605 – Thầy Quý Thanh “diễn biến” sờ voi hay gà nói vịt?

tai_sao_nguoi_ta_khong_nhin_thay_voi1.jpg

Trong cuộc sống, như lời bàn của cụ Lê Qúi Đôn, luôn tồn tại song hành 3 hạng người:

Kẻ mạnh, kẻ ngu và kẻ gian manh.

Luận rằng, kẻ mạnh không sợ lý, kẻ ngu không biết lý, kẻ gian không theo lý… thì làm sao mà nói “khôn không qua nhẽ khoẻ không qua nhời” cho được?

Bởi lý thì luôn có chân (chân lý). Nhưng kẻ mạnh có thể dùng quyền lực và tiền bạc chế ra nhiều loại “chân” giả… để độc quyền chân lý. Kẻ ngu, không biết phải trái. Còn kẻ gian thì lươn lẹo đổi trắng thay đen… Như vậy kẻ hiền lương kể cả có lý cũng chả thể chỉ dùng lý mà nói chuyện phải quấy với 3 hạng người này?

Trên mạng hai ngày nay đang ồn ào vụ nhà báo công an Quý Thanh phê phán giáo sư nổi tiếng hoàn vũ Ngô Bảo Châu (*). Khiến tới 99% cư dân mạng phản ứng dữ dội. Ta hãy coi đoạn bình luận này của ông (bà) Quý Thanh: “... nửa cuộc đời mình GS Ngô Bảo Châu làm việc, học tập và nghiên cứu ở châu Âu. Lĩnh vực chuyên môn và chắc chắn cũng là lĩnh vực GS dành nhiều thời gian nghiên cứu nhất là toán học. Cuộc sống thì rộng hơn toán học và mang nhiều những phức tạp trong mỗi toan tính của con người. Phải sống trên chính đất nước của mình, thấu hiểu từng niềm vui, nỗi buồn, từng thành công, khổ cực của con người mới hiểu phần nào thực tại đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ.”

À thì ra, mới có mấy tháng giáo sư Châu đang được các anh bên ấy bơm thổi lên tận mây xanh, rằng giáo sư được kết tinh bao trí tuệ và công sức vun bồi của đất nước, chế độ lên thành “thần tượng của giới trẻ”. Nay chỉ vì “sẩy miệng” không muốn làm kiếp cừu… nên lập tức đang “thần tượng” trở thành “ngộ nhận” thì có khác chi chính các anh đó đang “tự diễn biến” và sa vào cảnh “nằm ngửa nhổ ngược” tự làm vấy bẩn mặt mình.

“Tội nghiệp cho GS Châu”- đó là mấy lời than ngắn mà đau của bác Trần Hữu Dũng. Ờ mà cái nhà bác Dũng này cũng tha hương lâu năm (còn hơn cả GS Châu) thì có tư cách gì để mà “tội nghiệp” cho ai cơ chứ? 

Hãy nghe những ý kiến ngắn sau đây của một người cầm viết bình dị như nhà văn quê choa chưa sống ở Âu châu (nước ngoài) bao giờ… cho nó sát với thực tại đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ”theo đúng ý của “kẻ mạnh” – ông (bà) “Thầy” Quý Thanh cho nó lành vậy!

Gocomay

Về sự cãi ngẳng và lý điềm

cau-hoi-thiet-ke-website4.jpg

quê tui, người ta gọi sự cãi liều cãi lấy được là cãi ngẳng. Người cãi ngẳng thường có những lý lẽ bất chấp logic của vấn đề, không thèm để ý đến lý lẽ của đối phương, hoặc cố tình đánh tráo khái niệm, đổi trẳng thay đen lý lẽ của đối phương để chụp mũ đối phương, lý lẽ ấy gọi là lý điềm.

Ví dụ trong bài “Về sự sợ hãi” của giáo sư Ngô Bảo Châu chẳng hạn. Gs. Châu đã viết: “Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.”  Trong đoạn này giáo sư Châu đã khẳng định hai điểm, một là ở phiên tòa CHHV đã không hề sợ hãi, hai là CHHV giống Hector,Turnus hay Kinh Kha ở đặc điểm: “không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình“. Muốn cãi lại Gs. Châu để  khẳng định giáo sư ngộ nhận thì phải chứng minh được hai điểm: một là thực ra ở phiên tòa CHHV đã  rất hèn nhát, hai là khác với Hector, Turnus hay Kinh Kha, CHHV đã sợ hãi “khi đối diện với số phận của mình”. Rứa mới gọi là cãi.

Nhưng chứng minh được hai điểm đó là chuyện không thể. Vì thế, để cãi lấy được lý lẽ của Gs. Châu, ông ( bà) Quý Thanh, tác giả bài: ” Về sự ngộ nhận của giáo sư Ngô Bảo Châu“, buộc phải đánh tráo khái niệm, tháu cáy lý lẽ. Trong khi Ngô Bảo Châu nói về sự sợ hãi thì Quý Thanh lại luận anh hùng; trong  khi Ngô Bảo Châu so sánh CHHV với các anh hùng kia  chỉ ở một đặc điểm “không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình” thì Quý Thanh cố chụp mũ giáo sư “đã đặt Cù Huy Hà Vũ ngang với những người anh hùng trong lịch sử nhân loại.”

Ngay cả khi chụp mũ như vậy, Quý Thanh cũng phải bàn đến điều mà Gs. Châu nói đến là khí phách của CHHV ở phiên tòa, liệu khí phách ấy có xứng đáng khí phách của  người anh hùng hay không, có so được khí phách anh hùng của các vị anh hùng đã nói hay không. Rứa mới phải nhẽ. Đằng này Quý Thanh  đã không hề nhắc lại khí phách ấy, cố tình lờ đi khí phách ấy khi luận về sự so sánh CHHV với các vị hành hùng kia. Nếu đã thích luận so sánh như vậy, Quý Thanh cũng phải luận về những hành động của CHHV dẫn đến tù tội có đáng được coi là hành động anh hùng hay không, đằng này Quý Thanh lại lôi chuyện đời tư của CHHV ra để chỉ trích, những chuyện chẳng ai biết thực hư  phải quấy ra sao. Khác gì khi người ta đang khen sự can đảm của một người thì lại khăng khăng bảo rằng trong người kẻ ấy có hắc lào.

Những lý sự kiểu ấy không thuyết phục được ai, chỉ tổ gây tranh cãi  và bực mình. Cho nên học theo Gs. Ngô Bảo Châu, tui cũng nói như ri: không thể lấy sự cãi ngẳng và lý điềm làm phương pháp bảo vệ chế độ.

Rứa đo rứa đo.

(Theo quechoa – http://quechoa.info/2011/05/11/ve-su-cai-ngang-va-ly-diem/)

(*) Về sự ngộ nhận của Giáo sư Ngô Bảo Châu – http://www.cand.com.vn/vi-VN/binhluan/2011/5/148932.cand

____

P/S:

Về sự sợ hãi

Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường.

Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.

Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này.

Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trường hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn.

Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ.

GS Ngô Bảo Châu

_____

Xem thêm:

___________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: