570-…Vũ, là Vô tội, là V, là Việt Nam là Victory!

117.jpg

Lời bào chữa của LS Lê Quốc Quân cho TS Cù Huy Hà Vũ 

Ngày 4/4 tới sẽ diễn ra phiên xét xử tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ. Ông bị đem ra xét xử theo Điều 88 Bộ luật Hình sự. Điều luật này được ví như 2 chiếc còng số 8 thít chặt tay, đã đưa biết bao nhiêu người yêu nước thương nòi vào nhà giam.

Vào ngày đó, Viện kiểm sát, giữ quyền công tố tại tòa, lại tiếp tục đưa ra những luận điệu vi hiến để buộc tội tiến sỹ Vũ như đã từng làm với nhiều người trước đây.

Về hành vi pháp lý và các luận cứ bào chữa thì các luật gia đã bàn rất nhiều, nên tôi viết bài diễn từ này không đi nhiều vào học thuật mà cơ bản là để bày tỏ lòng kính trọng đối với anh, một con người mà tôi tin rằng trước đây, bây giờ và mãi sau này không thể được gọi là tội phạm. Tôi tin rằng những người như Anh Vũ không thể bị xét xử theo hình luật.

Ngược lại Nhà nước cần phải cám ơn những thao thức của anh đối với quê hương, dân tộc. Lời cám ơn có thể trải dài từ vùng biển có Vinashin đầm đìa nợ nần lên đến Tây Nguyên nơi chực chờ thảm họa Boxit; từ Miền Bắc nơi có những mẹ già đang còng lưng đóng thuế đến Anh thương phế binh Miền Nam đang bị phân biệt đối xử và hận thù.

LsLequocquan_image0015.jpg

LS Lê Quốc Quân bên tượng cố Thi sỹ Huy Cận & Xuân Diệu

Tôi cho rằng việc bắt giữ anh Vũ là một hành vi phản động và thiếu tính chuyên nghiệp. Phản động vì nó chống lại xu hướng vận động tiến bộ chung của đất nước trong tiến trình hội nhập quốc tế và những nỗ lực đổi mới mà Việt Nam đã có được trong suốt 20 năm qua. Thiếu tính chuyên nghiệp là vì một lực lượng an ninh hùng hậu lại phải tìm một cái cớ là “hai bao cao su đã qua sử dụng” để đi bắt một người vốn đã bộc lộ rõ quan điểm về chính trị của mình khá rõ ràng. Đồng thời sự bắt giam làm cho nhiều người liên tưởng đến một sự trả thù cá nhân, vụn vặt, làm phương hại chính uy tín lãnh đạo cầm quyền.

Điều tôi cảm mến anh Vũ chính là cách suy nghĩ đơn giản, và mạch lạc, theo kiểu “tây học”. Sở học ra sao thì nói và làm như vậy. Giống như Luật sư Phan Văn Trường ngày xưa vì yêu đất nước thì về Việt Nam, thấy chướng tai gai mắt thì nói, dù biết rằng nói sẽ đụng chạm và sẽ bị khó khăn. Đơn giản là vậy. Anh bức xúc trước nạn khai thác Bô Xít, không hài lòng với sự phân biệt đối xử của những “người anh em” bên kia chiến tuyến hoặc đau đáu trước tham nhũng mà lên tiếng. Sự lên tiếng của anh đẹp và hồn nhiên.

Một điều tôi muốn thưa cùng các thẩm phán rằng phiên tòa cụ Phan Bội Châu năm 1925, tức là cách đây gần 90 năm, dưới sự đô hộ của Chế độ thực dân Pháp, ông cũng bị truy tố vào tội giống như anh Vũ. Thế mà “Từ sáng sớm dân chúng lũ lượt kéo đến tòa án để theo dõi vụ xét xử công khai. Tòa án đầy người từ ngoài sân đến phòng xử” (“Vụ án Phan Bội Châu”, Bùi Đình, Nxb. Tiếng Việt, Hà Nội, 1950 ).

Không những thế mà trước và sau khi xét xử học sinh bãi khóa, tiểu thương bãi thị bày tỏ quan điểm ủng hộ Cụ Phan và chống lại bản án. Gần 90 năm trôi qua, chế độ được coi là “dân chủ gấp vạn lần tư bản” lại rất có thể “bịt miệng” người trong tòa và “chặn chân” quần chúng ngoài tòa.

Tôi cũng muốn thưa với các phóng viên đưa tin phiên tòa sắp mở là trong vụ án Phan Bội Châu, khi đó chưa hề có Đảng Cộng Sản, các tờ báo đã được rầm rộ đưa tin, cung cấp các góc nhìn khác nhau, tạo ra một cuộc tranh luận sôi nổi về chính trị, vừa mang tính học thuật vừa nồng nàn lòng yêu nước. Nếu như hôm nay chúng ta có tự do báo chí, chắc chắn sẽ có nhiều tranh luận, bút ký, bài báo, phóng sự trực tiếp, huyên náo và đầy sáng tạo.

Xét về mặt học thuật thì thì anh Vũ không có những hành vi cụ thể nào có thể là tuyên truyền chống Nhà Nước. Anh chỉ phê phán Chính quyền, mà một chính quyền vững mạnh thì sự phê phán điểm xấu chỉ làm cho chính nó tốt lên.

Và rõ ràng việc xét xử anh Vũ là vi hiến. Nó trắng trợn “ngoạm” vào điều 69 của Hiến pháp, đi ngược lại Điều 19 Tuyên Ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, theo đó quy định công dân có quyền bày tỏ quan điểm của mình một cách tự do. Cũng giống như anh, hàng loạt luật sư đã bị bắt giam vì các tội chính trị: Đó là Luật sư Đài, Luật sư Lê Thị công nhân, Luật sư Lê Công Định, Luật sư Nguyễn Bắc Truyển, Luật gia Phan Thanh Hải, Luật sư Lê Quốc Quân, Luật sư Trần Thị Thùy Trang…

Tại sao ư?

Vì cũng như anh, chúng tôi đều tin rằng pháp luật được sinh ra để cho con người ta dựa vào đó mà hành xử. Nó là nền tảng, là đường kẻ, là rường cột và là sợi dây đòi buộc chúng ta tuân theo. Thế nhưng khi chúng ta chân thành “tin vào lời luật” mà không tỉnh táo để “nhìn việc luật làm” thì dễ mắc nạn. Là luật sư chúng ta tin rằng thủ tướng cũng là công dân như muôn vàn công dân khác và chúng ta có quyền kiện. Chúng ta tin rằng Nhà nước đang thực tâm muốn chống lại tham nhũng để rồi các luật sư lại mày mò đi tìm chứng cứ để khởi xướng những hoạt động vì những mục tiêu chung và bị bắt.

Nhiều luật sư cũng giống như anh, vì lòng yêu nước và đam mê cống hiến cho sự nghiệp chung mà đã tự ứng cử, tự lăn xả vào cuộc đời, tự chuốc lấy bao nhiêu vất vả để thành tâm xây dựng quê hương. Nhưng kết cục thì bị dính đòn.

Anhngoivoichiduongha.jpg

LS Lê Quốc Quân với LS Nguyễn Thị Dương Hà tại văn phòng LS Cù Huy Hà Vũ

Một điều khác về luật học rất quan trọng là theo luật pháp Việt Nam thì thì đặc điểm cấu trúc tội phạm ở Điều 88 cho thấy khách thể mà anh Vũ xâm hại là An ninh quốc gia. Bởi vậy không thể xét xử được nếu như không chứng minh là hành vi đó xâm hại đến an ninh quốc gia và được lượng hóa. Không thể có tội ăn cắp nếu như không có ai mất bất cứ thứ gì. Ngược lại, cần phải tiến hành điều tra khẩn cấp về việc bắt giữ anh Vũ có làm phương hại đến An ninh quốc gia hay không ?. Nếu có thì kẻ bắt anh mới là người có tội vì đã “xâm hại an ninh quốc gia”.

Cuối cùng thì rõ ràng bản án này không phải là bản án dành riêng cho Anh Vũ mà là bản án dành chung cho tất cả những người yêu nước, bản án cho toàn dân tộc Việt Nam. Sự phán quyết của Thẩm Phán ngày 4/4 sẽ đi vào lịch sử một cách vinh quang hay đầy sỉ nhục ở chỗ tuyên anh vô tội hay có tội.

Nhưng dù bản án như thế nào đi chăng nữa thì đối với lịch sử dân tộc Việt Nam mình, anh vẫn là Vũ, là Vô tội, là V, là Việt Nam là Victory!

Ba Ngày trước phiên xét xử anh Vũ

Lê Quốc Quân

(Theo Lequocquan – http://lequocquan.blogspot.com/2011/04/loi-bao-chua-cho-tien-sy-luat-cu-huy-ha.html)

______

baocaosu.jpg

Vụ án Hai bao cao su dùng rồi – Cáo

Võ Thị Hảo

Từng nghe,

Bao cao su ở chốn phòng the
Quân chính phủ vốn cần tự trọng

Vụ án “Hai bao cao su dùng rồi” năm trước
Vốn quảng cáo lẫy lừng cho nền dân chủ nước Việt từ lâu
Ti – vi báo chí đã đưa
Người điều tra phát ngôn dân biết.

Tuy “dùng rồi” hoặc “chưa dùng” hình vóc khác nhau
Song đổ tội lúc nào cũng có.

Ôi thôi thôi!

Thiên hạ ghê răng
Oan khiên ngút hận

Vừa hay

Bao cao su dùng rồi lại trở nên đặc sản
Đồ bèo nhèo tèm nhem tanh tưởi bỗng rũ bùn đứng dậy sáng lòa.

Thế cho nên

Mới có Vụ án Bao-cao-su-dùng-rồi lừng lẫy bốn phương trời mười phương đất
Đặc sản của nền tư pháp
Không chỉ nước Mỹ nước Anh Bắc Phi cũng biết
Mà láng giềng Myanma Trung quốc độc tài cũng phải vái lạy chắp tay.

Rồi thì

Bao- cao- su -dùng -rồi bỗng lên ngôi
Địa vị rạng ngời chót vót.
Bao năm lặng lẽ phận hèn bị người giày vò quẳng vào sọt rác
Bỗng một bữa vang lừng chín phương trời mười phương đất

Vì đâu mới có ngày này?

Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay
Bao- cao- su- dùng-rồi phải chia sẻ cho nhân dân học bí quyết tìm đường phát triển.

Phỏng vấn! Phỏng vấn!
Có ngay! Có ngay!
Dân vận ưu tiên!

Thế cho nên

Bao- cao- su- dùng – rồi mới phổng dậy đĩnh đạc phán bảo rằng:

Như ta đây

Thuở bình sinh vốn chỉ bọc chim
Bị vứt bỏ lúc nào cũng có.

Như các lão chồng kia từ trước
Vốn chối từ hắt hủi nhiều khi
Chưa kể mại dâm hủ hóa tràn trề
Phong tục bọc người người cũng khác

Bởi vậy

Nghĩ lắm lúc mà hờn mà uất
Phập phồng lập bập nuôi chí tiến thân
Trao gửi quyền chức cao kia mới đươc dự phần
Tìm trong thiên thời địa lợi nhân hòa mới được lần rạng rỡ

Một khi

Như ta đây
Tưởng bị dùng rồi bỏ
Nào ai ngờ chói lòa nổi tiếng chín phương trời
Như ta đây đắc dụng bởi tay người
Kẻ nào không biết hãi hùng, ta vui lòng cho chết

Ta kể cho nghe
Vểnh tai mà biết

Như Cù Huy Hà Vũ kia
Ngày ngày ngậm ngải tìm trầm nói thật để mong giúp nước
Cô đơn mệt mỏi áp lực khôn cùng
Nghĩ đến con dân nước Việt đau đớn đã lâu
Dẫu nguy hiểm vẫn không e ngại

Bước đường chông gia bao nhiêu ngang trái
Bênh vực dân oan với lưỡi búa trên đầu
Lúc giáo dân đau khổ Cồn Dầu
Khi bô –xít tìm ngăn đại họa

Một ngày tim đau một ngày rời rã
Nhà nghỉ sơ sài kia tìm chốn nghỉ chân

Bỗng ai kia nổi giận đùng đùng
Đem ta đây bỏ vào sọt rác
Dùi cui còng tay bắt Vũ vào tù ngục
Nhục mạ Quỳnh trí thức con gái nhà lành

Hân hoan nhẽ

Thanh danh ta nổi khắp bốn phương trời
Oai hùng ta dậy mười phương đất

Ngặt một nỗi

Tội danh phải chuyển sang hướng khác
Án sắp xử lại hoãn
Cáo trạng luận tội vênh ngược Hiến pháp
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Ôi thôi thôi!

Thuở trời đất nổi cơn xử án
Bọn bất đồng chính kiến nhiều phen
Luật định phải xử công khai án nhỏ án to
Song chỉ đạo nhều khi cũng khác

Bọn bất đồng chính kiến nảy nòi từ đâu không biết
Chúng chẳng làm gì trái pháp luật Việt Nam
Cũng như Điếu Cày, Lê Công Định, Lê Thị Công nhân và bao người muôn bề oan ức
Phải vào tù chỉ bởi nước non thiêng
Quyền con người, trách nhiệm công dân
Phải can gián để dựng xây chính phủ

Hiến pháp kia ghi rành rành máu đỏ

Bởi thế

Xử không nhanh thì nguy
“Lạy ông tôi ở bụi này”

Cấp tập cấp tập! Xử sơ qua tống ngục nhốt tù
Cốt lõi chỉ xăm xăm kết tội.

Chứng cứ đâu?

Hỏi gì chứng cứ
Một khi đã có Bao- cao- su – dùng- rồi.

Thế mới biết rằng:

Tiết kiệm là quốc sách.

Nay,
Ta ban hành cáo này
Đem phổ nhạc gọi loa cho toàn dân hát

Hát rằng:
“…Tèn tèn ten…
Tiết kiệm là quốc sách
Đặc biệt gìn giữ bản sắc món bao- cao- su- dùng- rồi
Dưới giường ngoài vườn hoa nhất nhất lấy đèn soi
Có bao nhiêu bảo tồn cho kỳ hết…”
À ơi!
Dân gian ru:
“Nín đi con đừng khóc
Nghe mẹ cha hát Bao …cao …su …dùng …rồi…”

Tèn tèn ten!
Cốc cốc cốc!

Trước phiên xử bọn bất đồng chính kiến, cáo cho thiên hạ biết!/.

1/4/2011

© Võ Thị Hảo

_________________________

Advertisements

Một phản hồi

  1. Hay thế ! bạ là ai vậy ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: