487 – Và ai là người “quản lý thế này”?

Đó là câu hỏi của tiên sinh Trần Hữu Dũng khi thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng than, vào ngày tất niên 31/12/2010 rằng “đất Hà Nội đắt hơn Tokyo, Paris, quản lý thế này rất nguy”. Còn thầy giáo dạy sử Hà Văn Thịnh ở Huế thì dù đang say cũng “tỉnh cả người” khi thấy Thủ tướng bỗng nhiên “nghĩ đến con cháu” một cách thống thiết như rứa. Vị Thủ tướng thấy… có qúa nhiều bức xúc về xã hội chưa được giải quyết rốt ráo như tội phạm, tai nạn giao thông, tệ nạn xã hội… nhiều vấn đề gây thất thoát chẳng hạn quản lý đất đai, tài nguyên khoáng sản, rừng. Đặc biệt “Các dòng sông đen ngòm… đều báo động… về ô nhiễm”. Mà không mang lại hiệu qủa bởi: “…các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài liên tục khai lỗ trốn thuế”. Lại còn: “… tranh thủ lấy đất đai, giá điện rẻ… có những nhà máy thép sử dụng  tới hơn 50% sản lượng điện của tỉnh.”…

Là con dân của nước Việt ai mà không thấy Thủ tướng Dũng là người có quyền lực vô biên, người chỉ chịu trách nhiệm trước Bộ chính trị của đảng chứ người dân thì chưa ai có thể lay chuyển được những quyết tâm chính trị sắt đá của Thủ tướng, kể cả các bậc đại công thần bậc nhất của chế độ (như hôm đầu tháng 5/2009, tới thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, TT hứa “sẽ làm theo lời khuyên của Đại tướng về kiến nghị Bô-xít Tây Nguyên”. Thì ngay hôm sau, xuống Hải Phòng TT tuyên bố “Khai thác Bô-xít …là chủ trương lớn của đảng và nhà nước”). Quyết tâm này còn được hệ thống bảo vệ Pháp luật che trở, khi có người to gan đòi kiện TT về khai thác Bô-xít thì bị trả lại đơn vì đã phạm “huý kỵ”… nay còn đang bị truy tố theo điều 88, khó mà thoát được vòng lao lý từ hệ luỵ của những vụ “kiến kiện củ khoai” này?

Kể cả Quốc hội, trên lý thuyết là cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước. Nhưng khi có những Đại biểu dám chất vấn và đòi bỏ phiếu tín nhiệm TT Dũng về vụ đổ bể Vinashin, thì ngay lập tức bị tờ báo do Văn phòng chính phủ chỉ đạo phản pháo một cách khá gay gắt. Với quyền lực vô biên như thế, liệu có thủ tướng của quốc gia nào trên hành tinh này sánh được? Thế mà việc quản lý của chính phủ lại ở vào tình thế “rất nguy” khiến TT phải rầu lòng?

20101231165647_0.jpg

Th tướng: To điu kin cho doanh nghip tư nhân, to cơ chế cho doanh nghip hot đng thun li nhưng phi qun lý cht ch hơn.nh: Cng TTĐT Chính ph

Những ca cẩm này không phát ra từ chính miệng vị TT chói lọi nhà ta, thì chắc chắn chỉ có thể là luận điệu của “các thế lực thù địch” tung ra trước ngày khai mạc Đại hội XI để nhằm chống phá đảng và nhà nước ta? Bởi vậy, dân gian mới tấm tắc khen “miệng nhà quan có găng có thép”! Đó chắc cũng chính là lý do mà tờ báo có uy tín bậc nhất xứ ta, tờ VnExpress vừa bình chọn TT Dũng là nhân vật của năm 2010?

Gocomay

Nghĩ đến con cháu…

Hà Văn Thịnh

image00516.jpg

Học sinh làng Long Jôn, xã Đăk Ang (Kon Tum) vượt sông Pô Kô đến trường: “cầu” được lát bằng cây lồ ô, tre nứa rồi neo vào dây thép. Địa điểm này cách nơi người dân vượt sông bằng cách đu dây chừng 15 km. Ảnh: Tuổi trẻ Online

Sau một cơn say dài của tiệc tất niên, 1h sáng ngày 1.1.11, tôi thức dậy, mở Vietnamnet, đọc bài viết về chuyện Thủ tướng nói với cán bộ lãnh đạo 13 tỉnh thành sáng 31.12 (Vietnamnet, 6:00 = GMT+7, 31.12.2010). Thấy câu nói “chúng ta nghèo phải bán khoáng sản thô nhưng phải nghĩ đến con cháu” mà tỉnh cả người! Tỉnh rụi, tỉnh ngay giống như là cái sự “tỉnh” tưng bừng sau cả một giấc ngủ dài suốt năm 2010 (!).

Điều đầu tiên phải bàn là cứ vừa nghĩ đến con cháu vừa tiếp tục bán khoáng sản thô là can cớ sao đây? Đã nghĩ đến thì chưa làm, không nên làm khi nếu thế hệ cha ông gắng sức thêm một chút vẫn có thể sống thoát được khỏi khó khăn và, cháu con vẫn còn đó của để dành. Còn nếu cứ thở dài lo cho mai sau nhưng khoáng sản thô cứ thay nhau đội nón ra đi, vừa đi vừa giẫm những bước chân thô ráp và nhoe nhoét bùn đỏ của nó lên bờ xôi, ruộng mật; vung vãi lên trời khói bụi ô nhiễm, gây hệ lụy đến muôn thứ trong môi trường sống thì giải quyết sao đây? Thủ tướng còn nói một câu rất hay rằng ông đã tự phê bình trước Bộ Chính trị “vì quản lý rừng chưa thành công” (?)! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi luôn nghĩ rằng hai chữ THÀNH CÔNG là chỉ dành riêng để nói về cái gì đó thắng lợi vượt bậc, nó lớn hơn chỉ tiêu đặt ra, đôi khi nó nằm ngoài sức tưởng tượng tốt nhất; chẳng hạn như: Chúng ta quyết tâm xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội. Nếu cách hiểu của tôi là đúng thì có nghĩa là lâu nay việc quản lý rừng vẫn tạm coi là tốt, là được – nó chỉ thấp hơn mức “thành công” một chút thôi. Vả lại, thành công thường phải liên quan đến sự vật mới – một cái gì đó nằm ngoài cái thông thường, đã có chứ không phải là tiếp tục cái cũ. Ví dụ, người xưa dạy Quân tự cậy mình mà thành, tiểu nhân cậy người mới thành. Chữ “thành” trong trường hợp này là biến đổi hoàn toàn một con người thành một nhân cách mới, giá trị mới, ảnh hưởng mới. Chính vì thế, tôi không hiểu Thủ tướng nói “quản lý rừng chưa thành công” là nói theo nghĩa nào?

Thủ tướng còn cho biết vô khối tin tức động trời như có nhà máy thép sử dụng hết 50% sản lượng điện của một địa phương (!); đất Hà Nội đắt hơn cả Tokyo và Paris; “Các dòng sông đen ngòm hết rồi, có mấy hệ thống sông lớn đều báo động hết về ô nhiễm”; phải kiểm tra, giám sát chặt chẽ các lĩnh vực và tạo sự đồng thuận trong nhân dân…

Tất cả những thông tin trên làm cho người đọc hoang mang ngay trong ngày đầu năm mới vì khó hiểu đến… toát cả mồ hôi. Chỉ một nhà máy mà dùng hết một nửa sản lượng điện của cả một tỉnh thì xây dựng để làm gì? Ai cho phép điều đó xảy ra và quốc kế an sinh đứng hàng thứ mấy trong kế hoạch tăng trưởng? Nếu Thủ tướng đã biết rõ các dòng sông đang “chết” (đen ngòm) thì giải pháp ra sao? Các chế tài phải nghiêm khắc đến cỡ nào mới đủ? Chẳng lẽ để lại cho con cháu sự đem ngòm của mọi dòng sông đều chết? Nếu giá đất Hà Nội đội trên trời mà chỉ phàn nàn về việc “quản lý thế này thì nguy” – người dân không tài nào hiểu nổi là Thủ tướng đang ám chỉ “ai”? Chẳng lẽ không phải Thủ tướng đang quản lý đất nước đó thôi? Nếu đúng là trách nhiệm của Thủ tướng thì nhất thiết ông phải đưa ra giải pháp khắc phục và phải khắc phục bằng được.

Người đọc vô cùng khó hiểu chuyện Thủ tướng nói rằng sẽ tạo ra được sự đồng thuận vì trên thực tế, sự đồng thuận chỉ đến bằng sự tự nguyện của trái tim, khối óc chứ không một ai có thể tạo ra. Nếu có thể tạo được thì, may ra, tạo nên cái gọi là… Cái sai trong việc quản lý rừng thì nói là chưa thành công, còn cái không thể mua được (sự chân thành của tình cảm) Thủ tướng lại nói là có thể tạo ra được thì chắc là không thể lý giải nổi rồi!

Nghĩ đến con cháu là trách nhiệm của tiền nhân. Cho dù là hơi muộn nhưng cách nghĩ trên của Thủ tướng là điều đáng được lòng dân ghi nhận. Tuy nhiên, cần phải nhấn mạnh rằng những chuyện khó khăn, bức xúc mà Thủ tướng đã chỉ ra cần phải được lượng định hóa, cụ thể hóa chứ không phải là tâm tư, tâm sự. Chẳng hạn, giải quyết những việc đó thế nào, biện pháp ra sao và thời hạn của việc giải quyết đó là bao lâu? Không thể có chuyện chỉ nhìn thấy các vấn đề bức thiết của xã hội mà không đưa ra các giải pháp tức thời. Nghĩ đến con cháu, trước hết là nghĩ đến những việc cần làm ngay, hôm nay – trong năm 2011 này. Thế hệ cha ông đang loay hoay thì làm sao có đủ thành quả tốt đẹp cho con cháu, ngày mai? 

H. V. T.

Huế, 2h22’, 1.1.11.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: