698 – Hoà thượng Thích Huân Chương

Cách đây vài hôm, thấy trên VTV4 chiếu cảnh một hoà thượng nhận huân chương Hồ Chí Minh. Buồn nhiều hơn vui. Định nhắm mắt làm ngơ mà chả được. Đành có vài nhời về chuyện này. Cũng chẳng có ý tỵ hiềm gì. Ai lại đi ganh tỵ với bậc “đại giác ngộ” đã leo lên chức Hoà thượng. Nhưng có những sự thật, dù chỉ là chuyện đời thường cỏn con, cũng gom góp nên diện mạo của một con người. Thánh thần gì cũng vậy, trước khi được suy tôn cũng là người, với những hành vi cả tốt lẫn xấu của loài người.

2_pho2280-450.jpg

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan trao tặng Huân chương Hồ Chí Minh cho Hoà thượng Thích Thanh Tứ – Nguồn: //tintuc.xalo.vn/

Tôi có một kỷ niệm nhỏ nhưng khó quên với sư cụ Thanh Tứ này. Đó là vào đầu thu 1992, nhận được giấy mời tham dự Liên hoan phim Quốc tế về Môi trường ở Freiburg – CHLB Đức, được sự ủng hộ của hãng phim TLKH TƯ tôi lên Hồ Tây để khảo sát và xây dựng một kịch bản phim về vấn nạn ô nhiễm ở hồ này. Trong kịch bản tôi có dự kiến sẽ phỏng vấn 8 nhân vật am hiểu sâu về Hồ Tây. Đó là các cư dân sống quanh Hồ Tây như nhà thơ Phùng Quán; hoạ sỹ Trịnh Hữu Ngọc; cư sỹ Hạnh (vợ ông Ngô Quang Dị). Các nhà khoa học thì có GS Võ Qúi; TS Dương Đức Tiến (Đại học Tổng hợp); Kỹ sư Vũ Đăng Khoa (GĐ XN Nuôi cá Hồ Tây); Kỹ sư Lê Minh Châu (GĐ CTy Cấp thoát nước HN). Và Hoà thượng Thích Thanh Tứ – trụ trì chùa Trấn Quốc lúc đó. Khi tiến hành thu hình, tất cả các nhân vật được mời phỏng vấn đều rất nhiệt tình hợp tác và không hề có bất cứ một yêu sách nào. Chỉ riêng Hoà thượng Thích Thanh Tứ thì đòi bằng được kịch bản để nghiên cứu trước khi trả lời phỏng vấn. Đến phút trót còn “bùng”, bất hợp tác với lý do “Tôi chỉ có thể trả lời về những gì liên quan tới Phật giáo chứ không trả lời những gì liên quan tới chính trị”. Khiến buổi phỏng vấn không thực hiện được. Câu hỏi chúng tôi nêu ra chỉ đơn giản: “Là người đang sống và gắn bó với Chùa Trấn Quốc, xin Hoà thượng cho biết những nhận xét của mình về vấn đề môi sinh của Hồ Tây nơi ngôi chùa toạ lạc?”. Vậy mà vị Hoà thượng nhập thế nổi tiếng này của phật giáo quốc doanh (GHPGVN) lại thoái thác vì sợ mất lòng những con “sâu hại” đang tàn phá màu xanh sự sống của Hồ Tây – lá phổi của Hà Nội thân yêu… (hình ảnh và lời bình trong phim *). Đã làm tất cả anh em trong đoàn làm phim chúng tôi thực sự thất vọng.

Bẵng đi đã lâu, công việc mưu sinh cuốn hút, khiến tôi ít chú ý đến những chuyện đại loại như vậy nữa. Nhưng gần đây thấy vị Hoà thượng không thích “liên quan đến chính trị” này liên tục hiện diện ở khắp mọi nơi. Phải nói không tuần chay tuần mặn nào là vắng qúi thầy! Từ các cuộc họp Quốc hội. Các phát biểu lên án Hoà thượng Thích Quảng Độ; lên án các tu sinh Bát Nhã; rước Ngọc xá lợi Phật từ Ấn Độ về Chùa Bái Đính, nơi có Phật to, chùa lớn vào bậc nhất Đông Nam Á; lễ hô thần nhập tượng cho tôn tượng Thánh Gióng ở Sóc Sơn… Làm tôi thật bất ngờ về sự chuyển biến về tu trì của vị hoà thượng này.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất xứ Đoài, nơi có nhiều ngôi chùa nổi tiếng lâu đời của nước Việt, văn hóa Phật giáo đã thấm đẫm trong tâm hồn tôi từ thuở thiếu thời. Những vị tăng sỹ trong con mắt tôi luôn chiếm được nhiều thiện cảm. Làng tôi có ông Sư Trúc, bậc chân tu nổi tiếng, từng bị oan ức trong CCRĐ nhưng ông không hề oán hận những người đã gây tai hoạ cho mình. Khi cuốc đất làm ruộng chùa, cuốc phải con giun, con giun đứt khúc giãy dụa cũng làm ông xót thương như chính tay chân của mình bị thương rớm máu vậy. Sau khi sửa oan sai ông không tu ở chùa làng, mà vào chùa Thày ở Sài Sơn tu tập. Cái đức nhân ái của ông làm dân khắp vùng kính phục. Mỗi dịp rảnh rỗi tôi lại vào thăm ông. Chả bao giờ ông nhớ tên tôi cả. Nhưng cứ thấy tiếng người làng là ông mang oản, xôi, hoa qủa và nước vối ra cho ăn uống thoả thích. Ông còn bảo nếu có muốn nghỉ lại chùa ông cũng xắp xếp được bất kể lúc chùa đông hay vắng. Thế mà lúc ông mất tôi lại không tới viếng ông được. Những lúc khó khăn nhất trong đường đời tôi lại như thấy ông hiện về, với gương mặt hiền dịu và giọng nói ân cần an ủi tôi giúp tôi vượt lên.

Chỉ sau khi gặp những vị sư như HT Thích Thanh Tứ (là ví dụ), tôi lại thấy có một tuýp tu sỹ hoàn toàn khác. Đi tu rồi, đã áo vuông đầu tròn rồi thì cần gì tới cái hình tướng của trần tục nữa. Nhưng mỗi khi lên ti vi tôi có cảm giác ông sư này có dùng mỹ phẩm để trang điểm cho gương mặt của mình (?) – xem ảnh:

thichthanhtu.jpg

HT Thích Thanh Tứ – Nguồn: giaohoiphatgiaovietnam.vn

Nhìn tấm hình này ở trang nhà của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, nếu không có bàn tay son phấn của tay thợ ảnh (hay photoshop) thì ai mà không nghĩ ông sư này rất thích dùng mỹ phẩm của người trần. Giọng nói của ngài trước ống kính nhà đài (VTV) thì thấy giống cán bộ có chức quyền trong guồng máy quan liêu hơn là một vị tu hành. Cách nói thì cứng nhắc (lưỡi gỗ), giáo điều hơn là sự nhân ái của một vị chân tu. Như mô tả của một độc giả của trang ABS (độc giả Ph.T) kể rằng:

Năm 2002, gia đình cư sĩ Thiều Chửu Nguyễn Hữu Kha tổ chức cầu siêu và kỉ niệm ngày Nguyễn Hữu Kha tự tử – lễ kỷ niệm tổ chức tại Văn Miếu Hà Nội. Hai nhân vật quan trọng hôm đó là nhà văn Nguyên Ngọc (đọc tham luận) và giáo sư Đặng Nghiêm Vạn Viện trưởng Viện Tôn giáo. Tại cuộc kỉ niệm tôi ngồi giữa hai ông này. Nguyễn Hữu Kha là con trai cả của cụ cử Nguyễn Hữu Cầu (Đông Kinh Nghĩa Thục) ở làng Đông Tác (Kim Liên, HN bây giờ) … tác giả cuốn Từ điển Hán-Việt … Năm bắt đầu kháng chiến chống Pháp, ông từ Hà Nội tản cư lên Thái Nguyên, lập ấp đón trẻ em cơ nhỡ về nuôi và cho ăn học, cơ sở tại nhà chùa vùng Thác Huống bên sông Cầu. Cải Cách Ruộng Đất, ông bị quy địa chủ, bị o ép, và ông đã ra sông tự tử … Thích Thanh Tứ lên phát biểu, đại ý nói “Cụ Nguyễn Hữu Kha yên tâm, mọi mơ ước công bằng xã hội, dân giàu nước mạnh của cụ đều đã được Đảng ta thực hiện cả rồi”.

Khi nghe tới đây, tôi quay sang nói nhỏ với Đặng Nghiêm Vạn: ‘Gì thế hả ông Viện trưởng Viện Tôn giáo?’ Đặng Nghiêm Vạn bảo tôi, ‘Nó thì biết cái đ. gì, kệ nó nói, cậu thắc mắc làm gì’!  

(Trích ABS – http://anhbasam.wordpress.com/2011/10/24/tin-thu-hai-24-10-2011/)

Một blogger có nichname là Tranhung09 thì sau khi được tin: Trao tặng Hòa thượng Thích Thanh Tứ Huân chương Hồ Chí Minh đã công phu tổng hợp các bài liên quan đến Hòa thượng Thích Thanh Tứ với những phẩm bình thêm như sau:

Ngài hiện là Phó chủ tịch thường trực Hội Đồng Trị Sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội, Đại biểu Quốc hội Khoá XI, XII…

Tiểu sử đầy đủ của ngài ở trang Giáo hội Phật giáo Việt Nam (lọa là Tu mà có thành tích nữa cơ?):
Nhân vật tiêu biểu của GHPGVN – Hoà Thượng Thích Thanh Tứ

Ngài trù trì chùa quốc doanh oách nhất Đông Nam Á, mà dư luận cho là nơi chăm lo phần hồn quan chức cấp cao và đại gia hàng khủng.

Tin liên quan đã đăng:
CƯỠNG CHẾ ĐỂ CÓ ĐẤT LÀM CHÙA ?
Có thờ có thiêng? 
KÍNH THƯA CÁC LOẠI SƯ TỬ TÀU 
Đâu cứ phải tượng to, chùa lớn, đại hồng chung?
Làm sư ở chùa Việt, thì phải biết xem bói và cúng !
Kính thưa các loại Quốc … 
Thánh Thần thời nay cũng đáng thương!

Ngài dẫn đầu phái đoàn cung thỉnh Tượng ngọc Phật từ Ấn Độ về Việt Nam bằng chuyên cơ, chuyên xa quành tráng, có việc cho báo giới:
Chuyện “Phật ngọc cho hoà bình thế giới” (PI)
Chuyện “Phật ngọc cho hoà bình thế giới” (PII)

m15.jpg

Siêu xe Hummer H3 dành để rước Ngọc xá lợi về chùa Bái Đính

Xa-loi.jpg

HT Thích Thanh Tứ & HT Thích Giác Toàn rước ngọc xá lợi về chùa Bái Đính – Nguồn: //vnexpress.net/

Ngài góp phần quan trọng định hướng:
PHẬT & MỘT TRÀO LƯU MỚI ?
Những kỷ lục Phật giáo – Guiness Vi en, cũng nhờ ngài mới có được.

Ngài cũng có công chăm sóc phần hồn cho chiến sĩ trường Sa:
THẦY CHÙA… RA BIỂN 

untitled.jpg

Có người cho là ngài có đệ tử ruột đáng nể là Thượng tọa Thích Thanh Quyết:
Nhà sư chạy dự án “trẻ – khoẻ – đẹp – siêu tốc”
“Gian dối” trong danh sách Ứng cử viên Đại biểu Quốc Hội !

Lập công với Nhà nước:
Quyền tự do tín ngưỡng ngày càng được mở rộng tại Việt Nam

Cùng Công An Nhân dân chống thế lực thù địch (tu chi, lại nói xấu bạn tu Thích Quảng Độ!)
Hoà thượng Thích Thanh Tứ nói về hành động của ông Thích Quảng Độ 

Ngài trải lòng mình với báo QĐND:
“Người tu hành luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho dân, cho nước”

Với thành tích như vậy, ngài hoàn toàn xứng đáng ẳm giải, em không thắc mắc. Có điều, vào Gu gồ tìm xem ngài làm đại biểu quốc hội hai khóa liền có nói gì về chủ quyền quốc gia, bảo vệ phật tử của ngài hay bênh vực quyền lợi người dân. Kết quả: …Huân chương Hồ Chí Minh.
Tâm phục khẩu phục thầy!

(Tranhung09 – http://tranhung09.blogspot.com/2011/10/thanh-tich-ho-phap-dan-cua-hoa-thuong.html)

Nhớ lại những lời ông Sư Trúc người làng tôi thổ lộ. Đi tu là đã dứt ái từ thân. Nên người tu hành cạo (trọc) bỏ đi mái tóc của cha mẹ, choàng vào người mảnh nâu sồng (áo vuông) tức là đã “hủy hình hài, thủ trí khí” tức là đã sả hết mọi tham sân si của trần tục để cứu độ chúng sinh. Bởi thế, muốn cài một vật gì bằng kim loại (như tấm huân chương chẳng hạn) vào chiếc áo tu hành cũng không còn phù hợp nữa. Chả nhẽ nhà sư lại cất tấm huân chương vào chiếc bình bát – vật bất ly thân của người tu sỹ? hay cất vào tráp đựng kinh kệ? hoặc rương hòm nhà chùa? Tất cả đều không ổn.

Theo đúng những gì mà các tờ báo của đảng và nhà nước loan, “Nhân vật tiêu biểu của GHPGVN – Hoà Thượng Thích Thanh Tứ” đi tu từ năm 12 tuổi tới nay (đã 85), ngoài thời gian bị tù đày (từ tháng 10 năm 1951 đến tháng 4 năm 1953), lại có thời kỳ còn phải làm thư ký cho một đội sản xuất nông nghiệp (từ 1955 đến 1957). Ngoài hàng chục bằng khen các loại, qúi thầy Thanh Tứ còn ẵm rất nhiều huân huy và kỷ niệm chương các loại như: Huy chương kháng chiến hạng nhất; Huân chương kháng chiến hạng nhì; Huân Chương Đại đoàn kết toàn dân; Huân Chương Độc lập; Kỷ niệm chương chiến sỹ cách mạng Hoả Lò và nay lại thêm tấm Huân chương Hồ Chí Minh cao qúi nữa. Như thế liệu có qúa tham, qúa lố đối với một vị tăng sỹ mang họ Thích hay không, thưa ngài Trần Văn Long?

Đã vậy Hoà thượng còn dềnh dang tổ chức lễ trọng ở Học viện Phật Giáo VN, nơi mình đang giữ chức Viện trưởng. Lại vời cả bà Doan – Phó Chủ tịch nước về trao cho oai nữa. Khiến dư luận đàm tiếu không ít. Trong lúc dân tình còn đang gặp nhiều khó khăn về đời sống mà Chùa Bái Đính (nơi qúi Thầy trụ trì) thuê cả một chuyên cơ sang tận Tây Trúc (Ấn Độ) thỉnh xá lợi về hồi tháng 3 năm ngoái chưa nguôi, nay lại thêm chuyện eo xèo này, có lẽ tiếng khen thì ít mà lời chê thì nhiều. Sao tự mình chuốc lấy tai tiếng vào chứ có tụi thù địch nào làm ra được những điều ong tiếng ve lớn đến như vậy? Do đó cái tên Sư quốc doanh Thích Huân Chương mà nhiều độc giả mến tặng cho HT Thích Thanh Tứ có khi lại có lý chứ chẳng chơi!

Vậy nên dân gian có thơ mới hoạ về việc này rằng:

Ngu chi bỏ lộc theo thầy
Bỏ đời theo Đạo khổ thây ích gì
Ta đây cũng muốn từ bi
Chẳng qua vì lợi nên chi lộn lèo
(Phỏng theo thơ Hồ xuân Hương)

Gocomay 

____

* Xem phim Mặt Gương Hồ Tây ở đây:

____________________________

14 phản hồi

  1. Hay lắm, chưởi bọn phật giáo nhiều thêm bạn nhé! bọn vô thần không tin Chúa của chúng ta.

    • Mình chỉ nói lên chuyện thật và phân tích sự việc một cách nhã nhặn chứ có định chửi ai đâu cơ chứ. Bởi nhiều khi tiếng cười còn có sức mạnh hơn cả sự trì triết ấy chứ, he he

  2. Anh đùa phải không, em có đọc bài “phúc cho ai không thấy mà tin” trong blog của anh rồi mà. Đừng sợ bọn nó anh ạ. Chúa sẽ quan phòng cho anh. em tin chắc đấy..

    • Mình không phải Phật tử cũng như Tín đồ của Muslam; Tin lành; Giehova hay Thiên chúa giáo. Nhưng mình rất có thiện cảm với những ai có đức tin tôn giáo lành mạnh, ngay thật. Bởi trong đời sống, người có đạo (chân chính) vẫn ít làm điều xấu hơn những kẻ vô đạo. Bởi khi có đức tin (niềm tin chân chính) thì họ luôn biết sợ những tội lỗi, mỗi khi họ phạm phải. Chỉ có những kẻ lợi dụng tôn giáo để làm những việc xằng bậy mới là những kẻ đáng khinh, chứ người ngay chả ai chấp nhận như vậy cả…

  3. Anh suy nghĩ lại đi, ngoài giáo hội không có ơn cứu rỗi. Anh không nghe các cha giảng sao, Chúa là ánh sáng, là chân lý, là đường đi. Đó là đức tin của những người chân chính.

    • Cho đến nay, đầu hai thứ tóc rồi mà mình cũng chưa theo bất kỳ một tôn giáo hay đảng phái chính trị nào. Chỉ cảm kích trước lời của một nhà thơ (Nguyễn Công Trứ thì phải):

      Kiếp sau nên chớ làm mgười
      Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

      Bên nhà Phật thì khuyên con người từ bi. Bên nhà Chúa thì khuyên con người ta bác ái. Thực ra cả từ bi lẫn bác ái cũng chỉ là một. Cũng như cõi Niết bàn (nhà Phật) và cõi Thiên đàng (nhà Chúa) cũng là một thôi. Nhà Phật thì coi sống là tạm, chết mới vĩnh hằng (sinh ký, tử qui – sống gửi, thác về). Nên những người giác ngộ đích thực (dù bên Phật hay bên Chúa) đều không sợ chết. Bởi chết mà được cứu rỗi (giải thoát) thì còn gì hạnh phúc hơn. Các vị tu sĩ (dù Phật giáo hay Thiên chúa…) cũng có những người đại giác ngộ. Nhưng cũng có người trở thành “quốc doanh” (Như HT Thích Huân Chương là ví dụ). Những người vĩ đại như Đức Cha Chính Vinh (418-Có một chữ NHẪN được tặng nhau như thế! – http://vn.360plus.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=5128) thì cũng không phải là nhiều lắm đâu. Bởi chiếc áo đâu đã làm nên được thầy tu. Mà chính là cái đức (NHẪN) của các vị ấy mới là báu vật để lại cho đời….

  4. Trước hết xin lỗi đã làm phiền anh, em bé cái nhầm, cứ tưởng anh là dân Chúa .. hóa ra không phải khi đọc lời bàn trên. Em có một nhận xét góp ý là: Tôn giáo không phải là lãnh vực kiến thức của anh, dù anh đã hai thứ tóc. Thôi lần nữa em xin lỗi và anh em mình chấm dứt bàn ở đây anh nhé!

    • Mình cũng xin lỗi bạn vì đã làm bạn hiểu nhầm. Nói về kiến thức, nhất là về KT tôn giáo thì mình qủa là còn hạn chế… nên cũng cần học hỏi thêm… cho tới lúc kề miệng lỗ ấy chứ. Nhưng “ăn vóc học hay” là với những người thông minh (như bạn chẳng hạn) chứ chậm lụt như mình chắc gì đã khấm khá cho được…. Một lần nữa cám ơn bạn đã ghé thăm và để lại lời bình!

  5. Bùn thật. Con Muốn là con của Chúa. Nhưng:
    “Hay lắm, chưởi bọn phật giáo nhiều thêm bạn nhé! bọn vô thần không tin Chúa của chúng ta.”
    Sao những người con của Chúa???
    Lạy Chúa, con vẫn muốn làm con của Người. Nhưng con sẽ phải học từ những người con của Bụt.

    • Đạo nào cũng có người tốt người xấu. Như hôm nay trên báo Người Việt có bài này: Hồ sơ Wikileaks: Tổng Giám Mục Nguyễn Như Thể trấn an Mỹ về tự do tôn giáo – (NV). “Tổng Giám Mục Nguyễn Như Thể ở Huế trấn an phía Mỹ là tình hình tự do tôn giáo ở địa phương này tiến triển chậm nhưng tốt và khuyên phía Mỹ hành xử nhẹ nhàng nhạy cảm. Riêng về Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Tổng Giám Mục Thể cho rằng Linh Mục Lý bị tù là vì lý do chính trị, không phải tôn giáo”. (http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fjjj.athbv-ivrg.pbz/nofbyhgraz2/grzcyngrf/=3fn=3d139258&m=3d321)

      Bàn về chuyện này BTV (trang ABS) viết rằng: Theo chính quyền thì, ở Việt Nam không có tù nhân chính trị và không ai bị tù vì lý do chính trị mà? Một độc giả bình: “Đúng ra TGM Nguyễn Như Thể phải được trao tặng Huân chương cao quý trước ngài Thích Thanh Tứ mới phải đạo. Nhưng dù muộn còn hơn không để Phật Giáo- Thiên Chúa VN cùng đề huề tốt đời đẹp đạo.

      Vậy ý kiến của bạn như thế nào về vị Giám mục Nguyễn Như Thể???

  6. HIhi , A DI DA PHAT. lay CHUA phu ho cho chung con.

  7. Em đã gặp được Hoà Thượng TTT rồi. Và em đã hiểu hơn về chùa chiền và những bậc thầy chân tu. Hoá ra không phải như bài viết của anh 2.
    Lạy Chúa tôi.. Thấy hôm qua tivi thông báo vị này mất roài.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: