616 – “Kiếm ăn lần hồi, l… lớn bằng mo”

20110525114224_Im-Ji-Hye1.jpg

Người mẫu Im Ji Hye – Ảnh nguồn: //www.vietnamnet.vn/vn/

GCM: Nhìn người con gái xứ Hàn, với vẻ đẹp “khó cưỡng” (chữ của VNN), May bỗng dưng lại nhớ tới những nhời của dân gian xưa: “đẻ con khôn mát l… rười rượi/ đẻ con dại thảm hại cái l…”. Chua ngoa qúa. Nhưng đúng. Đúng với một số người đẹp may mắn – “mưa sa”… vào chốn đài các phồn hoa. Mà chắc gì đã đại trà hết thảy với mọi chúng sinh?

Bởi ở xứ ta hôm nay còn qúa nhiều bi kịch:

“Xót lòng mẹ góa con côi
Kiếm ăn lần hồi, l… lớn bằng mo”

                                    (CáiGiaGia)

Bán trôn giữ đất

Nhân một comment trong bài Hũ hèm Việt Nam (*) về chuyện các cô gái Việt phải khỏa thân cho Hàn Quốc chọn, làm nhục quốc thể như vị này nói, xin kể thêm vài nét về hoàn cảnh của họ.
Trong bài này, tôi không dẫn chứng dài dòng, mà chỉ xin nói trích lược các ý mà các nghiên cứu, các phóng sự gần đây đã đề cập.
Phải thấy rằng những cô gái chủ động “bán trôn nuôi miệng” thì từ thời Hai Bà Trưng đến nay, lúc nào cũng có, nhưng không nhiều. Những cô gái “bắt phong trần, phải phong trần” thì nhiều hơn – thường là do hoàn cảnh đưa đẩy. Chưa nói đến chuyện làm gái, vốn rất đông, lên đến con số hàng triệu, riêng hàng trăm ngàn cô gái lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc, Hongkong… chưa hẳn họ vì tiền, mà đa phần là vạn bất đắc dĩ, phải “bán mình chuộc cha”.
Cũng như nói gái miền Tây làm “gà” khắp Việt Nam, lấn sang cả Campuchia, Singapore, Thái Lan, Lào…, nhưng thực chất, cũng chỉ có vài ba tỉnh như Đồng Tháp, Bến Tre, Cần Thơ… với những cô gái “thuần Việt” trắng trẻo, xinh xắn, chứ những tỉnh “lai Khmer” da ngăm đen thì thường chọn kế đi làm ô-sin, với sự đức độ và trung thành với chủ nổi tiếng.
Trung bình mỗi cô gái làm “gà” ở Việt Nam mà tôi biết được, có thu nhập tối thiểu vào khoảng 10 triệu đồng/ 1 tháng, trung bình mỗi ngày kiếm 300 ngàn đồng; mỗi năm làm 10 tháng, kiếm được khoảng 100 triệu đồng, gấp 5 lần GDP bình quân của Việt Nam (khoảng 1.000 USD một năm).
Số tiền làm ra này sẽ đi đâu? Phổ biến nhất là các cô giúp đỡ cho gia đình ở quê, nơi mà đàn ông chỉ có làm ruộng và uống rượu quanh năm, còn phụ nữ thì chẳng mấy khi học hành tử tế, chỉ quanh quẩn ở nhà.
Vì nhiều lý do chủ quan và khách quan, miền Tây Nam bộ mấy chục năm qua, dù thụ hưởng chung một nền giáo dục (với chủ đích ngu dân), nhưng họ lại học hành yếu kém hơn các vùng miền khác, tỷ lệ đậu đại học rất thấp. Chỉ khoảng 5 năm qua, tỉnh Vĩnh Long với các chủ trương linh hoạt hơn, các học sinh ở đây (mà phần nhiều cũng là nam sinh) đã nổi lên vì học giỏi, nổi tiếng cả nước. Các cô gái ở miền Tây thường ít khi học xong lớp 9, hoặc lớp 12.
Phần còn lại của số tiền kiếm được, các cô hoặc tiêu xài theo kiểu đổi đời, hoặc dành dụm chờ ngày giải nghệ kiếm vốn lấy chồng, làm ăn.
Trong một vài tìm hiểu sơ bộ từ cha mẹ của các cô ở Đồng Tháp, với số tiền gởi về khoảng 5 triệu đồng một tháng, thì giúp ích được gì. Phải nói là rất nhiều, vì lúa gạo, rau cá đã sẵn có quanh nhà, số tiền này chỉ dùng cho mua sắm, từ phân bón, thuốc trừ sâu… cho đến xe máy, tủ lạnh, tivi, đầu đĩa… và cả bia rượu.
Nên nhớ rằng, miền Tây Nam bộ đang bị phân rã mạnh bởi các điền chủ mới phất lên từ miền Bắc vào, người Hoa ở Sài Gòn xuống. Họ tranh thủ mua từng tấc đất, có người sở hữu đến hàng ngàn công đất. Mỗi công đất ở miền Tây hiện nay có giá trung bình khoảng 30 triệu đồng, mà phần nhiều dân miền Tây thì thích xe máy hơn thích cày ruộng, nên túng tiền là bán ngay.
Có nhiều nhà nói mình gả con lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc… chứ thực chất là bán, với giá trung bình khoảng 5.000 USD một cô dâu. Nếu còn trẻ đẹp, trinh tiết, thì giá cao hơn chút đỉnh. Nhiều cô gái nói trong nước mắt, chữ hiếu phải đáp đền, chứ có biết tiếng đâu, về bên ấy chắc sẽ khổ. Mà 100 triệu đồng (tương đương 3 công đất) thì một gia đình 5-7 miệng ăn, với kiểu tiêu xài phóng khoáng, bao lâu thì hết? Cho nên, khi con gái biệt xứ vài năm, ở nhà đất ruộng vẫn cứ bán.
23_cac32-400.jpg
Các cô gái tham gia thi “tuyển vợ” trong một quán karaoke. Ảnh: H.H. –//antgct.cand.com.vn/
So với mấy cô lấy chồng xa xứ, “nước xa không cứu được lửa gần”, thì mấy cô làm “gà” loanh quanh các thành phố có vẻ giữ đất tốt hơn. Tuổi nghề trung bình của họ vào khoảng 12 năm (từ 16 cho đến 28 tuổi), nếu biết giữ gìn cẩn thận. Nếu khéo, họ có thể giúp gia đình giữ đất được trong khoảng 15 năm, lượng lúa và nông sản làm ra cũng đáng kể.
Ở Cần Thơ có một kiều nữ mà tôi tình cờ biết được, trong 14 năm làm nghề của mình, giải nghệ ở tuổi 30, cô đã cứu được 40 công đất của gia đình trước miệng lưỡi mồi chài của những tân phú hộ. Khi giải nghệ, cô còn dư được khoảng 1 tỷ đồng, không nghiện ma túy, chưa nhiễm HIV và mắc bệnh tình dục, chỉ có một đứa con không xác định cha. Giờ cô về quê lập kế mưu sinh, làm nông kiểu mới, với mảnh đất mà cha ông mình đã khai hoang lập ấp.
Cũng xin nói thêm, trung bình mỗi năm nông dân Việt Nam ăn khoảng 10 dạ lúa (khoảng 200kg gạo), mà một công đất thu hoạch trung bình khoảng 50 dạ/ 1 vụ (tương đương 1 tấn lúa). Nếu đo đúng “tầm điền”, 1 công bằng 12 tầm vuông: 2,60m x 12 = 973,44 mét vuông. Ở Sóc Trăng, một “tầm cấy” bằng 1,3 công tầm điền, tương đương 1.265 mét vuông.
Kiều nữ ở Cần Thơ cứu được 40 công đất trong hơn 10 năm, số lúa làm ra bao nhiêu, không cần tính cũng đã biết được.
Cho nên, giữa vô số những thị phi dành cho nghề bán trôn, thì ẩn tàng phía sâu vẫn là những câu chuyện nhức nhối. Khi mà có đến hàng triệu cô phải bán trôn để cứu nhiều thứ, chứ không phải nuôi miệng, thì không thể nói là do tự phát, mà là bị đời sống dồn ép đến bước đường cùng. Nếu nhà cầm quyền có chính sách tốt, người dân có đủ an sinh và việc làm, thì ở lứa tuổi 16-20 đầy mơ mộng, có mấy cô dám chọn cái nghề này.
______

Wed, 05/18/2011 – 09:35 —

CNXH

Một công ty môi giới lấy chồng ngoại quốc của CSVN tập trung 193 cô gái tại khách sạn Thái Bình ở Saigòn và bắt tất cả các cô này cởi trần truồng để cho khoảng chục ngưòi đàn ông nước Nam Hàn (xin chớ lầm với Bắc Hàn nơi dân chúng sống dưới chế độ cộng sản khổ như chó) xem kỹ thân thể của từng cô, và tuỳ theo sở thích mà họ chọn. Nhục Quốc Thể
WARNING: CẤM TRẺ EM DƯỚI 18 TUỔI XEM
18+ YRS OLD ONLY
http://www.youtube.com/watch?v=CKM90rh22Yo&feature=player_embedded

434024.jpg

Thời gian qua một số cô dâu Việt lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc đã bị đối xử tệ hại nơi xứ người và bị giết chết. Nạn nhân Thạch Thị Hồng Ngọc bị người chồng Hàn Quốc Jang đánh chết hôm 7-7-2010 – Ảnh: TTO – //tuoitre.vn/

* * *

Lời bạt

Bài post xong rồi, May tôi vẫn thấy bần thần một điều gì đó. Nếu không nhờ cái còm dí dủm mà sâu sắc của người bạn ảo lớn tuổi trên mạng (Xem phần commente bài: 615 – Quyền uy bị hủy hoại bởi các vụ bê bối tình dục. – http://vn.360plus.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=7240&prev=7251&next=7222) thì chắc gì tôi đã có can đảm mà post lại cái bài trên Diễn Đàn Bạn Trẻ của RFA như thế này. Chuyện vui thì ít mà buồn tủi lại nhiều hơn.

Sao các cô gái Việt Nam anh hùng bất khuất trung hậu đảm đang nổi tiếng khắp năm châu bốn bể của những cánh đồng thẳng cánh cò bay ở đồng bằng Bắc Bộ và đồng bằng Nam Bộ thời qúa vãng đi đâu mất hết cả rồi? Mấy triệu thanh niên trai tráng, là chồng là anh của chị em đã phải ngã xuống nhằm mục tiêu “Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay” (như trong di chúc của Hồ Chủ Tịch) để bây giờ con em cháu chắt (gái) của các chị phải cực nhọc “bán trôn giữ đất” cực như thế ư?

Hôm qua nghe tin truyền thông của cái gọi là “các thế lực thù địch” đưa tin có một cô dâu Việt vừa bị một tên chồng người xứ Hàn đâm chết với 53 nhát dao… nằm giẫy trên vũng máu bên cạnh đứa con trai mới sinh được 19 ngày tuổi. May chả dám tin và cũng không dám đọc hết bản tin. Nhưng hôm nay trên cả TTXVN và các tờ báo lớn của đảng và nhà nước ta cũng loan tin xác nhận sự việc đau lòng đó là có thực.

(Thêm một cô dâu Việt bị chồng Hàn sát hại – http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2011/05/them-mot-co-dau-viet-bi-chong-han-sat-hai/ ; Cô dâu Việt xa xứ: Bất hạnh bị nhân lên bội phần! – http://www.vietnamplus.vn/Home/Co-dau-Viet-xa-xu-Bat-hanh-bi-nhan-len-boi-phan/20115/90964.vnplus).

Đành rằng chuyện “mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”; “chồng bát cũng có khi xô” thì ở đâu chả có. Nhưng có thằng đàn ông “đen đầu…” vung tay chém vợ (đang nuôi con nhỏ) tới 53 nhát thì không thể hình dung nổi có sự tàn ác nào hơn?

Thương người đồng hương bất hạnh chết trẻ mà không khóc nổi nữa. Chả biết làm cái gì cho vơi nỗi uất nghẹn trong trái tim trào máu. Đành đưa lại cái bài Hai chị em của nhạc sỹ Hoàng Vân do ca sỹ Bích Liên (nay đã ngót thất tuần) cho nguôi ngoai.

Nhắc đến ca sỹ “giòn nảy” nhạc đỏ này, May lại nhớ vào năm 1969, khi chủ tich Hồ Chí Minh qua qua đời, đã có một cuộc thi để chọn ra một ca khúc phát trên sóng phát thanh trong lễ tang. Ca khúc Người là niềm tin tất thắng của Chu Minh đã được chọn, và Bích Liên chính là người thể hiện. Từ văng vẳng tiếng loa năm xưa ấy đã đưa May tìm lại được một câu nói rất chi là hay ho (chắc gì ai đó đang phát động rầm rộ phong trào toàn đảng toàn dân học tập tư tưởng và đạo đức của HCM đã nhớ): “Độc lập mà dân không có tự do (hạnh phúc) thì nền độc lập ấy phỏng có ích gì”?

Gocomay

HAI CHỊ EM

____________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: