374 – Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng

Tranh nhau vào mua… ấn (ở Đền Trần đêm 27 rạng sáng 28/2/2010. (Ảnh Minh hoạ)

… chúng ta làm thế nào để Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”?

Thưa tiên sinh Hiệu Minh, nếu biết làm thế nào thì còn nói làm gì nữa? Như người dân quê tôi đấy thôi. Toàn những người giỏi nghề (ảnh*) cả đấy. Nhưng đi ra ngoài cứ cái cảnh lang tỳ lang phế (như trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng) nên đến lúc chết vẫn thua thiệt so với thiên hạ. Có một dạo các cụ nói, do hướng đình của làng không thuận, nên đã đổi nơi thờ thành Hoàng làng từ Đình Đụn (hướng Tây Nam) ra đình Quán (Hướng Tây Bắc) mà nào có cải thiện được chút nào đâu. Cái khó nhất của người Việt mình là cái tính khôn lỏi và đố kỵ. Như anh Hiệu Minh chẳng hạn, dù thông minh như thế hay hơn nữa mà phải sống ở cái làng tôi, mà muốn đóng góp một chút gì đó (như mở mang dân trí chẳng hạn) có khi bị ngay những người thân quanh mình, ngay trong gia đình mình chụp cho đủ các thứ mũ nọ kia này khác… thì thử hỏi anh có thông minh được nữa không?

Trong thâm tâm, nhất là khi sống tha hương ai chả mong cho quê hương xứ sở mình được khấm khá lên. Nhưng giữa mong mỏi và thực hiện là cả vấn đề không đơn giản. Dân quê tôi có nhiều người tài giỏi lắm! Giáo sư, tiến sỹ, bác sỹ, kỹ sư, danh nhân văn hóa hàng tá. Nhưng có ai đã làm được gì một cách hữu ích, thiết thực giúp cho quê hương phát triển một cách bền vững?

Những ngày này làng quê tôi đang chuyển mình từ làng lên phố, nên biết bao hồ, ao, chuôm, giếng (đất) thơ mộng của làng đã biến mất gần như hoàn toàn. Ngoài đồng, xưa vốn thấp hơn làng, bây giờ người ta qui hoạch đổ cát cao hàng mét, khiến làng lọt thỏm ở giữa như một túi chứa nước, cứ động mưa là ngập là úng. Có lẽ cái tư duy “khôn vặt” từ “Hà lội” phố ngàn năm úng ngập đã lan tới làng quê tôi từ lúc nào mất rồi?

Năm ngoái, theo qui hoạch Khu đô thị Thăng Long 9, có hạng mục nghiã trang của làng. Đơn vị thực hiện dự án, theo qui ước phải hoàn tất qui hoạch và thi công xong nghiã trang cho dân như đường đi lối lại và san lấp mặt bằng cho chu đáo, đặc biệt có sự phân khu một cách qui củ theo dòng họ… thì dân mới di chuyển mộ vào. Nhưng không biết cái tin từ đâu tung ra, ai di chuyển trước thì được chọn chỗ tốt… nên nhiều hộ dân thi nhau theo kiểu “ăn đi trước, lội nước đi sau” nên tạo nên một không khí bon chen vô cùng hỗn loạn. Khiến có những danh nhân có tiếng đã không chấp nhận sự xô bồ hỗn loạn đó mà lẳng lặng rời mộ của các bậc sinh thành đi “tỵ nạn” khỏi làng… tới những nơi xa lắc… nơi mà họ cảm thấy cha ông họ được yên hơn.

Là người có chút say mê đọc sách, nên cũng chăm vào mạng học hỏi để gọi là “ăn mày” chút kiến thức cho đầu óc đỡ đi cái tối tăm. Thế mà đã có người chức sắc ở địa phương bắn tin qua người thân rằng “đừng có chữ với nghiã nữa… mà mang họa vào thân… và mang họa cho gia đình…” nghĩ mà cám cảnh mà buồn. Thì ra ở cái xứ mình, biết chữ và ham học hỏi cho đầu óc bớt ngu tối có khi cũng mang tội. Chứ đừng nói gì tới chuyện tham gia chính trị chính em, tranh đấu hay “tải đạo” nọ kia như những nhà cách mạng (dấn thân).

Là người yêu tự do, yêu quê hương xứ sở, luôn tin vào con người, tin vào công bằng và lẽ phải như anh Minh (Hiệu Minh), anh Lập (Nguyễn Quang Lập), anh Đào (Phạm Viết Đào), bác Tạo (Nguyễn Trọng Tạo), bác Nhương (Trần Nhương)… Nhưng tự thấy sức hèn tài mọn. Mà ngót lục tuần rồi vẫn chả dám nghe ai xui khôn xui dại gì mà dây vào mấy cái thứ xôi thịt của mấy anh ba vạ (đầu hoạt chính trị) làm gì cho phức tạp. Nhưng qủa thật nhiều lúc, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Sao cái khiếp trí mà không ngủ (trí thức còi thôi) ở xứ ta cũng khó sống thế không biết???…

Gocomay

___

* Làng quê tôi đã được công nhận là cái nôi của nghề Nhiếp ảnh ở VN

Cảnh bon chen vô kỷ luật… ngay ở cả những chốn tôn nghiêm (Ảnh Minh hoạ)

Người Việt nhận thông minh, nhưng sao “lận đận”?

Hiệu Minh

Người thông minh phải biết tìm ra con đường phát triển ngắn nhất và tối ưu nhất cho dân tộc mình, quê hương mình và gia đình mình. Người thông minh không nên chỉ trông chờ một lý tưởng từ trên trời rơi xuống.

Bất kỳ một dân tộc nào khi được hỏi là họ có thông minh thì câu trả lời luôn là “có”, chẳng có ai thừa nhận mình dốt. Nhưng tại sao có quốc gia này lại hơn quốc gia kia? Có người thông minh làm nên nghiệp lớn, có kẻ chữ nghĩa đầy người nhưng suốt đời lận đận.

Nếu thông minh, tại sao, tại sao và tại sao…?

Viết bài này, tôi nhớ một bạn nước ngoài khi qua đường ở Hà Nội. Thấy dân ta chen lấn xô đẩy, xe máy mạnh ai nấy đi, chẳng có thứ tự, anh ta thốt lên: “Đây không phải là đất nước thông minh như tôi đã từng biết như thời chiến tranh”. Nghe mà nhói lòng.

Thời tôi là sinh viên lười học nhưng thường mong ước, giá được như người Do Thái vì họ thông minh nhất thế giới. Rồi chúng tôi xếp hạng người Đức vừa thông minh vừa có kỷ luật.

Người Mỹ không thông minh nhưng khi một nhóm ngồi lại với nhau thì độ thông minh tăng lên gấp bội.

Việt Nam ta cũng giỏi giang, nhưng cứ hai người trở lên là thì tiềm năng trí tuệ giảm đi một nửa. Chả hiểu có đúng không?

Muốn nói gì thì nói, thực tế cho thấy, dân tộc Việt Nam không được như chúng ta thường tự nhận: “Thông minh, cần cù, chịu khó, có truyền thống hiếu học…”, theo kiểu chúng ta không dốt nhưng cũng chẳng thông minh.

Nếu thông minh thì tại sao GDP bình quân mới đạt 1000$/người sau 35 năm hòa bình? Thử hỏi các quốc gia như Đức, Nhật, Ba Lan, Tiệp Khắc bị tàn phá thảm hại sau chiến tranh thế giới thứ 2 nhưng sau 35 năm họ đã thành cường quốc kinh tế, thu nhập bình quân đạt trên 10.000$/người/năm.

Người thông minh phải biết tìm ra con đường phát triển ngắn nhất và tối ưu nhất cho dân tộc mình, quê hương mình và gia đình mình. Người thông minh không nên chờ đợi một lý tưởng từ trên trời rơi xuống.

Nếu dân tộc Việt thông minh thì tại sao sau 35 năm vẫn còn đâu đó những chia rẽ vì cuộc chiến, vết thương vẫn chưa lành hẳn, cho dù vài thế hệ đã được sinh ra và lớn lên.

Người Mỹ và người Nhật với chiến tranh đẫm máu, nhưng ngay sau chiến tranh đã biết bỏ qua quá khứ đau thương, biến kẻ thù thành đồng minh, hợp tác cùng phát triển. Người Đức và châu Âu cũng thế. Xóa bỏ hận thù để hướng tới tương lai là cách nghĩ của những người giầu trí tuệ.

Quốc gia thông minh đương nhiên lãnh đạo không thể kém. Nếu cách lựa chọn lãnh đạo được làm một cách thông minh thì sẽ tìm ra người thông minh biết dẫn dắt quốc gia.

Trong chuyến về quê mùa hè (7-2010), tôi có dịp đi một số miền đất quanh Hà Nội, nơi xa nhất cách thủ đô 160km. Đập vào mắt là đâu đâu cũng là nhà xây cao, trên có chóp, motive giống nhau đến kỳ lạ, dù miếng đất to hay nhỏ, dài hay ngắn, nhưng nhà xây trên miếng đất đó nhất thiết phải hình ống.

Người thông minh không thể bắt chước nhau một cách đơn điệu và cũng không thể lười suy nghĩ đến thế.

Người bạn bảo tôi, đó là tầm nhìn của người Việt, không có khả năng khai phá những miền đất lạ. Họ rất sợ đi xa, tìm nơi lạ như dân châu Âu. Dân ta tìm được miếng đất cắm dùi, xây được cái nhà yên ổn, dù hình ống, mặt tiền 3 mét, chiều sâu 10m, là quá lý tưởng cho một tổ ấm của 4-5 con người sống trong đó.

Những ngôi nhà ống na ná nhau mọc lên khắp nơi

Kiến trúc đã thế thì giao thông cũng chả hơn gì. Dân tộc thông minh không thể là một dân tộc mà mạnh ai nấy chạy trên đường, vô kỷ luật, thấy đèn đỏ vẫn vượt, bóp còi vô tội vạ. Tắc đường lập tức leo lên vỉa hè, lấn cả sang làn trái, đi ngược chiều.

Dân tộc đầy trí tuệ không tràn lan cảnh xả rác ra đường, nhổ bậy, đái bậy, chửi thề, nói tục. Đến lễ hội không bẻ hoa, chà đạp lên cái đẹp. Họ phải là quốc gia giầu truyền thống văn hóa, biết tôn trọng những giá trị văn hóa, tinh thần đến mức như tín ngưỡng.

Xây nhà nhỏ hình ống, chen chúc nhau vì người Việt không thích đi xa, ít mở mang với thế giới bên ngoài. Nếu đi xa cũng chỉ “vừa phải” trong khu vực, ít có tầm chiến lược và tầm nhìn xa.

Trong lịch sử Việt Nam, có ông Nguyễn Hoàng vì sợ anh rể Trịnh Kiểm giết, được Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm khuyên “Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân”; nghĩa là “Dải Hoành Sơn có thể dung thân lâu dài”. Nguyễn Hoàng nghe theo và lập được nghiệp lớn, truyền cho con cháu từ đất Thuận Hoá, bắt đầu miền Nam của nước ta từ đó. Bản thân Nguyễn Hoàng không nghĩ ra chuyện khai phá.

Đường tơ lụa mở mang ra thế giới bên ngoài đã giúp cho Trung Hoa có nền văn minh rực rỡ. Những cuộc thập tự chinh của La Mã, Ai Cập, Ba Tư đã làm nên những nền văn minh vì họ biết vượt ra khỏi lũy tre làng.

Cách đây 500-600 năm, người Hà Lan, người Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha đã giương buồm đi khắp thế giới để thám hiểm những miền đất lạ, không sợ hiểm nguy. Mới hiểu tại sao lại có những đảo xa tít tắp ở giữa Thái Bình Dương lại thuộc một quốc gia ở châu Âu. Và tại sao người Âu lại đi trước người Á như hiện nay.

Dân tộc ta có trở thành thông minh?

Câu trả lời là có vì từng có nhiều nhân tài xuất hiện. GS Ngô Bảo Châu vừa nhận giải Fields là một ví dụ rất sống động.

Trong lịch sử Việt Nam, Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm là một trong những người thông minh nhất. Ông có khả năng tiên đoán được biến cố xảy ra 500 năm sau, được người Trung Hoa tặng “An Nam lý số hữu Trình Tuyền” và là “nhà tiên tri” số một của Việt Nam.

Ông đã cho ra đời hàng loạt những lời tiên tri cho hậu thế mà người đời gọi là “Sấm Trạng Trình”. Tương truyền, ông là người đã đưa ra lời khuyên giúp các nhà Nguyễn, Mạc, Trịnh, Lê tồn tại vài thế kỷ.

Ngoài chuyện khuyên Nguyễn Hoàng như đã nói ở trên, nhà Mạc sắp mất cũng sai người đến hỏi ông, ông khuyên vua tôi nhà Mạc “Cao Bằng tuy thiển, khả diên số thể” (tức Cao Bằng tuy nhỏ, nhưng có thể giữ được). Nhà Mạc theo lời ông và giữ được đất Cao Bằng gần 80 năm nữa.

Họ Trịnh mượn tiếng thờ nhà Lê nhưng nắm thực quyền điều hành chính sự, còn nhà Lê nhờ họ Trịnh lo đỡ cho mọi chuyện chính sự, hai bên nương tựa lẫn nhau tồn tại tới hơn 200 năm. Vì Trạng Trình đã nói : “Lê tồn Trịnh tại”.

Đó là sự tiên tri vượt qua không gian và thời gian mấy trăm năm.

Kể ra danh sách rất dài, nhưng đất nước ta vẫn… nghèo. Thông minh mà để nghèo thì chưa phải thông minh.

Người ta cho rằng, người miền Bắc (Việt Nam) uyên thâm, giỏi sách vở nhưng không thích thử thách. “Anh Bắc Kỳ” đủ tiền mua 3 tivi. Trước khi mua hỏi bạn bè chán chê, xem giá cả, soi catalog, mới quyết mua một chiếc. Sự uyên thâm rất cần cho hàng ngũ nghiên cứu, giảng dạy và lãnh đạo. Nhưng cẩn thận quá mức cần thiết đôi khi trở thành bất cập.

 Người miền Trung chịu thương chịu khó vì miền đất khô cằn. Các cuộc cách mạng thường nổ ra ở đây vì ý chí vươn lên, muốn thay đổi số phận. Nhưng nghèo quá, chí không thể vượt đi xa. Đưa con thuyền ra biển lớn cần có cả tri thức, mạo hiểm. Duy ý chí thường làm hỏng mọi chuyện.

Dân tộc thông minh không thể là một dân tộc mà mạnh ai nấy chạy trên đường…

Người miền Nam sống trong thiên nhiên ưu đãi, thích mạo hiểm, ưa gì là làm luôn. Ra cửa hàng thấy có tivi đời mới, nếu thích, bê luôn một chiếc, dù trong nhà đã có tới 3 cái. Người mạo hiểm rất cần cho phát triển kinh tế, nhưng mạo hiểm và ăn chơi như công tử Bạc Liêu cũng đáng sợ. Và hệ lụy là cũng khó phát triển, khó mà giầu một cách “bền vững”.

Một người Việt khó mà có tất cả những tố chất trên: Uyên thâm, cần cù, có ý chí vươn lên, ưa mạo hiểm. Ba “Nam” của ba miền ngồi lại với nhau đã làm cho độ thông minh của quốc gia này giảm đi… rất nhiều (?)

Không phải bỗng nhiên người xưa đã đúc kết “tam nam bất đồng hành” rồi “tam nam bất phú”.

Theo bạn, chúng ta làm thế nào để Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”?

___________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: