502-Thế nào mà trăng chẳng tròn…

a41_trang.jpg

Như cách đây mươi hôm, trong entry Hồn Việt bây giờ ở nơi đâu? (http://vn.360plus.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=5752). Mình đã tỏ ra xúc động khi nghe tụi “các thế lực thù địch” (cụ thể là các nhà đài: RFA; VOA; BBC…) loan tin nước mình sắp có người đứng đầu (“cầm lái” – lãnh đạo) là một vị giáo sư tiến sỹ. Thì hôm nay (19/01) khi xem trên VTV4 mới thấy bọn này chỉ được cái nói đúng! 

Chúc mừng ông tân Tổng bí thư thì có nhiều tai to mặt lớn đã chúc, chả ai cần cái đám “ăn theo nói leo” như mình. Vào nhà TS Xuân Diện thì thấy ông blogger -bác sỹ Hồ Hải có một phát giác khá tinh sau: “Câu cuối cùng trong lời kết thúc đọc diễn văn bế mạc, tôi nghe ông nói câu đầu tiên là: “Dân tộc Việt Nam tinh anh, truyền thống vĩnh hằng” rồi mới tới đảng cộng sản Việt nam. Rồi mới tới Chủ tịch Hồ Chí Minh, etc… Đây là một phát biểu cho thấy ông có tư tưởng dân tộc đặt trên đảng và bác”. Còn blogger nổi tiếng – Nhà báo tự do Trương Duy Nhất thì cũng khen: “Lần đầu tiên có một Tổng Bí thư là cựu sinh viên Tổng hợp văn. Hi vọng nhờ thế đảng sẽ nhân văn hơn!”.

Vừa nghe tin bác Trọng nhậm ngôi cao, cũng có tụi rách việc nào đó lại bày đặt đòi bác Tổng phải minh bạch chuyện học vị như bảo vệ luận án tiến sỹ năm nào? Ai là thầy hướng dẫn? Bản luận án về đề tài gì? đã được công bố ở đâu? Từ đó tới nay có những công trình mang tầm quốc gia và quốc tế là những công trình gì?… Với lập luận một nguyên thủ số 1 của một quốc gia ngót trăm triệu dân, mọi chuyện phải minh bạch! Ừ cứ cho là những đòi hỏi như thế là chính đáng đi. Nhưng theo thông lệ ở xứ ta, liệu có được bác Tổng và những bộ phận tham mưu giúp việc đáp ứng phần nào hay sẽ bị rơi vào im lặng như bao việc lớn nhỏ khác?

476590.jpg

Mặc dù vậy, điều khó bàn cãi là bác tân Tổng nhiệm kỳ XI này là người văn hay chữ tốt bậc nhất trong hàng ngũ chóp bu của đảng suốt ngót 70 năm qua! Đó chính là ý chí sắt đá của đảng khi đảng không chấp nhận những bất kỳ một ý kiến (dù chân thành) mà đảng cho là “lệch lạc” hay dạng “diễn biến…” hay “tự diễn biến…” nhằm loại bỏ sự lãnh đạo tối cao của đảng. Việc người đứng đầu đã hơi qúa tuổi (65) mà vẫn được những nhà “kiên định” của đảng ủng hộ mạnh mẽ như vậy thì ngoài việc bác tân Tổng thuộc thành phần trung dung (dung hoà được các tranh chấp trong nội bộ) thì chắc chắn bác ý phải là một cây lý luận số 1 của đảng để giúp đảng duy trì được quyền lực trước các thử thách ngày càng to lớn trong thời buổi hội nhập này!

Trong khi đảng vẫn luôn đề cao cảnh giác với “các thế lực thù địch” chống phá … mà mọi người lại đòi đảng có được sự minh bạch ngay trong lúc này cũng thật khó tựa đơm đó ngọn tre vậy! Song quy luật của tạo hoá – trăng đến rằm tất sẽ tròn. Muốn ngắm trăng tròn mà trời vẫn u ám (mây mù che khuất) thì đành chờ tới những mùa trăng sau… mùa sau…

Chờ mãi… thế nào mà trăng chẳng tròn… tròn vành vạnh… với trời quang!

Gocomay

______

P/S:

Hạ màn Đại Tiệc

476586.jpg

Đại Tiệc (party) ở Mỹ Đình đã hạ màn sau 10 ngày chí choé rôm rả ra trò. Những buổi tiệc chiêu đãi, những cuộc vận động hành lang đang thưa dần, nhường chỗ cho những người thắng cuộc tổ chức bán đấu giá xe phục vụ Đại Tiệc, quyết toán các khoản chi tiêu, chia chác thị phần, phân phối ghế. Tết đang phả hơi nóng sau lưng, nhưng Chủ tịch cũng ngẫm một chút về Đại Tiệc hầu bạn đọc.

Năm năm trước, hưởng ứng lời kêu gọi góp ý góp iếc này nọ, Chủ tịch đã cắm cổ hơn ngày trời làm hẳn một bài 9 trang A4, gồm 5 điểm, hoành tráng mang tên: “Gỡ nút cổ chai cho nền kinh tế tăng tốc và cất cánh” gửi Ban Văn Kiện của Đại hội Tiệc. Các báo chí nước ngoài thi nhau đưa tin, còn Tiệc ta thì bặt vô âm tín, coi như không thấy, không nghe, không có…

Vì lý do đó, Chủ tịch không mấy quan tâm đến Đại Tiệc lần này. Thế nhưng, mấy ông bạn Chủ tịch lại quá sốt sắng, thường xuyên gọi điện, hỏi thăm thông tin, thảo luận từng điểm nhỏ trong dự thảo, rồi chuyện nhân sự nhân siếc, ông nọ ông kia, ông nào trúng, ông nào trượt, cứ y mấy ông Hai Lúa thảo luận về chuyện giá cá tra ở thị trường Mỹ.

Về chuyện Cương lĩnh, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì cái gọi là Định hướng CNXH mà Tiệc tự nhốt cả dân tộc vào đó trong hơn nửa thế kỷ qua. Đau thương, bạo lực, đổ máu, tụt hậu cũng chỉ vì cái định hướng chết tiệt này. Từ khi buông lỏng cái định hướng đó năm 1986, đó cũng là cơ hội để dân tộc hồi sinh.

Chuyện công hữu về Tư liệu sản xuất, kinh tế quốc doanh chủ đạo cũng là chuyện loay hoay gần nửa thế kỷ qua. Không mới, không thiếu dẫn chứng, không thiếu đau thương, vẫn cố gắng bấu víu, luyến tiếc, mỵ dân. Giải mã hiện tượng này, Chủ tịch đã có chuỗi bài: “Nền chính trị ngoại tình”. Nay có nói thêm vài điều cũng không mới.

Chuyện nhân sự thực chất chỉ là sự giàn xếp giữa các phe phái, thế lực. Nhìn rộng hơn một chút, năm 1908, Từ Hy Thái hậu ngắc ngoải, biết không thể kéo dài được lâu, liền lập Phổ Nghi lên ngôi Hoàng đế. Mặc dù, lúc đó ông này mới 2 tuổi rưỡi. Ở một đất nước chiếm 1/5 dân số thế giới mà phải chọn một đứa trẻ lên ngôi Vua thì ở xứ ta, chuyện ông nọ hay ông kia ở ngôi Tổng có gì là lạ!

Mỗi khi còn có sự độc tôn lãnh đạo mà duy trì hệ thống chính trị theo kiểu cung đình, hậu phong kiến thì chuyện chức Tổng hay Vương cũng chỉ là sự sắp đặt, giàn xếp sao cho không xung đột với các nhóm lợi ích.

Nguyễn Trần Bạt nói với Chủ tịch: Đây là Đại hội của các thủ đoạn. Chủ tịch bảo: bác nói thế thẳng như ruột ngựa. Gọi là Festival có phải lịch lãm hơn không. Chiến lược không có gì để bàn, vì có bàn thì cũng chỉ loay hoay trong cái hũ đó thôi. Khi chiến lược bị nhốt trong hũ kín thì đó là lúc mà thủ đoạn được dùng đến.

Những ai có ý tưởng thoát khỏi cái hũ đó, đương nhiên là không có cơ hội tham gia vào cơ cấu. Có một chuẩn mực được ngầm định rằng: Phải vâng lời, phải kiên định, phải trung thành với cái chủ nghĩa mà Tiệc ta trót lựa chọn từ thời còn nông nổi. Cả một dân tộc 86 triệu dân đang sống trong thời đại Internet băng thông rộng và một thế giới phẳng lại phải kiên định với cái gọi là “Luận cương năm 1930” do một thanh niên mới 26 tuổi, nông nổi bốc đồng viết ra một cách vội vàng.

Nguyên Chủ tịch QH An Nguyễn Văn, trước Đại Tiệc, trả lời phỏng vấn VietNamNet, ông nói: “Việt Nam đang mắc lỗi hệ thống. Quyền lực nhà nước được phân làm ba nhánh song lại thống nhất ở nơi Đảng. Vậy Đảng trở thành ông vua tập thể. Như thế không phải dân chủ nữa mà là Đảng chủ. Vậy Đảng là ông vua rồi còn gì.

Đó là cái sai từ gốc của hệ thống gây nên cái lỗi của hệ thống quyền lực theo mô hình cộng hòa Xô Viết. Thông lệ quốc tế không có vậy, và cần phải được khắc phục theo quy luật phổ quát là phân chia ba nhánh quyền lực một cách rạch ròi thống nhất theo hiến pháp và pháp luật tức là thống nhất ở nơi dân”

Trong một nền kinh tế tri thức, khi mà sự sáng tạo được coi là động lực phát triển của xã hội thì Tiệc ta lại tôn thờ sự kiên định, định hướng vào một khái niệm mông lung, để rồi năm năm một lần, hội họp tranh cãi chí choé về những cái mông lung ấy. Một trong những luận điểm mà Tiệc ta hay dùng để mỵ dân là sự minh bạch. Vậy đố ai biết, Đại Tiệc này đã chi hết bao nhiêu tiền?

Phan Thế Hải

____________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: