452-Treo bút 15 ngày để sang Tây gặp….

 Đại Ca Vũ Thư Hiên

IMG-2447.JPG

Mình cũng giống bao bà con khác bị gã Lái Gió lừa. Gã tuyên bố tự nguyện treo bút 15 ngày vì viết ẩu chi tiết chị Hà vợ anh Vũ tuyệt thực (mà không kiểm chứng…). Nay lại thấy hắn khoe người ta “ngẫu nhiên chọn Lái Gió đại diện cho độc giả trong nước đi dự hội thảo giới thiệu về văn học Việt Nam do người Việt ở nước ngoài viết”. Vậy chả biết cái vụ “tự nguyện” kia nó có “ngẫu nhiên” thật hay không nữa… Nhưng mừng cho gã lắm ấy chứ! Lại còn được gặp cả nhà văn Vũ Thư Hiên (người đã có lần được ngủ đêm với cụ Hồ những năm 1945-1946…). Ôi còn gì tuyệt bằng. Cho dù mình cũng đã từng được gặp và cả chụp ảnh chung với tác giả của “Đêm giữa ban ngày” cách đây ngót hai chục năm gì đó. Nhưng được Vũ lão gia tâm tình căn dặn những câu như: “Ai cũng là anh em cả, Hiếu nên nhớ mình không nên coi ai là kẻ thù, ai cũng có mặt tốt, mình phải khoan dung mà sống…” thì đúng là một hạnh phúc lớn của Lái Gió rồi. Chúc Lái Gió “chắc tay cày hay tay súng” (he he ý nói chăm lam chăm làm kiếm tiền nuôi vợ con và viết nhiều bài hay có tính nhân bản để lại cho đời).

Qua đây cũng mừng là quê ta cũng thông thoáng nhiều rồi! Sự kiện Lái Gió đi xuôi xẻ về hanh thông… là chứng minh hùng hồn điều đó! Hy vọng chú Gió sẽ sớm gặp lại được Vũ Đại ca ở Hà Nội một ngày không xa…

Gocomay

* * * * 

 Tí Hớn nhìn bố mặc vét trong webcam, cậu ấy kêu ôi bố như chú rể ý.

IMG-2700.JPG

Bộ áo vét mặc vừa khít người này cũng tự nhiên có được. Số là mình đi mang toàn quần áo cũ kỹ, đề phòng lúc đi đến cửa khẩu lỡ có chuyện gì cũng đỡ lăn tăn. Lúc sang Pháp đến luôn nhà đại ca Vũ Thư Hiên ở nhờ. Đại Ca thấy thằng em út bộ dạng thảm thương quá nên mới lôi tủ ra bộ vét bảo mặc thử, mặc xong đại ca ngắm bảo đẹp quá vừa in, thôi anh với chú mày cũng từng ở ”chiến khu” (tiếng lóng chỉ nhà tù) khỏi câu nệ, chú dùng luôn đi.

Nhưng có bộ vét chả lẽ đi đôi giày ba ta Thượng Đình, trót thì phải trét, Đại Ca Vũ Thư Hiên moi nốt đôi giày Italia mà người ta biếu năm nọ cho mình đi thử, thế nào lại vừa nốt. Còn gì mà lăn tăn nữa, đủ bộ luôn cho rồi.

Nhưng mà trời Paris lạnh lắm, bộ vét thôi này sợ thằng em ốm mất, thương thì thương cho trọn, và dĩ nhiên, dĩ nhiên là  vậy, đại ca tấp thêm một cái áo khoác cũng của Italia cho thằng em út để đi dạo sông Sen khỏi lạnh.

IMG-2724.JPG

Cảm thấy chưa đủ, đại ca còn đi lục lấy máy ảnh, máy quay phim cùng dây rợ, đĩa cài đặt, xạc pin để cho mình. Máy ảnh mình có rồi, còn máy quay phim chưa có thì xin đại ca. Nói chung đại ca mình cho thứ mình không có thì mình nhận, ai bảo mình tham lam cũng được. Thật ra người khác thì hơi ngại, nhưng anh em ở cùng ”chiến khu” thì có lệ là không văn vở, khách sáo hay lòng vòng gì hết, nhận luôn.

Đại ca ở trong một căn hộ gần khu trung tâm, trị giá khoảng nửa triệu USD hay EURO gì đó, căn hộ được nhà nước Pháp cấp cùng với trợ cấp, cho nên đại ca sống ung dung, viết sách báo khỏi quan tâm đến nhuận bút. Hàng ngày rảnh rỗi thong dong dạo phố, à ơi các em hoặc tán chuyện với bạn bè qua mạng. Hứng thì nấu phở, bún bò rủ ai đến chén, hôm mình đến đại ca đưa đi ăn tiệm sang hết gần 100 đồng Âu (híc quy ra Việt Nam Đồng cũng chóng cả mặt). Hàng ngày đại ca đưa đi dạo quanh Pari chơi, qua cái máy bán nước tự động mình tò mò xem thử nó hoạt động thế nào, đút tiền vào lớ ngớ không biết chọn đồ gì tí nữa mất toi tiền. Đại Ca bảo

– Có lần anh thử xem lừa được cái máy này không, anh lấy đồng tiền khác bằng kích thước cho vào nhưng không được, chắc nó có mắt điện tử nhận dạng tiền.

IMG-2679.JPG

Đi trên những con đường ở Paris, đại ca nói thấy đôi khi như ở Hà Nội vì những cái nắp cống ở đây và ở Hà Nội là cùng hãng sản xuất, hoặc thảng khi kiến trúc của nhiều ngôi nhà ở Paris cũng giống như ở Hà Nội, chính vì vậy mà đại ca chọn ở đây để sống cho thấy gần gũi với quê hương. Hai mươi năm ở đây đại ca không hề nhập quốc tịch Pháp, vẫn mang quốc tịch Việt nhưng ở dạng tị nạn. Hỏi sao không nhập quốc tịch Pháp để hưởng nhiều chế độ khác, đại ca lắc đầu

– Anh già rồi, tha thiết gì nữa, để thế này khi chết vẫn là người Việt em à.

Đêm đại ca hỏi về những con phố ở Hà Nội, có lẽ đại ca nhớ Hà Nội lắm, rồi hai anh em lại quay sang chuyện về cuộc sống trong tù, nghe kể lại những năm tháng đại ca từng ở mới thấy nghiệt ngã làm sao. Nhìn đại ca gần 80, tóc bạc trắng nhưng vẫn quắc thước, minh mẫn thấy cũng vui, để qua được những năm tháng đó mà giờ được thế này không phải là chuyện dễ dàng cho nhiều người.

Sống âm thầm trong căn hộ ở Pari. Vũ Thư Hiên đang  nghiền ngẫm và viết về cuộc đời mà ông đã trải qua. Một điều toát lên ở ông là sự vị tha, bao dung, dễ tính với mọi người. Ông nhìn cuộc sống không khắt khe như nhiều người khác. Đó là điểm thường có thể gặp ở những nhân cách lớn đã trải qua khắc nghiệt của cuộc đời. Chia tay ông nói

– Ai cũng là anh em cả, Hiếu nên nhớ mình không nên coi ai là kẻ thù, ai cũng có mặt tốt, mình phải khoan dung mà sống. Cần gì cứ nói với anh nhé, chúng mình là anh em, nhất là từng qua ” chiến khu”, khỏi ngại ngùng gì, chúc em bình an.

_____

P/S 1:

“Bỗng dưng” gặp được đại ca.
Com lê chú vận, giày da chú dùng,
Lại thêm áo khoác ung dung.
Mặc Balê lạnh, anh hùng gặp nhau.
Tóc xanh bên cạnh bạc đầu.
Chiến khu ôn lại, đọc câu nhân tình…..

la68

_______

P/S 2:

Tự nhiên được đi chơi châu Âu

IMG-2410.JPG

Nhiều bạn đọc thắc mắc tại sao bỗng dưng Lái Gió lượn vòng châu Âu ngó nghiêng xem bọn tư bản dãy chết chưa, rồi hạ cánh về nhà an toàn

Chuyện là thế này, ngày nọ bộ ngoai giao của một nước Châu Âu bỗng dưng thấy cần thiết phải làm cuộc hội thảo giới thiệu về văn học Việt Nam do người Việt ở nước ngoài viết. Thế là bên văn hóa, ngoại giao của họ nhanh chóng xúc tiến sang tận Ca Na Đa mời em Kim Thúy và sang Mỹ mời em Mo Nic Chương ( híc phát âm tiếng Việt cho nó dễ đọc). Hai em này chắc ở Việt Nam thì ít người biết đến. Đời run rủi thế nào bọn nó ngẫu nhiên chọn Lái Gió đại diện cho độc giả trong nước đi dự. Đúng là bọn ngu, mình có đọc sách của hai nường kia bao giờ đâu. Nhà mình toàn sách của lãnh tụ đảng CSVN như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh hay chí ít là của bọn giáo sư, phó tiến sĩ lý luận chính trị cao cấp mà mình mua ở nhà xuất bản chính trị quốc gia.

Thế nhưng nhờ có cái mác của Bộ Ngoại Giao của một nước từng là đế quốc phát xít, mình đi ngon lành, đến đại sứ quán ném cái hộ chiếu là 5 hôm sau có vi sa không phải phóng vấn phỏng veo hay hồ sơ gì hết vì bên BNG nước nó đã có công văn đến đại sứ rồi, qua cửa khẩu Việt Nam chìa cái giấy mời là an ninh ok luôn không hỏi han nhiều. Bọn nó mời cho nên tiền nó bao hết, đến nơi chỉ dỏng tai ngồi nghe. Nường Kim Thúy nhận giải văn học của Ca Na Đa bận quá không đến, còn nường Chương mang tiếng người Việt nhưng nường ấy chỉ biết nói mỗi câu “chao anh”. Cái tự truyện của nường ấy chắc phù hợp với ai đó chứ ở Việt Nam ai rảnh mà đi đọc một em Việt Kiều thổn thức về nỗi lòng, tình yêu, rồi ăn gì, mặc gì tóm lại là những việc cá nhân em ấy. Không có bóng dáng xã hội Việt Nam hiện thực nên quá xa vời với nhận thức của Lái Gió. Mình nghe chuyện hỏi  em Chương vài câu lấy lệ cho ban tổ chức có cái mà đỡ tiếc công, còn đâu chỉ rình ngủ. Vì hội thảo buổi tối bên đó thì là nửa đêm hay gần sáng bên mình, buồn ngủ không chịu được, ngồi toàn ngủ gật bị các bạn chụp được, xấu hổ quá

  DSC05717.JPG IMG-2563.JPG

Dù sao cũng cám ơn BNG và Bộ Văn Hóa nước bạn, cũng như cảm ơn một số văn nghệ sĩ , trí thức người Việt có tên tuổi đã đứng ra giới thiệu và xác nhận với ban tổ chức hội thảo là mình có đủ tư cách, kiến thức để dự hội thảo (híc mình có quái những thứ đó đâu, thành ra được đi chùa). Có lẽ các anh chị muốn cho mình cơ hội được ngắm thiên hạ để mở rộng tầm mắt, thế là mình một thằng ất ơ viết tếu táo trên blog lại tranh mất một suất đi ngoại quốc của một văn nghệ sĩ ”chính thống ” nước nhà. Đời đúng may rủi không biết đâu mà lần.

Còn tác phẩm của hai nường Việt Kiều, nói chung là tâm sự của đàn bà, phụ nữ kể lể rông rài. Em Kim Thúy làm thơ, đơn giản, dễ hiểu, em Chương viết văn cũng thế. Chả có gì đáng kể với các bạn ở đây, nhưng dù sao cũng nhờ hai em đó mà mình lượn lờ được sang trời Âu, nhìn bọn tư bản dãy chết trong mùa đông giá lạnh tuyết rơi ngập đường.

IMG-2758.JPG

Lái Gió – Bùi Thanh Hiếu thăm quan nhà Quốc hội một nước trong khối EU.

_____________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: