trẻ khuyết tật nhà nước cho xe bus nhỏ tới tận nhà đón tới trường đặc biệt. Về nhà bố mẹ còn được cấp tiền sinh hoạt phí để chăm nuôi trẻ một cách tử tế… (Ảnh Phạm Cường – 2009)

Nỗi lo con trẻ xứ ta và xứ người chốn học đường!

“Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” đó là câu thành ngữ nói về nghề “gõ đầu trẻ” ở xứ ta. Vậy mà cái nghề bất đắc dĩ ấy muốn vào dạy hợp đồng đã phải “chạy” hàng trăm triệu đồng (như báo chí QD nêu). Chính tình trạng “nén bạc đâm toạc tờ giấy” đã biến cái nghề “kỹ sư tâm hồn” cao đẹp trở nên nhem nhuốc. Ở các xứ TB bóc lột, muốn lọt vào được trường nghề dạy học (Sư phạm), ngoài sự yêu nghề, người thầy tương lai phải có học lực và hạnh kiểm tốt suốt 12, 13 năm học phổ thông. Khi đứng trên bục giảng, người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy học trò cả về kỹ năng, nếp sống và nhân cách làm người. Thấy một vết xước, vết tím trên má trẻ, thầy cô bằng mọi cách tìm bằng được nguyên nhân để bảo vệ đứa trẻ. Đã không ít nạn bạo lực gia đình đối với trẻ vị thành niên đã được thầy cô giáo can thiệp. Nếu trường hợp nghiêm trọng, với sự trợ giúp của nhà trường, Jungenamt (Sở Thanh Thiếu niên) sẽ đưa sự vụ ra toà để tước quyền nuôi con của chính cha mẹ đẻ đứa bé. Trường hợp trẻ đánh nhau, đứa trẻ sai trái sẽ bị kỷ luật Schulverboten (đuổi học) từ 2-4 tuần tùy theo mức nặng nhẹ và cấm bén mảng tới trường, cấm tới gần các bến xe hay trên dọc đường đối tượng (liên quan) trong vòng 150m. Trường hợp nhẹ nhất thì bị phạt lao động công ích như quét lá khu vực sân hay bãi để xe sau buổi học từ 1-2 tiếng.

P1180996_

Em học sinh lớp 6 này can tội đánh nhau, bị phạt lao động công ích quét lá sau giờ học. Mọi quyết định kỷ luật do hiệu trưởng ký, gia đình và thầy cô chủ nhiệm và đương sự phải chấp hành nghiêm chứ không ý kiến ý cò được gì… (Ảnh Phạm Cường – 2012)

Nhờ kỷ luật nghiêm mà trò rất kính nể thầy cô, tôn trọng thầy cô và coi thầy cô như bạn thân có thể tâm sự và nhờ vả như những người “bạn lớn” tin cậy trong tất cả mọi việc, kể cả chuyện riêng tư nhất. Xứ người họ không cấm trẻ đói giở bánh mỳ ra ăn trong giờ học. Ngay cả buồn đại, tiểu tiện, học sinh không cần xin phép mà chỉ cần lặng lẽ đi ra ngoài. Tới trường học sinh không phải mặc đồng phục, thầy cô muốn bận trang phục nào tùy sở thích. Vào tiết học, học sinh ai ngồi chỗ đó, thầy cô vào lớp bao giờ cũng chào học sinh trong lớp trước và học sinh chào lại mà không cần đứng lên…
Sơ qua vài nét chính thế để thấy, xứ người chà cần khẩu hiệu hay phát động thi đua 2-3-4 tốt gì nhưng rất chi nề nếp qui củ, thầy ra thầy, trò ra trò…
Nghề gõ đầu trẻ xứ người lương cũng không cao lắm. Nhưng chưa bao giờ bị thất nghiệp và hầu như không (hay vô cùng hãn hữu) thầy cô vướng kỷ luật cho dù, ngoài công đoàn, chả có đảng phái chính trị nào được mang vào trường mà hoạt động cả. Có môn Politic (Chính trị) nhưng không bao giờ có tiết chào cờ (kể cả ngày khai giảng cả đời học sinh có đúng 1 lần), không đoàn TN, không đội TNTP, không ngày “hiến cam”, không dạy phù đạo thêm ở nhà nên học sinh không biết nhà thầy cô mình ở đâu…
Buông lỏng chính chị chính em như thế thì bao giờ mới đào tạo xong đội ngũ “con người mới” để xây dựng thành công CNXH được đây, hỡi bọn TB “giãy (mãi không) chết” kia?

Phạm Cường

Nỗi lo của bố mẹ trong vụ cô giáo ngược đãi học sinh cho uống nước bẩn

Vụ cô giáo ngược đãi học sinh bằng cách cho uống nước giẻ lau bảng đậm đặc được phanh phui khiến nhiều bố mẹ đứng ngồi không yên về thực trạng đến lớp hiện nay của con cái mình.

Cả ngày nay, cứ lên mạng là em lại thấy mọi người xôn xao bàn tán về vụ cô giáo Nguyễn Thị Minh Hương mới về trường mà đã cả gan phạt học sinh bằng một cách động trời là bắt uống nước giẻ lau bảng. Nói thật với các mẹ chứ em ngồi đọc tin, nghĩ nát óc cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao cô giáo đó lại dám hành xử một cách bẩn thỉu và thiếu đạo đức như vậy luôn. Nhưng có đôi điều em ngẫm thế này ạ:

Thứ nhất:

Bé gái ấy chỉ mới học lớp 3 thôi, bằng tuổi với con em, mà con em cũng có cái tật xấu hay nói chuyện trong lớp. Trường hợp bé ấy là con em thì không biết em có chịu nổi cú sốc này không đây. Tìm hiểu kĩ em mới phát hiện ra lý do vì sao cô giáo ấy dám làm việc kinh khủng đó. Các mẹ nghĩ xem, trong thời buổi khó xin việc, nghề giáo viên bị bão hòa phải dạy hợp đồng là chính thì thử hỏi một cô gái sau khi tốt nghiệp một trường đại học kinh tế, học thêm văn bằng của trường sư phạm làm sao xin vào dạy trong một ngôi trường lớn của huyện với phong thái cao ngạo, đường đường chính chính như thế? Trong khi đó theo thông tin mới nhất, cô giáo trẻ tên Nguyễn Thị Minh Hương không ai khác chính là con gái ruột của bà Tạ Thị Ng. (bà Ng. lại là Phó Trưởng phòng GD-ĐT huyện An Dương, TP Hải Phòng). Phải chăng chính vì một giáo viên không có nghiệp vụ, không đủ tâm và không đủ tầm được cho đi dạy nên mới gây ra vụ việc tày đình này chăng? Hy vọng việc xử phạt cô giáo ngược đãi học sinh này là điều sẽ phải làm cho ra lẽ chứ không thể “một con sâu làm rầu nồi canh” được.

safe_image

Chân dung cô giáo ngược đãi học sinh khiến dân mạng xôn xao

Thứ hai:

Nếu đơn thuần chỉ là bắt uống nước bẩn thôi thì vẫn còn có thể dung thứ. Đằng này, cô Hương thấy ly nước còn trong nên vắt giẻ lau bảng thêm cho nước thật bẩn, thật đậm đặc rồi bắt học sinh của mình uống cho hả lòng hả dạ. Đây không còn là hình phạt răn đe đơn thuần nữa mà là cách đối xử nhẫn tâm, coi rẻ nhân phẩm con người và nghèo nàn tình thương yêu của người làm nghề giáo. Mặt khác, nó còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của trẻ. Theo ông nội bé kể thì sự việc không chỉ xảy ra 1 lần, mới đây mà nó đã có tiền lệ và được lặp lại nhiều lần như một hình phạt chung cho tất cả học sinh trong lớp. Và nếu nó là thứ nước đậm đặc được vắt từ giẻ lau bảng bám đầy bụi phấn thì không biết theo thời gian, nếu sự việc không bại lộ thì sức khỏe các bé còn bị ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức nào.

noi-lo-cua-bo-me-trong-vu-co-giao-nguoc-dai-hoc-sinh-cho-uong-nuoc-ban-02

Bé P.A. thuật lại hành động bị cô giáo ngược đãi học sinh bằng việc ép uống, súc miệng nước giặt giẻ lau bảng

Điều đáng nói, khi đến xin lỗi gia đình, cô Hương chỉ xin lỗi bằng lời. Cô bảo với ông nội bé P.A. là đã xử sự không đúng mực và một phần hành động là do bức xúc chuyện cá nhân gia đình. Đến khi ông nội bé yêu cầu viết giấy xin lỗi thì cô kiên quyết từ chối, không chịu làm theo. Thái độ này liệu có được xem là lời xin lỗi chân thành không đây???

Các thầy các cô vẫn thường dạy học sinh của mình câu: “Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó, còn có tài mà không có đức thì chỉ là người vô dụng”. Thiết nghĩ, cô giáo Hương đã đứng trên bục giảng, tuy không có bằng nhưng ít nhiều sẽ hiểu được câu nói này. Nghiệp vụ có thể trau dồi qua thời gian nhưng đạo đức mà không có gốc như thế thì liệu có xứng đáng đứng tiếp trên bục giảng? Các thế hệ học sinh sẽ ra sao khi được một người cô như thế dạy bảo mỗi ngày? Chỉ nghĩ tới thôi đã thấy rùng mình lo sợ. Cho dù có bị đình chỉ giảng dạy ở ngôi trường này đi nữa thì ai chắc rằng sau khi vụ việc nguội dần đi, cô Hương không đứng lớp ở một ngôi trường khác nữa với gia thế “không phải dạng vừa” như vậy.

noi-lo-cua-bo-me-trong-vu-co-giao-nguoc-dai-hoc-sinh-cho-uong-nuoc-ban-03

Bản kiểm điểm của cô giáo ngược đãi học sinh

Thứ 3:

Theo bà Hiệu trưởng trường, mẹ bé Phạm P.A. đi làm ăn xa, cháu ở với ông bà từ lúc 3 tháng tuổi đến nay. Sau khi vụ việc được phát giác. Ông nội cháu bé còn tiết lộ thêm một thông tin kinh khủng nữa là cháu P.A. có kể với ông rằng mình bị cô phạt từ đầu năm học đến giờ. Nghĩa là bé ấy bị cô Hương cho uống nước giẻ lau bảng từ đầu năm đến giờ. Điều này được chính cô Hương thừa nhận với ông vào ngày 3/4 tại nhà ông khi đến trực tiếp xin lỗi gia đình về vụ cô giáo ngược đãi học sinh này. Ông ngậm ngùi nói: “Cháu tôi quá sợ nên không dám nói với ai. Cho đến khi nghe bạn của cháu kể lại, tôi mới biết cháu mình bị phạt uống nước giặt giẻ từ lâu, ngay từ đầu năm học cho đến bây giờ. Khi đến xin lỗi tôi, cô Hương cũng nói với tôi đã phạt cháu tôi nhiều lần theo hình thức này”.

Bé P.A. còn kể đây là hình phạt được áp dụng cho học sinh trong lớp, nếu ai nói chuyện riêng, lớp trưởng sẽ ghi lại danh sách để đưa cho cô giáo phạt súc miệng bằng nước giặt giẻ lau. Các bạn trong lớp có ai bị chưa thì không rõ chứ chắc chắn bé P.A. đã bị nhiều lần. Chính vì sợ câm lặng của những đứa trẻ sống trong sợ hãi như bé P.A. mà những vụ bạo hành, ngược đãi học đường càng ngày càng nhiều. Ngoài ra, có thông tin còn cho biết, chính miệng bé P.A. hồn nhiên kể: “Hôm đó, con nghịch nên cô bảo con uống thì con uống thôi. Nước chỉ hơi bẩn một tí. Hiện tại, các bạn trong lớp toàn bảo lỗi tại con. Các bạn không bênh con nên con rất buồn”. Rõ ràng chưa ai đứng ra giải thích cho các học sinh hiểu bản chất của sự việc là gì. Và việc một học sinh bị cô lập sẽ để lại những hậu quả ra sao. Ai dám chắc rằng ở những ngôi trường khác không có những cảnh tương tự xảy ra? Vụ này làm em nhớ lại clip về vụ bạo hành trẻ em ở trường mẫu giáo mà trước đây em có xem. Đúng là bây giờ bố mẹ cho con đi học dù là gửi trẻ, mẫu giáo hay cấp 1, cấp 2, cấp 3 cũng đều lo lắng đứng ngồi không yên. Nếu bạn của bé gái bị cô giáo ngược đãi học sinh cho uống nước giẻ lau bảng không mách với mẹ bé thì vụ việc này còn kéo dài và sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe trẻ đến mức nào.

Những hình phạt mang tính chất ngược đãi, hành xác, làm nhục trẻ như ép uống nước giẻ lau bảng, liếm nhà vệ sinh, đứng khoanh tay ngoài nắng hàng tiếng đồng hồ, đánh mạnh vào người, để cho bạn khác đánh trẻ thay giáo viên… đều ảnh hưởng nặng nề đến thể chất và nhất là tâm lý của trẻ lâu dài về sau. GS Phạm Tất Dong, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Trung ương Hội Khuyến học Việt Nam bày tỏ quan điểm rằng: Bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng là xâm phạm thân thể con người. Ông bức xúc nói rằng: “Chúng ta vẫn kêu gọi phải đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm, các cháu không ăn quà vặt ở cổng trường mà cô giáo lại bắt học sinh uống nước bẩn. Tôi tự hỏi, giờ cho cô giáo thử uống nước giẻ lau bảng đó xem có dám không, hay chỉ cần dính một tý bẩn vào chén nước là cô phải đổ bỏ? Dứt khoát không thể chấp nhận được hành động này”. Còn GS. Hạc thì bảo: “Không ai bắt học sinh, nhất là còn nhỏ tuổi như thế uống nước bẩn từ giẻ lau bảng ra cả. Việc này rất nguy hiểm và không ai có thể chấp nhận được hành vi này của cô giáo. Đề nghị các cơ quan chức năng cần vào cuộc xử lý nghiêm hành vi này của cô giáo để làm gương trong toàn ngành”.

noi-lo-cua-bo-me-trong-vu-co-giao-nguoc-dai-hoc-sinh-cho-uong-nuoc-ban-04

Giáo sư Phạm Tất Dong chia sẻ về vụ cô giáo ngược đãi học sinh

Lãnh đạo Phòng Giáo dục – Đào tạo huyện An Dương cho biết cô giáo Nguyễn Thị Minh Hương là giáo viên trẻ, đang dạy hợp đồng và do vào lớp thấy học sinh mất trật tự nên nóng giận, bộc phát mới có hành động cô giáo ngược đãi học sinh như vậy. Còn GS Phạm Tất Dong khẳng định dù có biện minh thế nào đi nữa thì hành vi của cô giáo này là sai, không bao giờ được xuất hiện trong ngành giáo dục.

Vậy với các mẹ, các bố thì sao? Hành động này có đáng nhận được sự tha thứ, bao dung không???

(Nguồn: https://www.webtretho.com/forum/f4656/noi-lo-cua-bo-me-trong-vu-co-giao-nguoc-dai-hoc-sinh-cho-uong-nuoc-ban-2649750)

Advertisements

890 – Tản mạn về chuyện cờ bạc xứ người.

856 – Nên giành lại vỉa hè cho người đi bộ thế nào cho đúng?

753 – Những người nông dân mất đất phải làm ruộng chui

Cụ bà Lê Hiền Đức xuống đồng cùng bà con Văn Giang (hồi trung tuần tháng 6/2012)

Nhìn hình ảnh những nông dân Văn Giang cấy lúa trộm trên thửa ruộng vốn là của cha ông họ. Khiến tôi rơi nước mắt. Mừng vì người dân Văn Giang đã biết đoàn kết đấu tranh bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình. Cho dù, dưới con mắt của chính quyền, vạt đất lúa nhỏ nhoi khốn khổ đó, người dân ở 3 xã: Xuân Quan; Phụng Công; Cửu Cao đã tạm giành lại được trong số 500 ha đất thuộc “Sở hữu toàn dân – do nhà nước là đại diện chủ sở hữu” đã bị qui hoạch, thu hồi và giao cho người khác (chủ đầu tư) để làm khu đô thị sinh thái.

Sau 3 tháng trời luôn phải lo lắng, cắt cử người canh lúa chống lại việc phá hoại thành quả lao động của kẻ ác, ngày 21-10-2012, hơn 300 bà con 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao vui mừng đi gặt lúa chín – Nguồn: xuandienhannom

Những khóm lúa xơ xác này, như bà con cho biết, được gieo trên phần đất khoảng 1 mẫu, bà con cả 3 xã đã cấy (trộm) được sau vụ bị cưỡng chế ngày 24-4-2012. Sản lượng đạt được sau gặt trên 1 tấn thóc. Dự kiến sẽ chia cho các gia đình có người già bị mất đất và các hộ gặp khó khăn sau khi bị cướp đất và mất mát nhiều tài sản cây trồng trên đất bị cướp.

Không biết những hạt lúa mới đầy máu và nước mắt này có làm lay động được ai ở trên thượng tầng (đỉnh cao), khi các vị ấy vẫn khăng khăng “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước là đại diện chủ sở hữu” (*) còn từng người dân (cụ thể) chỉ là đám người ăn kẻ ở trông nom (quản lý) đất giúp cho nhà nước (đại diện chủ sở hữu) mà thôi.

Không còn ruộng, người nông dân chẳng còn biết nghề nghiệp của mình là gì, mỗi khi con cái của họ phải khai trong lý lịch (bắt buộc) trước khi làm hồ sơ thi vào các trường đại học, cao đẳng hay trung học chuyên nghiệp.

Ngoài nấu ruợu, chú em họ tôi có nghề “vỗ gà chọi” quanh năm…

Như chú em họ của tôi ở quê, hết ruộng đành ở nhà nấu rượu cuốc lủi giao mối cho các hàng quán quanh làng. Ngoài nấu rượu, chú ấy còn có thú chơi gà chọi. Nên khi con cái hỏi, mục khai nghề nghiệp của bố, chả nhẽ ghi: nấu rượu (lậu)? Chú đành bảo con cứ ghi: nghệ nhân chọi gà… làm cô giáo chủ nhiệm lớp của con chú cũng cười ra nước mắt…

Cô em con chú dì ruột tôi, năm nay đã ngoại lục tuần. Hết đất, cô chả có nghề gì chuyển đổi, ngoài một tháng hai buổi ra cạnh đình bán cau trầu cho bà con sắp lễ vào các ngày rằm và mùng một. Nhưng cả cuộc đời gắn bó với ruộng đồng rồi. Nay phải thúc thủ “nhàn cư” như vậy cô không tài nào quen được. Tranh thủ thửa đất ngót sào của mình đang (qui hoạch) “treo”, cô đi xin những cây quất người ta vứt bỏ sau khi chơi tết, đem ra râm xuống, chăm chút qua loa cho cây sống, lấy qủa đem bán lẻ cho các quán giải khát. Dưới gốc quất cô ta còn cấy ngải cứu hay gieo cải bỏ mối cho các sạp bán rau tươi quanh làng… Nhưng mấy ai đã gặp may mắn được như thế cơ chứ?

Cô em họ bán cau và quất trên đường quanh đình làng

Chứng kiến tận mắt cảnh các em tôi chẳng thể “nhất nghệ tinh” mà sống được trong cơn cuồng phong “đô thị hóa” hỗn loạn ngày hôm nay càng thấy thương cho quê hương xứ sở. Khi phố không ra phố mà làng cũng chẳng còn. Mới thấy thấm thía câu mà cụ Lê Qúi Đôn đã chép trong Châm cảnh: “kẻ độc phu tàn bạo làm nhiễu loạn cả nước“!

Những người kiên định ở mọi thời đều đặt mục tiêu “ổn định chính trị” lên hàng đầu. Bởi thế, có ai tin một chính thể có tới 80% trong tổng số đơn khiếu kiện cuả dân ở cửa quan là thuộc về lĩnh vực đất đai lại là một chính thể luôn “của dân, do dân và vì dân”?

Người Việt Nam quan tâm tới thời cuộc, ai cũng hiểu sự giàu lên như “Phù đổng Thiên vương” của các quan chức lớn nhỏ từ trên xuống dưới đều liên quan tới yếu tố đất đai. Như đánh giá của giới quan sát có uy tín quốc tế. Khi cho rằng “Tham nhũng trong quản lý đất đai đang ở nhóm đứng đầu trong “bảng tham nhũng”.”

Nếu không đúng vậy, chẳng ai ngu gì mà xưng xưng thú nhận “một bộ phận không nhỏ” cán bộ đảng viên thoái hóa biến chất… đang cấu kết nhau thành “nhóm lợi ích“… trở thành “bầy sâu ăn hết phần của dânnhư hai ông Trọng và Sang đã phát ngôn trước bàn dân thiên hạ. Mà kết cục chẳng diệt được con “sâu chúa” nào, chẳng thể kỷ luật được ai. Dù ở mức thấp nhất là cảnh cáo phê bình?

Lý do được viện dẫn không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”. Như vậy có ai tin được không? Khi các vị chóp bu không có ai phải chịu trách nhiệm về những sai lầm yếu kém trong quản lý điều hành để tham nhũng thất thoát khiến nền kinh tế đất nước suy sụp. Lại tiếp tục dụ người dân thấp cổ bé miệng cùng tham gia chống tham nhũng: “Nếu ai cũng sợ bị trù úm thì đất nước này sẽ thế nào?” (lời ông Chủ tịch Sang **)

Xin hỏi, nếu người dân “cùng tham gia” chống tham nhũng với đảng và nhà nước mà bị bọn quan tham có súng nhân danh đảng và nhà nước tới vu vạ cho cái mác: “thế lực thù địch”. Hoặc bị các “thế lực thù địch” xúi dục, lợi dụng thì liệu ông chủ tịch có bênh được người dân không? Hay lúc đó các vị lại xuê xoa với nhau “theo phương châm “trị bệnh cứu người”, giúp nhau cùng tiến bộ…”? (lời ông TBT Trọng ***)

Trên trang blog của một nhà báo tự do, người đã từng gắn bó mật thiết với chế độ, đã vô cùng bức xúc, cho rằng:

Tại sao cả “một bộ phận không nhỏ thoái hóa hư hỏng, đe dọa đến sự tồn vong của đảng và chế độ”, nhưng sau đợt kiểm điểm rồi vẫn không loại bỏ được ai khỏi đội ngũ? Đây là sự tế nhị, là nguyên tắc bảo vệ “tình đồng chí” trong đảng, hay là sự thỏa hiệp, là thái độ hèn hạ, bất lực? Thế thì làm sao còn dám kêu gọi người dân đừng sợ hãi, đừng sợ trù úm để cùng đảng chống tham nhũng?” (****)

Theo lời mời của bà con Văn Giang, cụ Lê Hiền Đức đã đến dự buổi thu hoạch cùng bà con ngày 21/10/2012 – Nguồn: xuandienhannom

Còn tôi, có lẽ chỉ có thể tin được “một bộ phận rất nhỏ” đảng viên chưa thoái hóa biến chất. Hiện đang bị các cơ quan chức năng của đảng không ưa, đưa vào tầm ngắm như trường hợp của cụ bà (đảng viên lão thành) Lê Hiền Đức. Dù tuổi cao sức yếu vẫn gần dân, biết đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của nhân dân. Đó chính là viên ngọc qúi hiếm còn sót lại trong cái tổ chức hữu danh vô thực đang sống thoi thóp trên mảnh đất tang thương này!

Gocomay

Xem thêm: 718 – Lại “thương nhớ đồng quê”  – https://gocomay.wordpress.com/2012/02/23/718-l%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-nh%E1%BB%9B-d%E1%BB%93ng-que/

(*)  http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Tong-Bi-thu-noi-ve-nguyen-nhan-bat-on-dat-dai/201210/239517.datviet

(**) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/fi-corrpt-who-dare-10182012074722.html

(***http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/92724/phat-bieu-cua-tong-bi-thu-be-mac-hoi-nghi-tu-6.html

(****http://www.truongduynhat.vn/thua-chu-tich-dung-noi-nua-hay-hanh-dong/

____________________________

607 – Tản mạn về CA xứ người nhân vụ Hồ Quang Phương (*)

800px-BPOL-BMW-blau-silber.jpg

Một xe tuần tra của cảnh sát (Polizei) CH LB Đức – Nguồn: //de.wikipedia.org/

Ông bạn người Việt hàng xóm cũ của tôi rất ghét công an. Lý do anh đã bị cảnh sát (CS) tuần tra ban đêm bắt qủa tang tới 3 lần vi phạm luật lệ giao thông (lái xe uống rượu say). Bị phạt cảnh cáo đầu, phạt nặng lần sau… rồi lần cuối bị treo bằng cấm lái xe tới 10 năm liền. Thảo nào anh thâm thù CS lắm, nhìn thấy công an của xứ giẫy chết ở đâu là lầu bầu là “tuất, tuất…“. Sau này mọi người góp ý, anh mới chua chát đổi thành “bạn thân“ (trong nháy nháy) mỗi khi thấy bóng xe công an đi qua.

Ở xứ này cũng ngót 20 năm, tôi thấy, một xã hội được an bình và ổn định mọi người đều phải cám ơn sự mẫn cán của lực lượng công an. Bình thường, có khi cả tháng chả thấy bóng họ đâu. Nhưng nếu đi làm ca đêm về muộn, có khi chỉ trong vòng một tháng, tôi đã 3, 4 lần bị CS chặn đường bắt dừng xe kiểm tra bằng lái. Mỗi khi kiểm tra, bên công an ít nhất phải có hai người, dù không lịch sự giơ tay lên vành mũ chào như CS bên mình nhưng họ không bao giờ bắt người điều khiển xe phải rời khỏi ghế ngồi. Chỉ yêu cầu bật đèn sáng, trao giấy giấy tờ cho CS qua khe cửa kính hơi hé và để hai tay lên vô lăng. Trừ trường hợp họ phát hiện tài xế có mùi cồn (rượu , bia) thì họ mới yêu cầu đương sự bước ra khỏi xe để thổi hơi, đo nồng độ cồn. Sau khi nhận bằng lái và giấy tờ xe, họ về xe công vụ kiểm tra rất nhanh, chỉ dăm phút là xong. Người lái xe không vi phạm luật lệ có thể tiếp tục hành trình. Mỗi xe công an lưu thông trên đường là một trung tâm giữ liệu vô cùng hiện đại. Chỉ cần đưa tên tuổi và vài giữ kiện cá nhân một người vào máy tính gắn cố định ở xe… là có thể biết được toàn bộ hồ sơ trích ngang của người cần kiểm tra từ trung tâm (24/24) báo về. Dù địa bàn kiểm tra là ở đâu, từ cửa khẩu biên giới cho tới mọi hang cùng ngõ hẻm trên toàn cõi liên bang.

Cách đây khoảng 6, 7 năm, có lần dịp nghỉ lễ Noel, chúng tôi đi chơi xa. Lúc về, trên xa lộ 3 làn, tôi chạy luồng giữa. Tới đoạn cách nhà chừng vài chục km tôi mệt qúa bị ngủ gật, lạng tay lái chỉ độ vài cái chớp mắt chừng 1, 2 giây… khiến xe đi lấn làn trong chút xíu…, tôi đành phải tấp vào Parken nghỉ ngơi và rửa mặt mũi cho tỉnh táo mới tiếp tục hành trình. Về đến nhà đã thấy 2 ông công an chờ sẵn ở Parken ô tô riêng của tôi để kiểm tra xe tôi, xem có va quệt gì không? Rồi giải thích rằng họ nhận được một cú điện thoại của một người dân (ở Hamburg đi cùng chiều) báo có trông thấy xe của tôi di chuyển “có vấn đề…“ nên họ gọi điện báo cho CS xa lộ tới tận nhà xác minh xem xe có bị va quyệt gì không? May mà không phát hiện ra xây sát gì, thật hú hồn.

400px-HH_Polizeihauptmeister_MZ.jpg

Chân dung người cảnh sát trưởng Hamburg (ảnh minh hoạ) //de.wikipedia.org/

Ngoài lần đó năm ngoái tôi cũng hai lần được tiếp công an tại nhà. Một lần họ xin gặp cả hai vợ chồng (nếu tôi đồng ý) để xác minh giúp họ một phi vụ “kẻ gian“ đột nhập cạy cửa và lấy trộm đồ nhà của một người Đức gần nơi ở của chúng tôi… mà có ý kiến phản ảnh có trông thấy chúng tôi là một trong số tình cờ đi qua có chứng kiến. Lần gần nhất thì hai người CA trẻ một nam một nữ đột ngột bấm chuông tới cửa xin phép (nếu tôi đồng ý cho họ) vào nhà để nói chuyện về việc tôi đã bị “kiện“ vì đã chụp hình cháu bé 4 tuổi (mà tôi quen cháu) ở nhà trẻ, nơi tôi đang làm việc. Sau khi nghe tôi trình bày đầu đuôi câu chuyện, hai nhân viên an ninh đã rất vui vẻ và xác nhận chuyện chụp ảnh của tôi là trong sáng. Họ chỉ nhắc nhở rằng, với trẻ nhỏ lần sau trước khi chụp, tôi cần nói với bố mẹ cháu một lời để gia đình của họ biết rõ mục đích nhằm tránh sự hiểu lầm gây lo lắng không cần thiết cho họ, vậy thôi.

Qua những chuyện tưởng như vặt vãnh đó, tôi mới thấy rằng, sở dĩ xã hội của người ta được ổn định, sự đóng góp tích cực của những ông bà (ở ta gọi là “chiếnsỹ“) CA mẫn cán, trách nhiệm là không thể thiếu vắng.

Một trong các biện pháp nghiệp vụ của công tác bảo vệ an ninh trật tự xã hội ở nơi tôi tạm cư là thấy họ rất tích cực đầu tư cho các sinh hoạt văn hoá giáo dục cộng đồng. Như việc hỗ trợ cho các sinh hoạt về tôn giáo của người Việt mình là một ví dụ. Hàng năm chùa Viên Giác ở Hannover luôn nhận được các khoản kinh phí tài trợ qúi báu của Bộ Nội vụ (như Bộ CA của ta) để tổ chức 3 ngày lễ lớn của người Việt như Tết ta; lễ Phật Đản và lễ Vu Lan. Ngoài ra, còn các khoản chi phí về điện nước, gas lò sưởi và  in ấn kinh sách, báo chí tôn giáo của chùa cũng nhận được tài trợ tùy theo nhu cầu. Lập luận của các chuyên gia về an ninh xứ người rằng, những sinh hoạt văn hoá (tôn giáo) lành mạnh như vậy, chính là “phương thuốc dưỡng sinh“ qúi về mặt tâm linh. Là biện pháp ngăn chặn từ xa các vấn nạn xã hội, nhất là với lớp trẻ.

Tôi dám chắc tới 99%, ở Đức cảnh sát giao thông (CSGT) hay CS hình sự không bao giờ nhận hối lộ của người dân. Sau 9 giờ tối, không bao giờ họ tới gõ cửa nhà bất kỳ ai, dù người đó là nghi can phạm tội. Ra đường, ta có thể thấy CS dừng xe vào mua bánh mỳ hay mua đồ ăn nhanh ở các quầy hàng ăn dọc đường như bao người lao động khác. Nhưng khó thấy người công an phì phèo thuốc lá, thọc tay vào túi quần hay có những cử chỉ bất nhã dù nhỏ tới đâu. Anh bạn tôi xe bị hỏng kim báo xăng, nên xe hết xăng dọc đường không biết, đã được xe cảnh sát đi mua xăng giúp tới ứng cứu khi họ bắt gặp trên đường xa lộ… mà không hề nhận bất cứ món qùa nhỏ nào ngoài một câu cám ơn của người gặp nạn.

Mặc dù vậy, đã là con người (“nhân bất thập toàn“), không ai nắm tay được từ tối tới sáng. Người CA dù tài thánh đến đâu cũng có những lầm lỗi. Hồi 2001, anh bạn đồng nghiệp đi làm chung xe với chúng tôi, tới điểm hẹn trễ, khiến tất cả chúng tôi bị nhỡ buổi làm. Lý do, đang trên đường đi làm lúc 5 giờ sáng, anh bị đội CS đặc nhiệm chống tội phạm túm đưa vào đồn bắt chống tay vào tường, dạng chân ra để họ rà soát và kiểm tra kỹ lưỡng cả người lẫn xe không sót một ngõ ngách nào. Anh không làm gì phạm pháp, tỏ ra bức xúc, phản ứng… nên bị còng cả tay nữa. Sau mấy tiếng giam giữ trấn áp dữ dội như vậy, người chỉ huy tới xin lỗi đã bắt nhầm đối tượng mà không hề đền bù một xu (danh dự) nào. Có mấy người hiểu luật khuyên anh kiện đòi bồi thường thiệt hại, nhưng anh không thích lôi thôi, tặc lưỡi cho qua.

103244-medium_phuongHo.jpg

SV Việt Nam – Hồ Quang Phương

Liên hệ với vụ Hồ Quang Phương ở bên Mỹ: “Mặc dù không bị thương tích nặng nề nhưng vấn đề danh dự mới là điều quan trọng. Số tiền đó không thể đền bù được những tổn thương danh dự khi họ vừa dùng vũ lực, vừa đem tôi ra làm trò cười”, Hồ Quang Phương nói trên BBC. Ngoài khoản bồi thường 90.000 $USD, sở Cảnh sát San Jose lên kế hoạch phối hợp một đài phát thanh tiếng Việt ở địa phương để tư vấn pháp luật cho cộng đồng Việt Nam nhằm tránh những vụ việc tương tự. Bên cạnh đó, sở cảnh sát San Jose đã đình chỉ công tác bốn nhân viên liên quan vụ này và mở điều tra cáo buộc làm trái… Đó là thông tin do báo SGTT ngày 10.05.2011 đăng tải.

So với cách hành xử của các chiến sỹ CAND (“vì nước quên thân, vì dân phục vụ“) tại một đất nước của dân, do dân và vì dân ở bên ta sao mà người dân đen xứ mình lại phải chịu quá nhiều cơ cực như vậy?

Đành chép lại vài chuyện vặt vãnh mà tôi trực tiếp trải nghiệm, chứng kiến để những ai quan tâm, đặc biệt những người có trách nhiệm trong lĩnh vực này cùng suy ngẫm. Biết đâu lại tìm ra được biện pháp khả thi nhằm từng bước vãn hồi được tình hình thì cả mừng?!

Gocomay

____

(*) Bồi thường 90.000 USD cho sinh viên Việt bị đánh tại Mỹhttp://sgtt.vn/Thoi-su/144433/Boi-thuong-90000-USD-cho-sinh-vien-Viet-bi-danh-tai-My.html

_______________________

588 – Bần hàn sinh đạo tặc?

Đừng làm mất mặt người Việt thêm nữa!

SGTT.VN – Choáng váng trước hình ảnh cướp bia, cướp dưa hấu… khi người khác gặp nạn, bạn đọc đặt câu hỏi: Đâu rồi đạo đức, liêm sỉ? Đâu rồi tinh thần tương thân tương ái của người VN? Tại sao không nghĩ đến người bị nạn…Đừng làm mất mặt Việt Nam thêm nữa!

Sau tin “Kẹt xe trầm trọng vì hàng ngàn người đổ ra đường nhặt bia”, “Đổ xô ra quốc lộ “hôi” dưa hấu gây kẹt xe”, bạn đọc SGTT gửi đến tòa soạn bài viết Đã không giúp người bị nạn, còn lao vào hôi của. Bài viết này đã nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi gửi đến tòa soạn bày tỏ sự bức xúc trước hành động phản cảm, nhẫn tâm, ăn cướp mồ hôi nước mắt của người gặp nạn… Chúng tôi xin tổng hợp một số ý kiến phản hồi nổi bật.

“Cướp” chứ không phải “hôi của”

f62429ba66d7bf0a150a9a49fd060702.jpg

Không giúp chủ xe chất gọn dưa lại thì thôi, cớ sao lại “cướp” mồ hôi nước mắt của người đang gặp nạn? Ảnh:N.V

Công an địa phương nên can thiệp để bảo vệ tài sản của người bị nạn. Hành động như trên gọi là ăn cướp, mà luật pháp nước ta cũng có quy định về khoản này. Tội danh ăn cướp phải bị trừng trị, nhẹ thì phạt tiền, nặng thì ngồi tù đếm lịch. Tôi nghĩ bắt những người ăn cướp kia không khó. (Lê Anh)

Theo tôi được biết chuyện hôi của trở thành ăn cắp, ăn cướp xảy ra nhiều nơi khi tai nạn xe xảy ra. Đề nghị các cấp chính quyền đặc biệt quan tâm! Nếu thực thi pháp luật nghiêm minh thì khổ chủ sẽ bớt đau thương và xã hội ta sống đầy nghĩa tình yêu thương, người ngoại quốc nhìn thấy mà không chê dân ta! (Minh)

Tôi đi nhiều nhưng chưa bao giờ thấy cảnh nhẫn tâm như vậy! (Đình Anh)

Không biết nếu xe chở hàng đắt tiền thì hậu quả thế nào. Hành động hôi của là biểu hiện đạo đức suy đồi. Tôi cho rằng đó là ăn cướp chứ gọi là hôi của thì còn “lịch sự” chán! (Tu Linh)

Đây rõ ràng không chỉ là hôi của của người bị nạn, mà còn là ăn cướp giữa đường, vì “người đi đường cũng dừng xe, tạt vào lấy phần”. Thành phần tham gia bao gồm già trẻ lớn bé, kể cả học sinh! Mỗi nhân vật có thể đại diện một lớp người trong xã hội. Những hành vi thiếu bác ái này là hậu quả của một quá trình đào tạo giáo dục lâu dài của nước ta. (Người đọc báo)

Ăn những trái dưa hấu “bị nạn” ấy có ngọt không mấy anh chị? Không giúp chủ xe chất gọn dưa lại thì thôi, cớ sao lại “cướp” mồ hôi nước mắt của người đang gặp nạn? (Mộc Lan)

Thấy buồn và xấu hổ cho dân mình

779363e4262f79a49f72e073a6a938b1.jpg

Nhìn hình ảnh này liên tưởng đến hình ảnh đất nước Nhật Bản. Người dân dù có gặp hoạn nạn cũng không đi hôi của kiểu này.

Thật là buồn và xấu hổ. Tôi đã nghĩ nếu ở Việt Nam xảy ra thiên tai như Nhật Bản thì chắc chắn người dân chỉ có chết đói. Kinh tế hỗn loạn. Nhớ mấy năm trước ở Hà Nội mới xảy ra lụt mấy ngày mà bó rau muống lên tới 20 ngàn đồng. Người Việt Nam mình bây giờ truyền thống không còn giữ lại được là bao. Nếu mọi người sợ nhân quả báo ứng thì chắc chẳng ai dám ăn cướp một cách trắng trợn như thế. Âu cũng là dấu hiệu cho thấy sự suy đồi tệ hại của con người thời này. (Bùi Thị Hài )

Không đói ăn, không khó khăn, cũng không gặp thiên tai như Nhật Bản mà còn hôi của… (daigiaSaigon)

Xấu hổ thay khi ngồi “gặm” những miếng dưa hấu đó và xem những hình ảnh về Nhật Bản. May mà xe tải chở dưa, nếu xe chở gì đó giá trị hơn thì chắc còn nhiều án mạng xảy ra. (Nhim)

Thật là buồn quá… Nhật Bản mà như rứa thì vụ sóng thần vừa rồi chắc chẳng còn ai! (phan thanh tùng –TP Huế)

Như thế này mà làm bạn với bà con Nhật Bản coi không được tí nào. Cứ thế này mà gặp thiên tai tai như bà con Nhật Bản, bảo đảm dư sức vuợt qua… bên kia thế giới 100% ! BOTAY.COM (Nguyễn Tuấn)

Nhìn người Nhật Bản mà thấy buồn cho người Việt Nam. Nước mình mà có động đất như ở Nhật thì loạn mất. (Buily)

Thật buồn, không giúp người ta thì thôi cứ sao lại lấy đi mồ hôi nước mắt của người ta tạo ra. 1 người như vậy, 2 người như vậy và nhiều người như vậy, liệu đất nước Việt Nam mình sao phát triển được chứ. Hoạn nạn có nhau giống như nhân dân Nhật Bản mới đáng trân trọng. (Bảo, Bạc Liêu)

Nhìn hình ảnh này liên tưởng đến hình ảnh đất nước Nhật Bản. Người dân dù có gặp hoạn nạn cũng không đi hôi của kiểu này. Bao giờ dân trí Việt mới thoát khỏi hình ảnh này nhỉ? (Steven Nguyễn)

Thật đáng xấu hổ! Trông… ta mà nhớ đến người? Hãy xem tai họa siêu động đất và sóng thần ở Nhật Bản rồi soi lại khả năng ứng xử của ta xem? Vừa “choáng” vụ cướp bia thì lại đến vụ “dưa tặc”. Thật buồn cho ý thức của người dân mình.( Nguyễn Lâm Thái Thịnh)

Đâu rồi đạo đức, liêm sỉ?

06976f731ca99b64f8831825c532a4a2.jpg

Con người bây giờ làm hoen ố hình ảnh đẹp ngày xưa mất rồi

Đồng bào của tôi ơi! Sao mà khổ thế nhỉ, liêm sỉ chả còn, cái gì đưa đến việc người dân ta cư xử tệ như thế? Có ai dám gọi thẳng tên nó ra không? (Lê Quyết Thắng)

Dân còn nghèo đói nên nhận thức mới kém vậy mà. Biết sao được, khi mà chính sách giáo dục của ta quá bất cập. (An)

Nhận thức và nghèo đói không liên quan với nhau. Có người nghèo nhưng vẫn giữ lòng tự trọng, còn một số người rất thừa tiền nhưng lại thiếu ý thức. Nguyên nhân chính ở đây là giáo dục kém từ gia đình đến xã hội. (NPA)

Nhìn những cảnh như vậy thì giáo viên như chúng tôi dù có phép lạ cũng không thể giáo dục học sinh thành những học trò ngoan khi mà những người lớn, cha mẹ của chúng làm vậy. Đừng đổ lỗi cho giáo dục mà hãy tự nhìn lại mình đã làm gương cho các em hay chưa. (Nguyen Robert)

Việt Nam mình cần phải cải thiện và tu dưỡng đạo đức nhiều. Vì có tính như vậy nên Việt Nam vẫn còn nghèo là phải. (Tran Vi)

Còn đâu khí phách hiên ngang hi sinh vì nước vì đồng bào của các cụ ngày xưa nữa… Con người bây giờ làm hoen ố hình ảnh đẹp ngày xưa mất rồi. (bhtv)

Khi nào người dân Việt chúng ta biết tự trọng thì lúc đó đất nước Việt Nam sẽ vươn lên hàng đầu của thế giới. (Người nhiễu sự)

Chắc không ai ” nghèo ” gì mấy trái dưa hấu . Nhìn chung , không mấy ai ” vượt qua ” chính mình nên mới hành động khó coi như vậy . (3 Xị)

Người ta bị nạn không giúp được thì thôi,chớ nỡ lòng nào mà làm như vậy. (Hai Sài Gòn)

Đâu rồi tinh thần tương thân tương ái của người VN mình nhỉ.Thấy người ta bị nạn không giúp thì thôi, nỡ lòng nào…. Hy vọng đây chỉ là thiểu số. (Ham Vui)

Tại sao mọi người lại có hành động này, sao không nghĩ đến người bị nạn, đấy cũng là mồ hôi nước mắt người ta. Hãy đặt mình vào địa vị người bị nạn đi. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Thật đáng buồn! (Hoanghoa)

Mất hết thể diện. Không chạy lại giúp người ta thì thôi. Mà nhìn mấy người lấy dưa có ai nghèo khổ đến mức không có tiền mua dưa đâu. Mong đây sẽ là những hình ảnh cuối cùng về hành động thiếu trách nhiệm này. Vì mình vẫn còn tự hào là người Việt Nam lắm. Đừng làm mất mặt Việt Nam thêm nữa! (SaiGon)

_____

P/S: Tin bài liên quan:

Đã không giúp người bị nạn, còn lao vào hôi của

SGTT.VN – Cuối tháng 1.2011, một chiếc xe tải chở bia bị lật trên quốc lộ 1A, đoạn qua tỉnh Nghệ An. Sau đó, giao thông trên khúc đường đó bị tắc. Đáng nói, nguyên nhân gây tắc đường là có quá đông người tham gia… nhặt bia. Hôm nay 14.4, một vụ tương tự xảy ra, cũng tại Nghệ An. Lần này, kẹt xe do nhiều người “hôi” dưa hấu.

Đã là tai nạn thì tuyệt nhiên không ai muốn. Vì vậy, khi bị tai nạn, hơn ai hết, khổ chủ là người cần được người khác cứu giúp. Thế nhưng ở cả hai vụ trên, mẫu số chung là nhiều người dân gần đó cũng như người đang lưu thông rất… tích cực hôi của.

Có câu “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ”, “Nhặt được của rơi, trả người đánh mất”, vậy mà trong hai trường hợp trên, những người tham gia hôi của đã không chia sẻ cái đau, cái khổ mà người khác gặp phải và coi đó là cơ hội để mình có “món quà”… từ trên trời rơi xuống.

f202abe55ca27e5a8369b7d95dbd48c7.jpg

Hết “hôi” bia…

b0b9ae0d31c8791089a8e518cf274c0d.jpg

…đến “hốt” dưa 

Hành động trên đâu chỉ là gây kẹt xe mà thực chất là hành động trộm cắp, không phải lén lút mà là công khai với số đông đồng lòng. Tại sao trong những tình huống đó, người dân gần đó cũng như người tham gia lưu thông không chung tay cứu giúp người và hàng bị nạn? Sao không nghỉ rằng họ bị tai nạn, người bị thương, xe bị hư và hàng hóa mất hết là một sự mất mát nhân lên nhiều lần… Cứu họ, cứu hàng hóa của họ là giảm bớt nỗi đau cho người không may. 

Nói đến đây lại nhớ đến hình ảnh người Nhật san sẻ từng chiếc bánh, từng cái chăn khi gặp thảm họa để rồi cùng chung tay vượt qua khó khăn.

Thỉnh thoảng đi làm trên những con phố Sài Gòn đông đúc, tôi chứng kiến những nhiều người tham gia nhặt giúp bia, nhiều khi là trái cây của một ai đó không may gặp tai nạn trên đường. Để rồi sau đó, những món hàng được gom góp lại và trả cho khổ chủ. Hy vọng rằng sẽ bắt gặp nhiều hình ảnh đẹp như thế hơn là những hình ảnh thấy người khác bị nạn xúm vào hôi của.

Nam Hưng

(Theo nguồn: http://sgtt.vn/Loi-song/143298/Dung-lam-mat-mat-nguoi-Viet-them-nua.html)

__________________________

533 – Thánh Thần thời nay cũng đáng thương!

Tien-rai-tran-lan-tai-cac-den-chua_Tin180_com_001.jpg

Thánh ơi! Thánh cho con thật nhiều…” – Ảnh: BÁ Đô (VNE)

 

Than cho Thánh bị bần cùng hóa!

 

Nhà văn Võ Thị Hảo.

“Bây giờ thì lời khẩn cầu của đám con cháu đang khiến Thánh bất an. Ngài sễ bị bần cùng hóa nếu CHO quá nhiều” 

Có một số vị Thánh thần được nhiều người cho rằng họ cực kỳ giàu có, của nả vô  biên.

Vì thế nên cứ kéo đến xin xỏ Thánh thần. Cái thói có người đã xin, không xin ít, vừa đủ dùng thì thôi, lại cứ xin vô cùng nhiều. Thánh nghe họ khấn mà biết tỏng bụng dạ.

“Thánh ơi! Thánh cho con thật nhiều. Nhiều hơn cái thằng bên cạnh. Con thề sẽ làm lễ thật to để hậu tạ thánh…”.   

Ôi, lòng khao khát của thiên hạ thực dài như sông. Các ngón xin xỏ cũng thật vi diệu. Họ làm cho mắt các Ngài trở nên mơ màng, che mắt Ngài bằng khói hương. Mục đích chỉ là để Ngài khoái chí mà mở rộng hầu bao, ban ấn  ban tước, ban tiền bạc bổng lộc nhiều như nước.

Thế nhưng các Thánh thần chẳng phải là bậc biển sông về của cải. 

Mà  xin xỏ kiểu ấy, giả sử trước đây Thánh thần từng có nhiều chức tước bổng lộc để ban phát cho thiên hạ, thì đến bây giờ cũng chẳng còn gì trong tay.

images643617_1.jpg

Tiền lẻ phủ kín mặt trống đồng (trống nặng 70 tấn) đặt tại nền Tháp Chuông, chùa Bái Đính

Người ta không cần biết, cứ rùng rùng kéo tới. Hí hửng mà tới. Chen lấn, vật vã mà tới. Liều chết mà tới.

Người ta tổ chức lễ hội múa may diễn xuất áo quần quay cuồng. Người ta cúng Ngài chất ngất mâm cao cỗ đầy. Người ta dúi tiền vào tay ngài. Hương khói sặc sụa. 

Hối lộ Thánh thần bằng những lời nịnh nọt. Hối lộ Ngài bằng những khao khát cháy bỏng về tài lộc. 

Người ta cho Ngài ăn tiền giấy, lừa Ngài rằng đó là tiền thật. Gia vị là món khói khét lẹt từ đám hỏa thiêu đám tiền lẻ tiền chẵn âm phủ đó. Trong mớ hỏa thiêu có cả đô la giả. Các Ngài chẳng hiểu đó là cái gì vì thuở bình sinh các Ngài chưa biết tiêu xài bằng đô la.

Còn tiền thật và lễ vật thật thì con cháu dùng để chăm bón cho những người kẻ tự xưng là sứ giả trung chuyển ước muốn của họ lên Ngài: Có thể người được giao quản lý lễ hội, quản lý di tích và những kẻ hành nghề mê tín dị đoan.   

Hòm công đức đặt chi chít, khuất cả mặt Thánh thần. Đầy ních tiền.

Tien-rai-tran-lan-tai-cac-den-chua_Tin180_com_002.jpg

 Hòm công đức ở đền Bà Chúa Kho, Bắc Ninh – Ảnh: Khánh Chi (VNE)

Đương nhiên, các Thánh thần không thể mở lấy tiền của hòm công đức ra để tiêu pha hoặc bổ sung cho cái nguồn ngân quỹ đã bị vơi cạn do thiên hạ xin xỏ quá xá. 

Vì  ai cũng hiểu rằng, đến những thứ như nước và không khí mà còn đối mặt với nguy cơ thiếu thốn, thì những thứ bùi béo như chức tước, bổng lộc, tiền bạc vốn cũng rất hạn hữu.

Chức tước bổng lộc là một chiếc chăn hẹp. Người này  được cất nhắc làm thủ trưởng thì người kia đương nhiên may mắn lắm cũng chỉ được chức phó, thậm chí chẳng được chức gì, vì mỗi cơ quan cả trăm, cả ngàn người cũng chỉ có một ghế thủ trưởng mà thôi.

Kể từ ngày băng hà, các Thánh thần từng có thời được yên ổn. Vì các Ngài nghĩ ràng đã rũ bỏ lại đằng sau tất cả những sứ mệnh mà khi còn tại vị ở trần thế đã phải gánh vác! Bỏ lại thân xác nặng nhọc, linh hồn ngài cưỡi mây đi thênh thênh chơi. 

Không cần đến nước, thịt cá và ngay cả một mảy hạt gạo và rau quả. Ngài không phải tiêu đến một xu nhỏ và đâu cần tích trữ và đâu cần ai cho đưa biếu tặng.

Nhưng bây giờ thì lời khẩn cầu của đám con cháu khiến Ngài bất an.

Các ngài vươn cổ nhìn xuống. Các Ngài thấy những mặt người âu lo. Ham muốn. Cả hi vọng.

Nhiều nhất là những gương mặt bị biến dạng, đau đớn vì chen lấn, giẫm đạp trong cuộc giành giật mua với giá cắt cổ cá vật vô tri mà những kẻ trung chuyển tham lam đổ vạ rằng đó là “ấn” của các Ngài ban. 

Hóa ra, nhiều đền chùa miếu mạo từ chỗ là  nơi thanh tịnh để làm cho con người đến đó tự lắng đọng, tự thanh tẩy, tìm về nơi  bình yên cao thượng hóa tâm hồn, thì rất nhiều nơi đã thành chốn tác oai tác quái của những kẻ ô trọc chuyên buôn Thần bán Thánh lợi dụng những tuyệt vọng về lòng tin vào cõi trần thế của đám đông để dẫn dụ họ tìm đến cõi siêu nhiên mà “đầu tư” trục lợi.

Tien-rai-tran-lan-tai-cac-den-chua_Tin180_com_005.jpg

Tiền lẻ được nhét vào đầy miệng ngựa thánh – Ảnh: Bá Đô (VNE)

Các Ngài bị sốc. Không hiểu con cháu của Ngài đang đi theo con đường nào. 

Thế  là do thực tiễn sinh động, cây đời xanh tươi, các Thánh thần nay đã bị bần cùng hóa?!

Và các Ngài cũng rơi vào bất an vì phải tìm nguồn tiền của, lợi lộc, chức tước để ban cho những kẻ trần đang đến đây để xin xỏ, đổi chác.

Nếu không làm thế, tiếng xấu là ngài đang bị cạn kiệt, bần cùng lan đi, kể hạ giới không ai đến nữa, mà thượng giới của Ngài rồi cũng thay đổi, có đổi, mua, bán chác mọi thứ thì Ngài làm sao mà ung dung sánh vai với các Thánh khác?

Quả là Thánh thời nay cũng đáng thương! 

VTH 

________________________

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ