705 – Đi “biểu tình một mình” chống lại cả bầy sâu

NXC1.jpg

Nhìn anh Đỗ Xuân Cang đi “biểu tình một mình” để chống lại cả một “bầy sâu” ở trước LSQ của Việt Nam ở Praha hôm 16/11/2011 vừa rồi khiến không ít người (trong đó có tôi) phải rơi lệ. (*)

Không rơi lệ sao được bởi thấy anh buộc phải chọn hình thức đấu tranh đơn lẻ như vậy để chống lại cách làm ăn phi pháp của những người đại diện cho nước Việt Nam yêu dấu của anh nơi xứ người. Với 2 tấm biển và tấm băng rôn bằng giấy khoác lên người bằng cả hai thứ tiếng. Tiếng Việt và tiếng Tiệp: Phản đối Lãnh sự quán Việt Nam lạm dụng chức quyền, thu tiền bất chính trong việc cấp đổi Hộ chiếu và các thủ tục lãnh sự khác“.

Tất cả những ai mang còn quốc tịch Việt Nam, từng sống, học tập và làm việc ở Đông Âu nói riêng và nước ngoài nói chung thật chả còn lạ gì cái trò lạm thu của các ĐSQ và LSQ của ta trong các thủ tục cấp đổi Hộ chiếu và tất cả các thủ tục lãnh sự khác. Nhưng có lẽ tới trên 90% dù miễn cưỡng hay tự nguyện đều tặc lưỡi cho qua. Cho đó là “chuyện thường ngày ở huyện” nên cũng chả còn bận tâm nữa. Nay thấy anh Cang làm như vậy thì vừa cảm phục và vừa thương anh thật nhiều.

Tôi chả quen anh, cũng chưa giáp mặt anh bao giờ. Nhưng nghe nói, anh là người đứng ra kiên quyết tranh đấu để chống lại những sách nhiễu và lạm thu của nhiều cán bộ LSQ ở Tiệp trong một thời gian dài nên bị các vị ấy ghét. Gần đây họ thù anh tới mức không cấp đổi Hộ chiếu Việt Nam cho anh. Cực chẳng đã anh phải một mình biểu tình để phản đối lại những người đại diện cho tổ quốc của mình mà lại nỡ ngược đãi hà hiếp công dân nước mình đang sống tha hương như vậy. Khiến không ít người Việt còn nặng lòng với quê hương đất nước không khỏi chạnh lòng.

Ta hãy điểm qua vài ý kiến chia xẻ nóng với sự kiện này!

“Nhìn hình ảnh anh Cang đứng một mình biểu tình trước LSQ Việt Nam tại Tiệp Khắc trong cái lạnh, tôi không cầm được nước mắt. Trong đầu luôn luôn có câu hỏi cộng đồng người Việt ở hải ngoại mình đâu rồi ? Sau đó tự nghĩ… thì ra là vậy ; …. NGƯỜI DÂN VIỆT NAM KHÔNG ĐỔI MỚI CÁCH NGHĨ CÁCH NHÌN THÌ …. CÒN LÂU MỚI THOÁT RA ĐƯỢC.” (Người Trong Nước20/11/2011 at 21:18)

“Cháu rất cảm phục tinh thần của chú. Cháu nghĩ chú nên chú ý cho sự an toàn của bản thân trong những khi đi, về và đứng BT trước LSVN. Bởi vì CQSQ (tất nhiên là có AN) sẽ dùng những thủ đoạn xấu xa, đớn hèn, bẩn thỉu để ngăn cản và làm hại chú, dẫu rằng đây là châu Âu.
Cháu chúc chú khỏe, vững tâm. Biết đâu có nhiều người sẽ đến BT cùng chú. Cháu mới sang bên này vài năm nhưng cháu cũng đã được biết nhiều điều khuất tất trong viêc phục vụ công dân VN của CQSQ, nhất là thu lệ phí. Ô nhục, là những người sang Đông âu làm việc trong các ĐSQ lấy việc thu lệ phí, sử dụng xe NG… làm nguồn thu nhập chính. Cháu vẫn thường xuyên liên hệ với bạn bè SVVN ở các nước Đông âu khác thì ở các nước ấy cũng đều như vậy. Nhục quá phải không chú.
Chào chú – cháu là sinh viên (du học nhà nước).”
(Cháu Đồng hương VN. –
0/11/2011 at 11:56)

“Hoan hô anh Cang, anh thật là dũng cảm! Nhiều người muốn xuống đường cùng anh, nhưng chưa vượt qua được nỗi sợ.” (Bạn người Việt20/11/2011 at 10:24)

“Hoan hô anh Cang một phát thật to. Đa số dân ta đều hèn hoặc ngại nhưng có người như ĐXC đứng đầu sóng ngọn gió biểu tình thì ai cũng thấy hả lòng hả dạ. Bọn DSQ đúng là lũ ngu, thân lừa ưa nặng.” (công dân Brno – 20/11/2011 at 17:18)

“LSQ hình như ở đâu cũng vậy! Khi xin cấp lại hộ chiếu tại LSQ VN tại Ottawa (Canada) tôi cũng bị đòi 200CAD thay vì 80CAD theo luật quy định. Khi tôi thắc mắc là bạn tôi vừa làm cách đó 1 tuần hết 80 CAD thì nhận được thái độ rất khó chịu của nhân viên LSQ. Đặc biệt là trên trang web của LSQ không ghi cụ thể số tiền là bao nhiêu như luật định! Thật không thể chịu nổi cơ quan công quyền!” (Ngọc Đoàn20/11/2011 at 23:38)

“Hoan ho ông Cang.
Các cơ quan đại diện của Việt Nam vẫn đem cách hành xử như trong nước ra đây thôi, vẫn đem luật rừng ra áp dụng tại châu Âu dân chủ – bốc mùi quá.
Hỡi con em đất Việt – mọi người nên có các hành động tỏ tháí độ kịp thời.”
(Hoang Thanh
21/11/2011 at 03:44)

“Hoan hô anh Cang! Các bạn ở Nga, Ukraina, Đức, Tiệp, Balan, Hungari, Bungari, v.v…hãy học tập anh Cang (tại Tiệp) để biểu thị sự đối xử bất bình đẳng của các lãnh sự quán VN tại những nơi này đối với quyền Công dân của mình?” (Trần Văn Thông – 21/11/2011 at 04:58)

“Một khu rừng bùng cháy dữ dội, đâu cần hàng ngàn bó đuốc đốt cùng một lúc. Chỉ cần một que diêm thôi từ từ rồi cũng làm bùng cháy cả khu rừng. Anh Cang chính là que diêm ấy, rồi cứ chờ mà xem, bắt bớ hay ngăn cản hành động đó chính là cơn gió thổi bùng ngọn lửa từ que diêm sẻ đốt rụi cái xấu xa mà xã hội CS cai trị toàn dân VN.” (vuvan – 21/11/2011 at 07:16)

Tôi không biết anh Cang là ai, làm nghề gì, gia cảnh ra sao, có tham gia tổ chức chính trị hay hội đoàn nào đối lập với thể chế trong nước hay không? Nhưng coi những dòng giãi bày của anh, tôi thấy rất có thiện cảm với anh!

“Đây là lần đầu tiên tôi biểu tình, có nhiều điều chưa biết, có sự bỡ ngỡ, nhưng tôi tin một điều đây là sự phản kháng văn minh, ôn hòa. Biểu tình là thói quen cần có của mỗi con người yêu dân chủ, yêu hòa bình.

Tôi không đáp lại sự bất công của giới cầm quyền bằng một sự bất công khác. Tôi chỉ hiện diện một cách hòa bình để chúng ta nhìn thấy rõ hơn sự bất công, vô lý của giới cầm quyền, để nhìn nhận rõ hơn tư cách nạn nhân của mỗi chúng ta, để khẳng định quyền phẫn nộ một cách hòa bình của những con người bị xúc phạm bị chà đạp.” (*)

Nếu cuộc xuống đường một mình của anh Đỗ Xuân Cang với mục tiêu và thái độ ứng xử đúng như vậy thì lẽ phải đã hoàn toàn thuộc về anh. Những nhân viên làm sai làm bậy ở LSQ Tiệp không thể nhân danh “Chính quyền của dân, do dân và vì dân” mà kết tội “làm ô danh” đất nước (như lời của Nghị Phước) được. Và tôi tin “đốm lửa nhỏ” Đỗ Xuân Cang sẽ thắp lên ngọn lửa hồng sưởi ấm tới nhiều gia đình đồng cảnh khác trong những ngày đông giá nơi đất khách quê người!

Dù hôm nay anh Cang “biểu tình một mình” chống lại cả “bầy sâu”. Nhưng vẫn tin rằng “tôi không cô đơn”! Là hoàn toàn có cơ sở. Nhờ niềm tin ấy, mà cái lạnh cắt da đầu đông kia cũng không làm nhụt ý chí mạnh mẽ nơi anh!

Chúc anh chân cứng đá mềm!

Tất cả những người yêu tự do, công bằng và lẽ phải luôn ở bên anh!

Gocomay

______

(*) Tôi không cô đơn khi biểu tình một mình

16/11 là 1 ngày lạnh đóng băng đầu tiên của mùa đông Praha. Nơi tôi biểu tình là bên cạnh bờ sông nên gió buốt lạnh hơn. Từ sáng sớm khi tôi đến đã có 8 người cảnh sát Tiệp đứng dàn hàng trước lãnh sự quán VN. 

NXC1.jpg

Vì với mục đích cá nhân nên tôi không kêu gọi sự tham gia của mọi người. Quyết định biểu tình đối với cá nhân tôi đã là một quyết định khó khăn vậy đối với mọi người nhất là đối với người sống dưới chế độ cộng sản không coi biểu tình như một quyền hiến định hiển nhiên mà coi nó như tội chống đảng và nhà nước, thì ngay ý nghĩ biểu tình cũng ít có, huống chi là hành động.

Nhưng tôi đã không cô đơn. Sau khi đăng tin, tôi đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ tinh thần của mọi người trên trang Đàn Chim Việt và nhiều trang khác, đặc biệt, trên blog bằng tiếng Tiệp http://xuancangdo.blog.idnes.cz  và cao hơn nữa, đã có người xuống đường cùng tôi.

Trong suốt cuộc biểu tình, có những người chay xe ngang qua chỉ để chào như muốn gửi đến 1 thông điệp ủng hộ. Tôi nhận được 2 lần quà thực phẩm yểm trợ bất ngờ 1 từ người Việt và 1 từ người Tiệp hoàn toàn không quen biết, chắc là độc giả trên blog tiếng Tiệp của tôi. Xin chân thành cám ơn tới tất cả mọi người.

Có một nhóm người đón tôi có vẻ như không phải nhân viên LSQ, hăng hái ngăn cản việc phát tờ rơi của chúng tôi, họ cũng nói đến tổ quốc cũng nói đến sĩ diện quốc gia, đến lương tâm kèm theo những từ ngữ hết sức tục tĩu, mà tôi không thể viết ra.

NXC2.jpg

Những người đó thu lại tờ rơi ngay tại cửa từ những người cần làm thủ tục  lãnh sự. Hầu như mọi người chấp nhận chuyện đó như 1 luật bất thành văn của cường quyền nếu như không muốn phiền toái khi làm thủ tục.

Có 1 ông bà cụ đã cương quyết phản đối sự ngăn cẳn trên và tuyên bố rất dõng dạc tôi phải ủng hộ anh Cang. Xin gửi tới hai cụ lòng tri ân và chúc hai cụ sức khỏe.

Thật buồn khi ở xứ sở văn minh này sứ quán Việt Nam phải sử dụng biện pháp bất minh dùng đến “Nhân dân tự phát” mà đài báo đảng ngợi ca qua những vụ như Thái Hà, Bát Nhã.

NXC3.jpg

Từ lãnh sự quán đã có nhiều camera chờ sẵn tôi, họ quay từ cửa LSQ, từ trên tầng, từ góc đường. Trong thời gian biểu tình người duy nhất từ phía sứ quán VN tiếp xúc với tôi là ông Đinh Văn Hiển bí thư thứ nhất. Ông đã không trả lời, đáp ứng đòi hỏi của tôi, mà lại quan tâm tới việc tôi đã được chính quyền sở tại cấp phép biểu tình chưa?. Tôi đã trả lời ông đây không phải là Việt Nam, việc biểu tình ở đây không phải xin phép và cấp phép, ở đây chỉ cần thông báo, và đây cũng không phải là việc của ông.

Tôi đã có cuộc tiếp xúc với ông Hiển trước đây mấy tháng, ông đã trực tiếp ghi nhận ý kiến đóng góp của tôi trên 2 trang A4 về những sai phạm trong việc thu lệ phí, cửa quyền v…v. nhưng ông đã không thực hiện điều gì theo ý kiến đó, trừ 1 việc là trả lại 1300kč cho 1 người mất hộ chiếu mà trước đó ông đã chót thu 4000 kč.

Thái độ của ông Hiển cũng như sứ quán cho thấy quyết tâm của họ bất chấp luật pháp, bất chấp quyền con người, tước quyền công dân của tôi, đẩy tôi sang tình trạng pháp lý khác. Không lẽ họ nghĩ rằng với tình trạng pháp lý khác tôi không có quyền đòi hỏi, không có quyền chỉ chích trước hành động lạm dụng chức quyền bóc lột công dân VN qua thủ tục lãnh sự, như tôi đã từng âm thầm làm qua nhiều năm qua, qua nhiều đời ĐSQ và lãnh sự quán.

Tôi sẽ tiếp tục xuống đường. Có thể tôi không đạt được đòi hỏi của tôi, nhưng sự hiện diện của tôi sẽ làm cho mọi người dần thấy rõ được bộ mặt thực của cơ quan đại diện ngoại giao VN ở nước ngoài, cho mọi người thấy được rõ hơn mỗi người vào LSQ bị móc túi mất bao nhiêu tiền, vượt quá quy định của BIỂU MỨC THU PHÍ VÀ LỆ PHÍ LÃNH SỰ (Ban hành kèm theo Thông tư số 236/2009/TT-BTC ngày 15/12/2009 của Bộ Tài chính).

Trước đây tôi cũng như phần lớn công dân VN chưa một lần biểu tình thể hiện mong muốn của mình, nếu có, thì chỉ là thể hiện mong muốn của nhà cầm quyền. Hơn nửa thế kỷ chế độ cộng sản áp đặt nền độc tài chính trị tước đi quyền phán xét của mỗi chúng ta, tạo ra một nhận thức sai lầm về 2 chữ biểu tình. Biểu tình đã không phải là thói quen của mỗi người.

NXC4.jpg

Đây là lần đầu tiên tôi biểu tình, có nhiều điều chưa biết, có sự bỡ ngỡ, nhưng tôi tin một điều đây là sự phản kháng văn minh, ôn hòa. Biểu tình là thói quen cần có của mỗi con người yêu dân chủ, yêu hòa bình.

Tôi không đáp lại sự bất công của giới cầm quyền bằng một sự bất công khác. Tôi chỉ hiện diện một cách hòa bình để chúng ta nhìn thấy rõ hơn sự bất công, vô lý của giới cầm quyền, để nhìn nhận rõ hơn tư cách nạn nhân của mỗi chúng ta, để khẳng định quyền phẫn nộ một cách hòa bình của những con người bị xúc phạm bị chà đạp.

Praha, 19/11/2011

© Đỗ Xuân Cang

© Đàn Chim Việt 

_____ 

P/S: 

________________________________

Advertisements

Một phản hồi

  1. Nh cảm thấy nh nh l gánh n ng c a m i ng i v nh mu n i th t xa, không còn ai phải lo lắng cho nh n a.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: