350 – Một kỷ niệm buồn về thân phận con ong cái kiến

“Thóc không thiếu một cân…” – Nguồn: //a367.yahoofs.com/

Chàng cựu quân nhân Bùi Thanh Hiếu vừa có một bài dung dị mà thấm thía Hãy xứng đáng với slogan. Mình dốt tiếng tây, cứ nghĩ slogan là một bảo vật hay danh hiệu gì qúi giá lắm! Nhưng khi tìm trong từ điển (cả Anh, Pháp, Đức…) thì thấy slogan lại là cái khẩu hiệu. Khẩu hiệu mà Bùi tiên sinh nêu ở đây! Vì Nhân Dân Phục Vụ! Trang trọng ở ngay trên tiêu đề báo Quân Đội Nhân Dân (QĐND)!

Theo từ điển Tiếng Việt, khẩu hiệu (slogan) là một câu tóm tắt một nhiệm vụ, một thái độ chính trị… đưa ra để động viên, tuyên truyền quần chúng. Còn trong Bách khoa toàn thư mở Wikipedia thì khẩu hiệu được dẫn giải là một lời văn ngắn gọn diễn tả cô đọng về một vấn đề nào đó mà một tổ chức… muốn thông báo đến cho mọi người hay đơn giản là lấy lại tinh thần hay phát động một phong trào nội bộ. Trong lĩnh vực chính trị, khẩu hiệu thường được sử dụng như một công cụ tuyên truyền hiệu quả, có sức thu hút cao. Trong lĩnh vực quảng bá thương hiệu khẩu hiệu thường là những câu gợi nhớ tới lợi ích sản phẩm. Như vậy Vì Nhân Dân Phục Vụ trên khẩu hiệu – slogan của báo QĐND là vô cùng hay ho, tích cực. Nếu không làm được như khẩu hiệu đề ra thì do nhân tố con người ở đó chứ dứt khoát cái slogan ấy không hề xấu.

Trong phần phản hồi một độc giả có Nikname @nguoidaicat tâm tình với anh Gió rằng: Bạn mến, đọc mà xót xa cho những người lính chiến cách đây 20 năm. Tuy khó khăn nhưng đầy tình người, tình người VN. Bạn nêu lý do vì xã hội và kinh tế phát triển nên đã thay đổi (những miếng thịt dầy cỡ ngón tay với bát cơm có ngọn, 20 bao thuốc lá 1 tháng là biểu tượng của các Cty, ngân hàng….mà QĐND đang kinh doanh)!!!!!!

“No cơm ấm cật” lời các cụ mình xưa đã dạy. Nhưng các cụ cũng đã răn đe: miếng ăn là miếng nhục. Nhưng ai đã là người cho QĐND những “miếng thịt dày cỡ ngón tay” – Chắc chắn không phải là của nhân dân rồi, như vậy thì mắc mớ gì QĐND phải phục vụ người không có “miếng thịt dày cỡ ngón tay” để cho mình. Khi không còn biết nhục thì đâu còn gì để nói nữa!!!!!!!!!”  (http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/162)

Ngẫm mà thấy đau khi những người dân một nắng hai sương “trên đồng cạn… dưới đồng sâu” để làm ra hạt lúa củ khoai… rồi tăng gia nên những đàn bò, đàn lợn, đàn gà … đầy sân đầy chuồng… để cho cái ông có tên tập thể (nhà nước) thu mua (xưa gọi là nộp nghĩa vụ) để ra ân ban phát cho những người cầm súng. Rồi nhất quyết bắt những người lính ấy phải nhất mực trung thành, nhất mực bảo vệ mình mà không ai khác! Ai khác cái ông tập thể kia thì lập tức là “đối tượng” để nghi ngờ để đưa vào tầm ngắm chứ không phải là đối tượng để phục vụ! Thời thế đã thay đổi mà cái slogan kia vẫn bất biến là cớ làm sao?

Đó chính là nỗi đau của những người đã mang nặng và đẻ ra những người lính (từ nhân dân mà ra). Không còn được thừa nhận sở hữu chủ những công cụ để làm ra hạt lúa củ khoai là những thửa “bờ xôi ruộng mật ” từ ngàn đời tổ tiên để lại… khi chỉ qua một đêm đã biến thành dự án sân Golf, khu đô thị, biến thành Đô la, thành vàng cây vàng nén… trong chiếc bị (cặp) qui hoạch của các nhóm lợi ích lắm chức nhiều quyền… thì người dân lấy đâu ra “những miếng thịt dầy bằng ngón tay với bát cơm đầy có ngọn” nữa mà đòi được những đứa con kia “quên mình” hay “hy sinh”? Có thực mới vực được đạo, khi người dân nghèo kiết xác, mà còn mong được “hiếu đễ” hay “phục vụ” hết lòng … thì thật như nằm mơ giữa ban ngày. Đó chính là lý do để cho cái slogan mà chàng Gió đề cập kia chỉ như một kỷ niệm buồn về thân phận của con ong cái kiến nhan nhản trên khắp mảnh đất này!

Gocomay

“Thời xa vắng” – Nguồn://i298.photobucket.com/

Hãy xứng đáng với slogan

Tôi là độc giả của báo Quân Đội Nhân Dân từ rất lâu. Khi tôi mới 12 tuổi, anh trai trên tôi đặt mua báo QĐND theo năm. Cứ hàng sáng người đưa báo là một ông già lặng lẽ đến cửa nhà tôi thả qua khe cửa tờ báo QĐND. Bây giờ tôi không biết, ngày đó kỹ thuật in lạc hậu lắm. Báo giấy in đen trắng. Đến ngày chủ nhật báo mới có chữ đỏ trên trang nhất. Anh cũng mua cả tạp chí văn nghệ quân đội, Tuần Tin Tức nữa. Ngày ấy tôi say sưa với những câu truyện ngắn trên tạp chí VNQĐ và những bài báo  đanh thép, hào hùng về những tinh thần anh dũng của chiến sĩ Việt Nam trên tuyến đầu biên giới, những người lính phong trần ở biên giới phía Nam.

Bỗng nhiên năm 89 anh tôi đột ngột không mua tờ báo nào nữa. Tôi cũng không biết lý do thật sự, tôi cũng chả để ý mà hỏi, năm sau tôi vào quân đội. Ba năm sau rời ra quân với món tiền trợ cấp bằng nửa chỉ vàng.

Tôi vẫn nhớ in phiên hiệu đơn vị, từng người đồng đội, từng vị chỉ huy, thỉnh thoảng trong vòng 5 năm khi ra quân, tôi vẫn đến đơn vị thăm những vị chỉ huy nào mà tôi có tình cảm. Với tôi quân đội nhân dân Việt Nam vẫn là một phần ký ức đẹp mà tôi đã sống. Tôi vẫn nhớ những lần về phép, lên trên xe mọi người nhường chỗ, phụ xe không lấy tiền. Anh ấy nói nhẹ nhàng

– Chú bộ đội, còn ghế kia kìa ngồi đi.

Tôi cũng nhớ những ngày đơn vị giúp trường học xây bể nước, đào mương cho dân. Những cô học sinh cấp 3 và lính chúng tôi trêu nhau, hẹn hò. Những người dân lén mang bát thịt kho bẽn lẽn xin thủ trưởng cho chúng tôi ăn. Cả trung đoàn chúng tôi có 17 người Hà Nội, con lớp lính đầu quân với tôi có 8 thằng. Hôm đưa tiễn ở Thượng Thanh, Thượng Cát có thằng được người yêu đưa, cô ấy khóc như mưa. Nghĩ mà ngộ quá, tôi mới 18 tuổi còn trẻ con lắm, thế mà thằng Tiến ở Hàng Thiếc bằng tuổi tôi lại có người yêu đưa tiễn khóc như phim. Anh trai tôi đi cùng một anh bạn buôn ở chợ giời tiễn tôi đi, hai người đàn ông đó chỉ lặng lẽ  hút thuốc lá nhìn chúng tôi lên xe. Có lẽ trong 8 thằng Hà Nội đi nhập ngũ hôm ấy, có trường hợp tôi là lặng lẽ nhất.

Hôm nay tôi kể lể những dòng này, để muốn nói với quý báo QĐND rằng. Một phần từng là người lính trong tôi chưa bao giờ phai nhạt, dù có đến gần 20 năm đã qua.

Hồi ấy chúng tôi đọc trơn tuột những câu Trung với nước, Hiếu với dân… có lẽ nếu bây giờ tôi khó đọc được như vậy vì có chủ thể đã thay đổi. Cũng như giờ tôi mới hiểu sao anh trai tôi không đặt mua báo QĐND nữa.

Báo QĐND có slogan.

– Vì nhân dân phục vụ.

Có lẽ duy nhất dòng chữ này với cái tên báo là còn nguyên. Cũng như bữa cơm lính ngày ấy có hai bát cơm vơi , vài cọng rau luộc. Đêm đến đói quá, thằng Ái ở Khâm Thiên mang chăn  ra nhà dân gõ cửa nằn nì xin đổi lấy bánh gai, bánh vừng vòng. Nhìn vẻ năn nỉ của nó nài thêm cái bánh với chủ nhà. Tôi ứa nước mắt khóc vì tủi thân phận lính khi nó dúi cho tôi chiếc bánh gai. Bữa cơm ngày nay lính ăn không hết, thịt dầy như ngón tay, phụ cấp mua được gần 20 bao thuốc lá, chúng tôi chỉ mua được 2 bao, mà cũng chả kịp lĩnh vì căng tin lĩnh hộ trừ nợ.

Nhiều thứ trong xã hội đã đổi thay, có những tiến bộ về đời sống vật chất so với 20 năm trước là rất nhiều. Người lính về vật chất đầy đủ hơn, người dân cũng có nhiều tiện nghi hơn..

Nhưng về tình nghĩa, khó mà nói hơn so với trước kia. Nhiều nhà xã hội học nghiên cứu cho rằng đó là quy luật của kinh tế thị trường.

Xã hội là vậy, thế còn quân đội NDVN  thay đổi vật chất, có thay đổi tinh thần không. Còn vì nhân dân phục vụ không?.

 Hay phục vụ làm viễn thông, kinh doanh xăng dầu, ngân hàng , xây dựng và phục vụ nhân dân trên báo bằng các thêm mục ”chống diễn biến hòa bình”

*

*              *

Trong khi ngoài khơi những quần đảo của tổ tiên để lại bị quân thù chiếm đóng bằng vũ lực. Những người ngư dân Việt Nam hiền lành, chất phác, cần cù lao động kiếm miếng ăn nuôi sống gia đình, chốc lại bỏ mạng vì tàu nước ngoài bắn giết. Con thơ, vợ dại chờ chồng về mang theo cá trong khoang lạnh, khoang muối không thấy, thay vào đó là xác chồng, xác cha còn nguyên đầu đạn quân bành trướng trong người. Rồi ngư dân còn bị tàu nước ngoài xâm nhập trái phép, bắt cả người lẫn tàu về nước họ. Tàu tịch thu, người bắt phỉ chuộc tiền.

Xác ngư dân Quảng Ngãi bị bắn (2007)-Nguồn: //i369.photobucket.com/  

Tang quyến 9 ngư dân Hậu Lộc Thanh Hoá bị tàu tuần tra TQ xả súng giết hại trên biển Đông ngày 8/1/2005 (Nguồn://i369.photobucket.com/)

Báo QĐND ơi, lúc đó phóng viên của báo ở đâu?

Đang theo dự án kính tế của quân khu hay của cấp sư đoàn?

Báo còn Vì Nhân Dân Phục Vụ hay phục vụ ai?

Hay đang đi tìm kẻ thù ẩn nấp trong nhân dân?

Ngày hôm nay xem báo QĐND có 11 mục, chỉ có 1 mục duy nhất là an ninh- quốc phòng. Không có mục nào bênh vực cho người dân, không có bài nào, mục nào nói đến kẻ thù bắn giết ngư dân, đến lãnh thổ thiêng liêng bị mất vào tay ngoại bang, đến những chiến sĩ hải quân bỏ mình trên đảo xa của tổ quốc.

Trái lại mục ”phòng và chống diễn biến hòa bình” đầy ắp kẻ thù, những kẻ thù  hoàn toàn là người Việt Nam.

Thì ra kẻ thù của QĐND bây giờ chính là những tên dân Việt Nam đòi chủ quyền, đòi dân chủ, là những nhân sĩ, trí thức, cựu tướng lãnh quân đội đòi kiến tạo đất nước một cách thực tế và khoa học hơn… thật buồn và đáng suy ngẫm khi đặt câu hỏi tại sao lại có những kẻ thù như vậy.

Nhưng kẻ thù cũng phải phân biệt kẻ thù của ai? Của báo QĐND hay của những ngư dân bị giết, bị cướp đoạt tài sản, của những người nông dân bị thu hồi đất với giá rẻ mạt, của hàng triệu người bị quyết định về mất sức không được hưởng chế độ lương hưu hồi thập kỷ 90, của những thanh niên nam, nữ bần hàn lao đông thêm giờ kiệt sức trong các khu công nghiệp, của các bậc  phụ huynh với món tiền học phí cho con, bệnh viện ngày càng cao?

Báo QĐND có vì nhân dân phục vụ mà đi tìm hiểu, đấu tranh xem nhân dân đang tâm tư thế nào, đang thực sự thù ai. Hãy tìm những kẻ thù gây tội ác rành rành hiện thị bằng con số, bằng chứng gây hại cụ thể, chứ đừng tìm kiếm kiểu áp đặt về những kẻ thù không hề gây tội ác nào với nhân dân để cố tình khoác tội.

Xin hãy xứng đáng với dòng slogan của mình bằng nhận thức của lý trí, của trái tim.

Đó mới là Vì Nhân Dân Phục Vụ

·        Nguồn: http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/162

 
 
 

 

*            *           *

 

 

Vì Nhân dân quên mình

____________________________

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Gocomay's Blog

Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ

%d bloggers like this: