633 – Chém cha cái kiếp má đào…

images194510_khanhlinh_linh1.jpg

Tôi có rất nhiều bạn bè đồng trang lứa là nghệ sỹ ưu tú (NSƯT), có cả bạn là nghệ sỹ nhân dân (NSND). Nếu còn ở nhà, ai cũng bảo mèng nhất tôi cũng NSƯT. Nếu đủ tiêu chuẩn, dại gì không nhận. Vừa được tiền uống bia mệt nghỉ vừa được tiếng. Bởi thế mới sinh ra nhiều chuyện khóc cười trong các đợt phong danh hiệu trong ngót 30 năm nay.

Ở cơ quan cũ của tôi, có vị chắc cú NSND đợt đầu (khoảng giữa thập niên 80), vì có tới mấy huy chương vàng liên hoan phim quốc tế. Nhưng hôm công bố trên TV thì tõn, bị hạ xuống NSƯT khiến cả hai vợ chồng ôm nhau khóc rưng rức. Lý do đơn giản đợt đó đa phần các nghệ sỹ có dính líu ít nhiều đến quản lý thì được ưu tiên xét trước, sau mới tới các nghệ sỹ dân thường. Ở bên đài phát thanh, nghe nói có hai vị nữ trùng tên, chỉ khác mỗi tên đệm thôi, cũng bị đánh tráo danh hiệu vào phút trót… gây nhiều tiếng eo xèo không ít.

Lần này, mùa chạy đua các danh hiệu cũng đã bắt đầu. Báo Thể thao Văn hóa (TTVH) số ra ngày 12.06.2011, thấy tiêu đề:Số hồ sơ “khổng lồ” chờ xét danh hiệu nghệ sĩ (TTVH 12-6-11) đã làm bác Trần Hữu Dũng choáng tới mức Đổ mồ hôi hột, lạnh cả xương sống khi nghĩ đến bao nhiêu thời giờ để cãi nhau chí chóe, rồi bàn tán, rồi kiện cáo…”. Trong lúc lạm phát đời sống kinh tế đất nước khó khăn như hiện tại mà: “GDP của Việt Nam có thể giảm ít nhất 1% vì phung phí nguồn lực kiểu này!” (Trần Hữu Dũng)

Bài báo trên mô tả có đoạn như sau:

“Trong số 77 hồ sơ xét tặng danh hiệu NSND, ngành điện ảnh cũng đang “áp đảo” với 37 hồ sơ của Hội Điện ảnh VN (với những tên tuổi: đạo diễn – NSƯT Đào Bá Sơn, Phạm Minh Trí, Đặng Xuân Hải, Bùi Cường, Phạm Việt Thanh, Nguyễn Hữu Phần, diễn viên Hà Xuyên, Lê Cung Bắc…); Hãng phim Truyện VN (đạo diễn Thanh Vân, quay phim Lý Thái Dũng, diễn viên Bùi Bài Bình…); Hãng phim Giải Phóng (đạo diễn Vinh Sơn, biên kịch Văn Lê…); Cục Điện ảnh (đạo diễn Lại Văn Sinh)…

Chiểu theo Thông tư số 06/2010/ TT-BVHTTDL về quy định xét tặng danh hiệu NSND, NSƯT, một số trường hợp nêu trên có thể sẽ khiến Bộ VH,TT&DL “đau đầu”.” (*) 

Hai chữ “đau đầu” đã làm tôi thực sự bất ngờ. Lý do đơn giản chính Bộ VH,TT&DL chẳng đã đầu têu vụ danh hiệu nghệ sỹ lớn nhỏ này. Nay lại ca thán là cớ làm sao? Chả phải mỗi đợt sắc phong như thế này là dịp các quan trong Hội đồng xét duyệt tha hồ múa tay trong bị và “đóng cửa làm cao…” là gì? Còn các nghệ sỹ, những người của công chúng, dịp này ai chả phải đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên? Đặc biệt phải tránh xa tất cả những hành vi thuộc dòng “nhạy cảm” để kiếm điểm với quan trên.

Thảo nào, trong mấy ngày “tụ tập thể hiện lòng yêu nước” (05.06 và 12.06) vừa qua, cố quan sát qua hàng trăm tấm ảnh và hàng chục Video Clip mà chả thấy bóng dáng (dù xa xa) bất kể một nghệ sỹ đang nằm trong “mắt xanh” của giới chức. Cũng đúng thôi, dại gì mà ló mặt ra cái chốn ba quân ấy? chả phải đầu cũng phải tai. Như Đỗ Minh Tuấn ấy, đứng cùng hàng với gã đầu bạc Phạm Xuân Nguyên, cùng hô “Hoàng Sa – Việt Nam!… Trường Sa – Việt Nam!” mà Nguyên đầu bạc thì không sao (chắc gã đầu bạc có chút chức sắc nên các anh an ninh vì nể hơn chăng?) còn Tuấn thì bị hai anh CA xốc nách áp tải vào đồn (CA Quận Hoàn Kiếm). May nhờ có quen tướng Ước (Trung tướng CA Hữu Ước) mà nửa tiếng sau mới được thả.

110612130937_466anti-china_protest_edited-2.jpg

Nhà thơ, đạo diễn điện ảnh Đỗ Minh Tuấn và nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên (thứ nhất và thứ ba, từ trái sang) tham gia cuộc biểu tình hôm 12/6 tại Hà Nội.

Nếu Đỗ Minh Tuấn là ứng viên trong đợt xét danh hiệu nghệ sỹ đợt này, chắc gì đã dám làm trái ý với bề trên như vậy?

Anh bạn đồng môn của tôi cũng có tên trong danh sách xét NSND đợt này, năm ngoái vợ chồng anh ta dung giăng dung dẻ đi dự LHP Cannes (Pháp), qua Đức có ghé Berlin chơi vài hôm. Tôi bận đi làm không tới bù khú với bạn được, chỉ thăm hỏi nhau qua điện thoại, khi về thấy bạn nhắn lại, mong tôi đừng có dính giáng tới chính trị chính em mà làm gì… khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. Bây giờ thấy gã sắp công thành danh toại (NSND), tôi mới vỡ nhẽ, hóa ra đó chính là bạn tự nhủ bản thân như thế, chứ đâu phải phủ dụ gì tôi?

Lẩn thẩn tôi tự hỏi lại mình, nếu ở địa vị của bạn, tôi có dám nghĩ khác làm khác bạn được không? Có dám quay lưng lại cái “bả vinh hoa” để sống như bao người bình dân lam lũ? Thậm khó, khi trí thức xứ ta từ ngàn xưa vẫn tham công danh, ham phò chính thống. Hoan hỷ nhận “ân sủng” ban phát của cao xanh dù chỉ là một tờ giấy vẽ hình rồng phượng (gọi là sắc phong) để cung cúc tuân thủ suốt đời…

Các triều đại bá quyền phương Bắc cả xưa lẫn nay cũng đều lợi dụng tối đa tâm lý đó để trói buộc và khống chế vua quan xứ ta trong vòng cương toả của họ. Tấm trướng 16 chữ và  4 tốt họ ban cho ta cũng nằm trong ý nghiã ấy.

Trở lại chuyện danh hiệu nghệ sỹ, sao cái kiếp nghệ nghẽo xứ ta lại khốn khổ như thế không biết. Muốn chiều lòng những người đã và sẽ “bốc xôi làng” ban phát “ân sủng” cho mình, dù người nghệ sĩ chân chính nhất, có khi cũng buộc phải hy sinh cả lòng yêu nước nhiệt thành… nhằm làm đẹp lòng những người ban phát ân huệ cho mình.

Nghệ thuật và nghệ sỹ như những hoa thơm trái ngọt cho đời. Nếu không có trách nhiệm gì với con người và cuộc sống thì có khác nào kiếp bán trôn trong câu thơ cay đắng của Nguyễn Du:

Chém cha cái kiếp má đào

Cởi ra rồi lại buộc vào như không

Gocomay

_____

P/S:

images221392_Linh1.jpg

Ca sỹ Khánh Linh

Từ sàn diễn tới lòng đường

Chủ nhật ngày 12-6-2011.

Chỉ một nhóm hơn trăm người mang theo những khẩu hiệu, băng rôn bày tỏ sự phản đối Trung Quốc xâm phạm trắng trợn lãnh thổ Việt Nam, đoàn người tuần hành từ đại sứ quán Trung Quốc đi qua những phố lớn đến hồ Gươm rồi trở lại đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội.

Trong đoàn có nhiều gương mặt, già trẻ, trí thức, nông dân, nam nữ thanh niên. Có cô bé đi theo cha, hai cha con giương cao lá cờ tổ quốc, nhìn gương mặt của cô bé. Thấy rõ sự hiểu biết và nhận thức về sự an nguy của tổ quốc, hành động nhịp nhàng vươn cờ cùng nhịp với khẩu hiệu đoàn người thể hiện được tấm lòng yêu đất nước xuất phát từ tận đáy lòng, trong con tim. Không phải là sự hăng hái phổi bò, hay do người khác kích động. Cô bé đi cuối đoàn người, chốc lại lau mồ hồi, chốc lại giơ cao lá cờ miệng hô Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam.

Nhìn cô bé đi trong đoàn tuần hành, bỗng nhớ tới những lời của nhiều người nói rằng

– Biểu tình làm gì, có được gì đâu, chỉ gây rắc rối, bọn xấu lợi dụng, để yên cho nhà nước giải quyết

Hoặc có người thì sỗ sàng luôn.

– Đâu phải việc của mình, việc mình là làm sao lo cho gia đình mình hàng ngày đã…

Những người không đi vào những ngày đó, và sẽ còn nhiều ngày họ không đi, thậm chí họ còn không cầm súng ngay cả khi đất nước chiến tranh. Họ có quyền lợi của họ nếu đất nước cứ mãi lầy lội trong lạm phát, trong cảnh tài nguyên đất mẹ bị bán rẻ, trong tình trạng lãnh hải chủ quyền ngày càng bị thu hẹp. Họ không đi vì họ được lợi từ những hiện trạng của đất nước như thế. Thật cay đắng khi phải nói rằng, có quá nhiều kẻ mong muốn đất nước cứ trì trệ , bạc nhược mãi để chúng trục lợi.

Nếu chiến tranh xảy ra, con em dân nghèo sẽ phải lên đường đầu tiên. Đó là quy luật, với sự an nguy của non sông, đất nước. Những người lính thường đặt vận mệnh tổ quốc lên hàng đầu, họ không bao giờ ngoái đầu so sánh với những kẻ ở tuyến sau đang ăn chơi, hay đang phè phỡn. Bởi cái tâm như thế, nên hình tượng người lính bao giờ cũng đẹp trong lòng dân tộc và cũng như trong lịch sử.

Cô bé xinh xắn , trắng trẻo kia với người cha của mình trong đoàn tuần hành không phải là người nghèo khổ. Thậm chí cô không mang vẻ thiếu thốn vật chất, trái lại còn dáng dấp của sự đầy đủ về vật chất. Người như cô và cha cô thì không thể nói có ai xúi dục, càng không thể nói vì thiếu nhận thức… chỉ có thể khẳng định một điều, những người như cô và cha cô xuống đường tuần hành, đi bộ hàng chục cây số trong nắng gắt chỉ minh chứng rằng lòng yêu đất nước lớn hơn cả những so đo, tính toán cá nhân.

untitled.jpg

Yêu nước là như vậy, là bỏ qua miệng lưỡi thế gian, bỏ qua phòng lạnh điều hòa với máy tính chơi game hay ti vi chiếu phim ăn khách. Yêu nước là làm những gì trái tim mách bảo.

Trong đoàn người ấy còn có một nữ ca sĩ trẻ, nhìn thấy cô giản dị, không son phấn, tóc búi cao, trang phục bình dân hòa với đám người tuần hành, cũng hò hét biểu lộ tinh thần yêu nước, tha thiết với non sông. Bạn nghĩ gì khi các ngôi sao ca nhạc đánh bóng mình bằng cách tạo những scandan, những lộ hàng, những quan hệ đồng tính, những câu nói gây kích thích tò mò đẫy rẫy trên báo lá cải, rồi những ăn mặc, những thú chơi gây chấn động sự tò mò thấp kém của thiên hạ..ngày càng tran lan trên mặt báo. Những con người kiếm được bộn tiền từ nhân dân, nhưng chưa bao giờ họ quan tâm đến đời sống nhân dân, vận mệnh đất nước. Họ mở miệng là cái tôi thế này, tôi thế kia, tôi là, tôi vậy…

Hiếm hoi trong muôn vàn những con công sặc sỡ, diêm dúa đầy màu mè cái tôi của riêng mình. Còn có những con người trong ánh hào quang của đèn sân khấu, còn biết ngoài cái tôi của mình ra là còn biết đến đất nước mình đang ở đâu, đang thế nào. Bước từ những bộ trang phục diễn lóng lánh, ánh đèn lung linh trên sàn diễn xuống hòa mình với đoàn người tuần hành trên lòng đường Hà Nội, với bề ngoài giản dị, mấy ai nhận ra nữ ca sĩ Khánh Linh

untitled_02.jpg

Từ sàn diễn trên sân khấu bước xuống lòng đường không phải là điều dễ dàng cho những nghệ sĩ. Nhất là trút bỏ vẻ diêm dúa của bộ cánh sặc sỡ để trở thành một công dân bình thường hòa cùng nỗi khát khao chung của dân tộc, dẫu có là nghệ sĩ tên tuổi lớn đến đâu cũng chưa dễ gì học được bài học này.

>> http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/26015/sao-viet-ao-mong-tang–khoe–nguc-khung.html
>> http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/25897/ngoc-quyen-nghich-noi-y-va–hen-ho–cau-thu-mu.html

>>http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/25892/sau-le-cuoi-2-ngay–vo-minh-tiep–lo–bung-bau-.html

Nhưng sự bàng quan, ích kỷ của các ngôi sao có phần đóng góp lớn của những tờ báo lớn ở Việt Nam, chuyên nhăm nhe soi mói những câu chuyện hậu trường đẩy lên mặt báo để thu hút thị hiếu tò mò của người dân. Tất cả sự tương tác qua lại giữa ngôi sao tạo ra sự kiện, báo chí lăng xê sự kiện rùm beng, người đọc hút tâm trí vào. Tất cả cái mớ bung xung này tạo thành một xã hội bát nháo về ý thức, tư tưởng. Mà xã hội như thế thì lấy đâu ra chỗ cho tinh thần dân tộc?

_____

(*) Số hồ sơ “khổng lồ” chờ xét danh hiệu nghệ sĩ http://www.thethaovanhoa.vn/133N20110612101408481T0/so-ho-so-khong-lo-cho-xet-danh-hieu-nghe-si.htm

___________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: