789-Báo Nhân Dân đang “tự diễn biến“ từ bên trên?

NguyenPhuongUyen-Kha-votoi-danlambao

Lâu lắm rồi tôi không còn đọc báo Nhân Dân. Lý do thật đơn giản, vì không thu nhận được thông tin gì bổ ích cả. Nay thấy Trang TTX Viả Hè của ABS ưu ái đăng lại toàn văn bài Cổ vũ cho hành vi phạm pháp là hành động bất lương của tác giả Lê Võ Hoài Ân. Tôi mới tò mò đọc. Đọc xong thấy vô cùng thất vọng. Chả nhẽ những cảnh báo từ chuyên mục “Chống diễn biến hòa bình“ bấy nay ở Báo QĐND lại ứng nghiệm ngay tại tờ báo thuộc cơ quan ngôn luận to tổ bố của ĐCS VN này?

Ngay khi vừa đọc xong (23/05/2013 LÚC 03:45), tôi đã viết cái còm như sau:

Thưa ông Lê Võ Hoài Ân!
- Đã sinh ra quan tòa là trọng chứng chứ không trọng cung! Vì thế mới phải mở phiên tòa công khai. Các tranh tụng, lời khai và chứng cứ trước tòa mới là cơ sở cho việc tuyên án. Rất tiếc phiên tòa xử Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha ở Long An ngày 16/5/2013 đã không tuân thủ những nguyên lý sơ đẳng đó!
- Nếu Phương Uyên lúc ban đầu do lời dỗ ngon ngọt của các anh “còn đảng còn mình” mà nhận bừa rằng em đã “chống lại Ðảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam” để được thả cho về làm bài thi. Thì đó cũng chỉ là lời “bức cung” chứ đó không phải là “bằng chứng” để khép vào khung hình phạt “chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Điều 88) được. Bởi vật chứng (là dòng chữ được viết bằng ngón tay từ máu pha nước trên hai mảnh vải trắng: “Tàu Khựa Cút Khỏi Biển Đông” và: “Đi Chết Đi ĐCS VN Bán Nước”) không có nội dung “Chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” được qui định như ở Điều 88 này. Trừ phi quan tòa chứng minh được chống Tàu (“nói không hay về Trung Quốc”) và phỉ báng ĐCS VN là đồng nghiã với “Chống Nhà nước CHXHCH Việt Nam”.
- Tính đến giờ phút này, mới có 2 đợt mà đã có tới 736 chữ ký yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Trong đó có rất nhiều tên tuổi danh giá mà không ai có thể bôi bác được cả về trí tuệ và nhân cách của họ! (
http://anhbasam04.wordpress.com/2013/05/23/danh-sach-ky-loi-keu-goi-tra-tu-do-cho-nguyen-phuong-uyen-va-dinh-nguyen-kha-dot-1-2/)
- Sự thật dành dành như canh nấu hẹ như vậy mà quí ông Lê Võ Hoài Ân còn bao biện bênh vực cho cái sai là cớ làm sao? Lại được Báo Nhân Dân tiếp tay nữa chứ!
Vậy ai mới chính là thủ phạm “Cổ vũ cho hành vi phạm pháp” và “hành động bất lương”?

Lúc đang gõ các dòng này, mới chưa đầy 20 tiếng đồng hồ mà trên Trang Ba Sàm đã có tới hơn 200 phản hồi khác nhau. Chứng tỏ hành động “tự diễn biến“ của bài báo đã nhận được sự quan tâm theo dõi của nhiều độc giả từ khắp nơi. Xem kỹ lại bài báo một lần nữa. Tôi thấy tác giả bài báo đã phạm những lỗi rất nghiêm trọng khi phản biện. Khiến mọi luận lý trở thành sự ngụy biện trơ trẽn và không có tính thuyết phục.

Chẳng hạn, ngay ở đầu bài báo, tác giả khẳng định ngay với dòng chữ đậm Trước khi TAND tỉnh Long An mở phiên tòa sơ thẩm xét xử hai bị cáo Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên với tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, các thế lực thù địch và một số cá nhân được sự tiếp sức của VOA, BBC, RFI, RFA,… đã đưa ra nhiều luận điệu xuyên tạc bản chất sự việc, từ đó vu cáo Ðảng và Nhà nước Việt Nam đanh thép như vậy mà lại không hề trích dẫn (dù là đường link nhỏ) cho độc giả coi cái gọi là “nhiều luận điệu xuyên tạc…“ nó là như thế nào. Như vậy khác gì “cả vú lấp miệng em“ hay trong môn đấm box đem trói đối thủ lại để một mình ra đòn?

Cáo trạng buộc tội

Khi dẫn ra cái “Cáo trạng số 31/QĐ-KSĐT của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Long An“ mà tác giả Hoài Ân lại không hề đả động đến phương pháp làm ra bản cáo trạng ấy nó có “phạm pháp“ hay không. Khi lực lượng an ninh không đem theo bất cứ lệnh (hay trát tòa) nào tới ký túc xá của Phương Uyên bắt cóc em đưa vào giam giữ ở khách sạn (hành vi này chả khác gì của xã hội đen). Rồi khống chế và dụ dỗ bằng những lời hứa ngon ngọt, rằng sẽ cho em về làm bài thi nếu em chịu “hợp tác“ để tìm tội và có được cái “bản viết tay lời nhận tội của Nguyễn Phương Uyên“. Điều này chứng tỏ các bản cung ép này là vô giá trị. Bởi các lời khai và chứng cứ (trước tòa) về các hành vi phạm tội đã chống lại bản cáo trạng trên. Trong khi cơ quan an ninh không hề bắt được qủa tang (“bắt tận tay day trận trán“) các em đang thực hiện “hành vi phạm pháp“. Mà chỉ tạo dựng nên cáo trạng buộc tội các em bằng chính “hành vi phạm pháp“ trắng trợn của mình.

Ngay trong phiên xử hôm 16/5/2013, mặc dù toà Long An, nơi được cho là không hắc ám như tòa ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh và một số nơi khác khi xử những tội danh “Chống Nhà nước..“ theo Điều 88, nhưng việc bắt giữ nhiều người quan tâm tới dự phiên tòa. Đặc biệt còn không cho và cả thân nhân (như bố đẻ của Phương Uyên là ví dụ) vào dự khán một phiên tòa được gọi là công khai thì dù có muốn cãi xóa “hành vi phạm pháp“ trắng trợn này, thật cũng thậm khó đấy, thưa qúi báo Nhân Dân và tác giả Lê Võ Hoài Ân?!

Quang cảnh phiên xử Uyên và Kha hôm 16/5

Quang cảnh phiên xử Uyên và Kha hôm 16/5

Còn nếu qúi ông Hoài Ân và qúi Báo Nhân Dân muốn tranh luận và phản biện một cách công tâm thì, với vị thế của qúi báo, chỉ cần mượn lại và cho đăng toàn bộ nội dung (gỡ băng ghi âm) hoặc chiếu toàn bộ băng hình (nghiệp vụ) từ đầu cho tới cuối phiên tòa hôm 16/5 lên cho độc giả nghiên cứu. Nhất là những lời phát biểu cuối cùng của các em Uyên và Kha thì chả cần được cãi cố thua cãi cầm. Sẽ thấy ngay ai phạm pháp ai bất lương?

Về chuyện lá cờ vàng ba sọc đỏ trong bản cáo trạng

Là người sinh trưởng ở miền Bắc sau 1954, qủa thật lá cờ vàng ba sọc đỏ, với tôi và nhiều người cùng cảnh ngộ thật không am hiểu gì nhiều. Chỉ biết qua lời giải thích của một số bà con đã từng sống ở phía nam vĩ tuyến 17 từ trước 1975, nói rằng đó là lá cờ rất đẹp với nền vàng thuộc hành thổ tượng trưng cho đất đai màu mỡ phì nhiêu (đất phù sa). Còn 3 sọc đỏ tượng trưng cho 3 miền: Bắc-Trung-Nam. Lá cờ này còn mang ý nghiã “máu đỏ da vàng“ cái gốc của người Việt đối nghịch với “máu đỏ da trắng“ trên lá cờ tam tài của Thực dân Pháp đô hộ nước ta suốt 80 năm…

Nay nhờ thông tin của tác giả Hoài Ân:

Vua Thành Thái (1879-1954)

Vua Thành Thái (1879-1954)

“Về lịch sử các lá cờ, Triều Nguyễn có “Long Tinh kỳ” (1863-1885), sau đó là “Ðại Nam kỳ” (1885-1889). Năm 1890, Thành Thái lên ngôi, lá cờ ba sọc mầu đỏ trên nền vàng mới ra đời, được sử dụng đến năm 1916 – năm hoạt động chống thực dân Pháp của vua Duy Tân thất bại, ông bị Pháp bắt rồi đày ra đảo La Réunion. Năm 1916, Khải Ðịnh lên ngôi đã thay…“.

Tôi mới vỡ lẽ lá cờ vàng 3 sọc đỏ như vậy còn gắn với lịch sử chống Pháp của hai vị vua yêu nước nổi tiếng bậc nhất Triều Nguyễn là vua Thành Thái và vua Duy Tân (người đã từng nói câu nổi tiếng: “nước bẩn lấy máu mà rửa“) suốt 26 năm dòng. Vậy mà tác giả Lê Võ Hoài Ân dám xưng xưng phỉ báng lá cờ đó là “cờ ba que“ (như một số người mù thông tin) thì thật không còn gì để nói nữa. Đành rằng, sau này các chế độ đối nghịch với thể chế cộng sản đã từng tồn tại ở miền Nam (1954-1975) là các ông Bảo Đại, Diệm và Thiệu đã lấy lại biểu tượng cờ vàng ba sọc đỏ của hai vị vua yêu nước trên làm quốc kỳ cho chế độ VNCH đi chăng nữa. Thì cũng không phải vì thế mà xổ toẹt giá trị lịch sử của lá cờ. Cũng như những tác phẩm điêu khắc các anh hùng dân tộc như Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Quang Trung và cả Phan Bội Châu được dựng lên ở các đô thị phía Nam trong thời VNCH quản trị miền Nam (theo hiệp định Geneve-1954) là cũng bị gán cho cái tội đề cao “những biểu tượng quá vãng“ và cần phải dẹp bỏ hay sao? Chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trên diễn đàn quốc hội năm kia đã từng khẳng định: “Hoàng Sa là của Việt Nam, bị Trung Quốc cưỡng chiếm trái phép vào năm 1974 từ tay chế độ VNCH“ đấy thôi. Nếu phủ định sạch trơn lịch sử thì làm sao dám dùng những chứng cứ pháp lý của chế độ VNCH về Hoàng Sa và Trường Sa để đưa ra khẳng định chủ quyền “không thể chối cãi“ (của các đời Phát ngôn viên BNG như: Thanh Thúy; Lê Dũng; Phương Nga và Lương Thanh Nghị) trong đấu tranh pháp lý quốc tế để đòi lại Hoàng Sa và các đảo bị Trung Cộng xâm chiếm trái phép ở Trường Sa?

Liên quan tới chuyện chủ quyền biển đảo. Có người đã từng nêu thắc mắc. Tại sao những người kiên định ý thức hệ trong ĐVS VN không học ngay cách tư duy của người đàn anh CS ở Hoa lục. Khi họ biết xúi bẩy đám Tàu khựa quốc gia ở Đài Loan. Những ngày qua gây sức ép khá dữ lên chính quyền Phi Luật Tân vụ Phi bắn chết một ngư dân xứ Đài để “Ngư Ông hưởng lợi“. Chưa kể trước đó họ còn phát triển tấm bản đồ bành trướng của chế độ Tàu Tưởng (“tay sai bán nước“) vẽ ra từ 1947 để làm thành tấm bản đồ 9 đoạn “lưỡi bò“ nhằm độc chiếm 80% Biển Đông. Cùng tam tương tứ tốt với nhau cả mà Tàu Cộng không biết bênh che và bảo vệ nhau như Hà Nội đã bảo vệ Bắc Kinh mà lại liên kết với “các thế lực thù địch“ thuộc phe quốc gia như vậy?

Chống Tàu xâm lấn bờ cõi và phỉ báng ĐCS có phải là chống nhà nước?

35Liên quan tới hai khẩu hiệu (dùng ngón tay chấm máu pha loãng viết trên vải trắng): ”Tàu Khưạ Cút Khỏi Biển Đông“ và “Đi Chết Đi ĐCS VN Bán Nước“ mà Phương uyên đã viết như bản cáo trạng luận tội là: “phỉ báng đảng CS và nói không hay về Trung Quốc“ có đúng là tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam“ như lời buộc tội của công tố viên?

Có người cho rằng, nếu Phương Uyên mà viết ngược lại như: “Hoan hô Tàu Cộng vào Biển Đông“ và “Muôn Năm ĐCS VN Quang Vinh“. Tức là nếu các em Uyên và Kha ủng hộ (nói hay) về ông “bạn vàng“ Trung Quốc và ca ngợi (không phỉ báng) ĐCS VN thì chắc chắn các em đã không bị khép tội “Chống Nhà nước…“ theo Điều 88 mà có khi còn được những người “bám Tàu Cộng giữ ghế“ âm thầm “cơ cấu“ vào hàng ngũ “kế cận sự nghiệp…“ cũng chưa biết chừng.

td3-e1368558341268Điều bất ngờ lớn của những người làm “trọng án“ vụ Uyên Kha là mặc dù đã trang điểm cho vụ án những tình tiết hết sức nhạy cảm như có yếu tố chất nổ (khủng bố) và đặc biệt yếu tố “phản động“ như quảng bá “cờ ba que“ của chế độ VNCH vào để hòng cô lập chia rẽ các em với một bộ phận nhân sỹ trí thức vốn xuất thân từ chế độ CS. Như cáo buộc nói rằng, Kha và Uyên (trích) “đã rải truyền đơn kêu gọi lật đổ chế độ này và phục dựng chế độ cờ vàng ba sọc cũ” (hết trich)

Nhưng kết cục đã thất bại thảm hại. Bằng chứng là Kiến nghị đề ngày 30-10-2012 gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên khi mới bị bắt. Nay lại tiếp LỜI KÊU GỌI trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha khi bị tuyên những bản án nặng nề bất công đang loan truyền rộng rãi trên mạng xã hội với hàng trăm chữ ký ban đầu của nhiều trí thức khoa bảng hàng đầu thuộc đủ mọi chính kiến cả trong và ngoài nước. Khiến giới chóp bu tham quyền cố vị đau đầu.

Đường đi hay tối nói dối hay cùng

Đối phó với hai em sinh viên trong trắng ngây thơ. Ai đó cứ nghĩ, với các chiêu thức lừa phỉnh như đã từng thành công phần nào trong các vụ án áp theo Điều 88 trước đó. Những người làm án định dùng chiêu “nhận tội“ và “xin khoan hồng“ làm bùa để dập tắt ý chí phản kháng. Làm lu mờ hình ảnh và tiếng nói yêu nước nơi các em. Nhằm vừa bôi bác, vừa răn đe trấn áp số đông đang dõi theo vụ án. Nhưng những lời phản cung bình tĩnh sáng suốt và thông minh của hai em Uyên và Kha. Cùng các tranh tụng thẳng thắn và thuyết phục của các luật sư biện hộ đã chứng tỏ cho cả nước và cả thế giới thấy rõ sự phi lý của bản án mà toà Long An đã tuyên hôm 16/5. Đó là thứ án bỏ túi theo điều luật X nếu ai mà “ăn năn nhận tội” thì án nhẹ. Ai mà “cương” thì lãnh án nặng… Như lời nhận xét của nhà báo T.D. (xem ở đây).

Không dừng lại ở đó. Nay, Lê Võ Hoài Ân lại dùng Báo Nhân Dân của đảng để làm trò ảo thuật tiếp tục dụ cho dân xứ lừa dấn sâu vào cạm bẫy!

Xin trích:

Những ngày qua trên internet, đã có rất nhiều ý kiến chân thành gửi tới Ðinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, hy vọng sẽ có ý nghĩa đối với họ: “Chỉ có một cách cuối cùng để cứu mình thôi Uyên ơi. Ðó là, khi phúc thẩm, ra tòa em hãy nói một cách thành thật những gì đã xảy ra với em. Nếu trước tòa, thấy sai em hãy thành thật nhận lỗi, đừng quanh co. Và quan trọng nhất là đừng biến mình thành kẻ bung xung làm vật tế thần cho kẻ khác… Ðừng có mê sảng tin rằng một nhúm người như chúng, đứng ở ngoài, phất cờ ba sọc mà có thể lật nhào một chế độ đã có lịch sử trong gian khó mà vẫn đánh bại nhiều thế lực hùng mạnh nhiều tiền, lắm súng…”, và “Tương lai của các em còn rất dài, hãy là những “chủ nhân tương lai của đất nước” Việt Nam theo đúng nghĩa chứ đừng để mình bị biến thành quân cờ trong tay của các thế lực ngoại bang, của những con người vốn vẫn mang nặng hận thù với Việt Nam để rồi phản bội lại chính quốc gia, dân tộc mình”.

(hết trích)

Từ một em sinh viên ngoan hiền học giỏi sống chan hòa với mọi người, nguyên ủy viên BCH Đoàn TNCS… Chỉ vì thể hiện thái độ một cách ôn hòa chống giặc ngoại xâm và giặc nội xâm (tham nhũng) cấu kết với nhau bách hại muôn dân và đưa đất nước tới bờ vực thẳm mà Phương Uyên đã bị hãm hại bằng lối hành xử của xã hội đen mang danh lực lượng bảo vệ chế độ “còn đảng còn mình“. Bị lừa hợp tác điều tra để được thả cho về thi và học tiếp. Em đã tin theo. Nhưng sự thật của cái trò “hợp tác làm việc“ này là như thế nào thì bản thân Uyên, gia đình các em và những người quan tâm đều đã ngấm qúa đủ.

Nay lại “bổn cũ soạn lại“, báo đảng thông qua các ngòi bút nô dấn tiếp cú lừa lớn hơn. Làm như vậy, Uyên và Kha hay gia đình các em có nhẹ dạ cả tin mà bị sập bẫy nữa?

Cái tay ất ơ vô hình vô tướng (trên mạng ảo) mang cái tên Nguyễn Thiện Thành cầm đầu cái tổ chức “Tuổi Trẻ Yêu Nước“ nào đó đang sống lẩn lút ở Thái Lan kia có phải là người bằng xương bằng thịt hay chỉ là thứ “hoa mướp“ của cơ quan an ninh? Bởi cơ chế của loại mồi giả (hoa mướp) kiểu này là đầu tư vốn (mồi) tối thiểu mà vẫn thu được lợi lớn. Tựa như chuyện chỉ cần bỏ ra có 100 USD$ thôi (để đầu tư mua máy ảnh và thẻ nhớ) mà câu được những ếch bụ (giàu lòng yêu nước) như 2 em Uyên và Kha?

Chế độ cộng sản chỉ tồn tại được nhờ sự lừa dối. Đó là lời thú nhận cay đắng của nguyên TBT Đảng CS Liên Xô Gorbachev. Còn tướng Trần Độ, một cựu công thần có hạng của chế độ hiện hành, trong cuốn Nhật Ký Rồng Rắn đã bộc bạch: “…Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”

Lời kết

Xin trích lại một ý kiến của một cư dân mạng phản hồi bài báo của Lê Võ Hoài Ân trên ABS rằng:

Hòa giọng với hàng ngàn DLV đang ngày đêm đánh phá các trang web, blog dân chủ, tờ báo nhân dân lại có bài viết bất lương, gắp lửa bỏ tay người với mong muốn định hướng nhân dân. Đưa ra đủ thứ lập luận, trích cả bản cung khai bị ép của nạn nhân lúc trong tù, phủ luôn cái bóng của lá cờ VNCH lên bản án, chỉ nhằm kết tội hai cháu sinh viên này là “tay sai thế lực ngoại bang…”. Mà không dám trích dẫn câu nói cuối cùng của Phương Uyên và Nguyên Kha trước tòa. Cũng không thấy lòng người đang nổi giận vì sự bất nhân của chế độ cầm quyền.

Họ càng thanh minh, cá nhân tôi chỉ thấy họ đang SỢ.

CS Việt Nam sợ từ hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ sống lại ở miền Nam, sợ đến những quyển sách Tuyên ngôn về Nhân quyền của LHQ,
sợ thay đổi cả tên nước sẽ làm mất đảng,
sợ thay đổi Hiến Pháp,
sợ thanh niên có lòng yêu nước không theo chỉ đạo của đảng,
sợ đa nguyên đa đảng,
sợ nhân dân giác ngộ ra những quyền cơ bản của con người như tư hữu đất đai, quyền làm báo tư nhân, quyền hội họp…
Và bản chất hèn mạt nhất đã lộ ra với những chuyện sợ anh bạn vàng 4 tốt- 16 chữ vàng. Và càng sợ hãi, càng hung tàn với chính đồng bào của mình nhiều hơn, thì chính quyền CS này chắc chắn phải tiêu vong. Đó là quy luật tất yếu của lịch sử…

(hết trích)

Từ phải sang: Mẹ của Uyên; Kha và chị Dương Thị Tân (vợ cũ của Điếu Cày)

Từ phải sang: Mẹ của Uyên; Kha và chị Dương Thị Tân (vợ cũ của Điếu Cày)

Đó cũng chính là luật “gieo nhân nào gặt qủa ấy“ của tạo hóa. Những việc làm vô pháp vô luân và bất lương của những “âm binh“ có chút chữ nghiã như Lê Võ Hoài Ân trên đây chắc chắn sẽ góp phần làm cho cỗ xe cũ nát của chế độ lao xuống đáy vực được xuôi sẻ hơn. Đó chính là sự “diễn biến“ từ bên trên. Mà Báo Nhân Dân ở đây là trường hợp cụ thể. Nói theo ngôn từ triết học, những âm thầm góp gió hôm nay, là “đêm trước của một cuộc cách mạng“ (cỏ hoa nào đấy). Nhẹ nhàng song đủ mạnh để chôn vùi cái ác cái xấu!

Yếu tố còn lại là lực lượng nào sẽ sắm vai chính trong cuộc hồi sinh mới của dân tộc này. Nếu đó không phải là những người con trai con gái trẻ tuổi thông minh và giàu bản lĩnh như lớp trẻ Uyên và Kha?

Gocomay

___________________________

788-Sự phá sản “Công tác dân vận” của đảng qua phiên xử Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha hôm 16/5!

uk6

Không chỉ riêng tôi, nhiều người am tường thời cuộc đều có chung nhận định: Sở dĩ đảng CSVN trở thành bên thắng cuộc là họ đã rất thành công trong “Công tác dân vận“ thời còn chiến tranh.

“xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dậy tương lai“

“xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dậy tương lai“

Công tác dân vận của người CS giỏi tới mức. Đã lôi cuốn hàng triệu nam thanh nữ tú miền Bắc hồi thập niên 60s; 70s vượt Trường Sơn bom đạn với lời thề “sinh Bắc tử Nam“. Trong niềm lạc quan tin tưởng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dậy tương lai…“.

Nhờ công tác dân vận điệu nghệ mà rất nhiều người dân ở các đô thị miền Nam sẵn sàng bất chấp nguy hiểm để nuôi dấu tiếp tay cho “các chiến sỹ biệt động“ cùng với hàng tấn vũ khí, thuốc nổ ở trong nhà mình để tạo nên cái gọi là “Cuộc tổng tấn công và nổi dậy ở các đô thị Miền Nam mùa xuân 1968“ (Lời kể của Đại tá Nguyễn Đức Hùng – tức Tư Chu, nguyên Tư lệnh Biệt động Thành Sài Gòn-Gia Định)

Nhờ dân vận ngọt bùi mà những người dân ở tuyến lửa (Quảng Bình) đã dỡ cả nhà của mình để lấy cột nhà bắc cầu cho xe ô tô của bộ đội cụ Hồ. Đảm bảo giao thông thông suốt tiếp tế cho chiến trường B. Nếu ai đã được xem bộ phim truyện “Rừng O Thắm“ thì sẽ thấy cái câu “xe chưa qua, nhà không tiếc“ là việc làm cụ thể, hoàn toàn tự nguyện của dân chúng chứ không chỉ dừng ở những dòng khẩu hiệu mang tính tuyên truyền.

Kẻ viết bài này còn nhớ hồi cuối thập niên 1960 đầu 1970, một đơn vị hậu cần của quân đội tới đóng quân ở làng. Hằng đêm, trước khi được các xe tải 3 cầu (Zin Khơ và xe Giải Phóng) tới “ăn hàng“ cơ man nào là vũ khí (đạn, chất nổ Made in USSR và Made in China…) trong các hòm gỗ thông lớn nhỏ từ 1 tới 2 người khiêng được các xe tải cỡ nhỏ âm thầm chuyển tới cất giấu ở khu Đình Đụn trong làng. Có đợt hàng về nhiều tới mức không còn chỗ chứa, các nhà dân xung quanh đình (như nhà tôi) còn tự nguyện dẹp hết các dàn khoai tây giống ở các gậm gường và cả gian buồng cho bộ đội làm kho tạm. Thời đó ngày nào máy bay Mỹ chả tới quần thảo trên đầu. Nói dại, nếu chúng phát hiện ra kho quân dụng của bộ đội chúng tương cho vài loạt Rốckét vào nhà thì chả có hầm chữ A hay hố cá nhân nào mà trụ được với hàng trăm tấn thuốc nổ và đạn dược chật ních nhà như vậy. Sự nguy hiểm thì người dân ai cũng mường tượng được. Nhưng lòng người thời chiến tranh ác liệt, không ai bảo ai đều tin theo những gì người của đảng vận động. Để vượt qua cả sợ hãi, góp phần nhỏ của mình cho cái khúc khải hoàn ca vào ngày 30 tháng tư 1975!

Nay, trên đỉnh vinh quang, khi trở thành tầng lớp ăn trên ngồi trốc, giới cầm quyền CS đã bội tín với những người đã giúp họ trở thành tầng lớp cai trị độc quyền. Điều này là lý do khiến lòng tin của đại đa số nhân dân với đảng suy giảm. Dẫn đến nguy cơ sụp đổ chế độ là hoàn toàn có thực.

Do vậy, cái thông điệp mà ông Tổng Trọng phát ra hôm bế mạc HN7 (11/5) rằng:

TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu bế mạc HN7 (Ảnh: TTXVN/Vietnam+

TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu bế mạc HN7 (Ảnh: TTXVN/Vietnam+

“lần này Trung ương bàn và ban hành Nghị quyết về tăng cường và đổi mới sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận là rất cần thiết trong tình hình hiện nay.

“Chỉ có đổi mới và làm tốt công tác dân vận, củng cố vững chắc niềm tin của nhân dân đối với Đảng, tăng cường mối liên hệ giữa Đảng với dân, cũng như khối đại đoàn kết toàn dân thì mới phát huy được sức mạnh to lớn của toàn dân phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

“… phải tôn trọng và phát huy đầy đủ quyền làm chủ của nhân dân; hết lòng, hết sức chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân, chú trọng đến lợi ích trực tiếp của người dân; luôn trọng dân, gần dân, hiểu dân, tin dân; những gì có lợi cho dân thì hết sức làm, những gì có hại cho dân thì hết sức tránh…”

Và:

“Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân” (nghe ở đây!)

Chính là điềm báo cho một thể chế mà lời nói không đi đôi với việc làm đã và đang tới hồi bĩ cực khó bề cứu vãn.

Chả cần nói xa xôi làm gì. Chỉ cần lấy ngay kết qủa của phiên xử hai sinh viên yêu nước là Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha hôm 16/5/2013 vừa rồi thì thấy ngay câu trả lời về “Công tác dân vận” mà ông Tổng Trọng phát động hôm bế mạc Hội nghị T. Ư 7 (11/5) nó linh ứng tới mức nào?

NguyenPhuongUyen-taukhua-cs-cutdi-danlambaoThử hỏi, một sinh viên học giỏi lại ngoan hiền. Một cựu ủy viên BCH của cái gọi là cánh tay phải” hay “đội hậu bị” của đảng mà đi quảng bá tờ rơi (truyền đơn): ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ ‘Chết đi ĐCS VN bán nước’ thì đủ biết công tác dân vận của ĐCS đã sa sút tới mức nào.

Sau kết qủa ngoạn mục của “Công tác dân vận” của lực lượng “còn đảng còn mình” với việc bắt cóc Phương Uyên giữa kỳ thi ép đưa vào giam giữ trong khách sạn và dụ dỗ buộc Phương Uyên phải viết giấy hợp tác thì mới cho về thi. Làm cô sinh viên ham học rất hoảng hốt, sợ bỏ thi và phải làm theo yêu cầu của cơ quan an ninh. Như thế tưởng là đã dập tắt được ý chí của cô gái trẻ. Không ngờ trước toà cô đã ngẩng cao đầu tuyên bố một cách đĩnh đạc: “Ông Hồ Chí Minh nói một năm bắt đầu từ mùa xuân, con người bắt đầu từ tuổi trẻ. Tôi là sinh viên có lòng yêu nước. Nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền đất nước”

Lời cảnh báo về việc mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền đất nước của em Uyên liệu có gì mâu thuẫn với nội dung về công tác dân vận mà ông Tổng Trọng đang “Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân” trong tình hình nước sôi lửa bỏng hiện nay?

Đội tàu Trung Quốc bắt đầu đánh bắt hải sản trái phép vào hôm 13/5...

Đội tàu TQ bắt đầu đánh bắt hải sản trái phép vào hôm 13/5…

Tiếp theo vụ Trung Quốc tung 32 tàu cá của tỉnh Hải Nam sau gần 173 giờ di chuyển với hơn 850 hải lý đã tới mục tiêu, ở toạ độ 6°01’ vĩ Bắc và 108°48’ kinh Đông (là vùng biển phía tây nam QĐ Trường Sa của VN. So với Côn Đảo ở 8°36’ vĩ Bắc; 106°36’ kinh Đông) thì đó hoàn toàn nằm trong thềm lục địa của VN. (Như báo tuổi trẻ đưa tin ở đây). Kế đến là việc Trung Quốc đơn phương áp đặt Lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông năm 2013 từ 12 giờ ngày 16.5 đến 12 giờ ngày 1.8.2013 với phạm vi bao gồm cả một số vùng biển của Việt Nam. (Xem ở đây).

Vậy mà chỉ sau đúng 4 giờ rưỡi sau cái trò cấm đoán (“đơn phương… vô giá trị” - Lời người phát ngôn Lương Thanh Nghị) có hiệu lực kia thì một bản án vô cùng nặng nề cho người viết lên dòng chữ bằng máu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ (“nói những điều không hay về Trung Quốc”) đã được tuyên với 22 năm tù giam và quản chế cho 2 em Kha và Uyên. Như thế có khác gì tình huống nằm ngửa nhổ ngược hay không, thưa ông Tổng Trọng. Nếu ông vẫn muốn “tăng cường và đổi mới sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận” nhằm Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân”?

Ta hãy nghe một số ý kiến của những người không phải ở phe thua cuộc xem sao!

-          “Tôi thấy mình hèn hạ và bất lực khi chỉ đòi cho Phương Uyên được 5 ngày tù mà không làm cho bản án của em nhẹ đi… Tôi không có biết là 2 em sinh viên có kháng án hay không nhưng hình ảnh của họ ở phiên tòa hôm nay nó đay đáy vào tận giác ngủ của tôi trong nhiều ngày tới”. Đó là lời luật sư Nguyễn Thanh Lương – Phó Đoàn Luật sư Bến Tre mà cũng là người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của Nguyễn Phương Uyên trước tòa.

-          Nhà báo T.D. (đề nghị dấu tên) cho biết: “Thì cũng như bao phiên tòa khác các nạn nhân của điều luật X nếu ai mà ăn năn nhận tội” thì án nhẹ. Ai mà “cương” thì lãnh án nặng. Thấy Anh Ba Sài Gòn của vụ anh Điếu cày không? án nhẹ hơn so với 2 người khác. Gần đây vụ Lô Thanh Thảo im lìm thì họ kéo xuống 2 năm từ 3 năm rưỡi ban đầu”.

-          Lời vị Thẩm phán H. của tòa án tỉnh Đồng Nai nhận xét: “Tôi không theo dõi phiên tòa, nhưng thẩm quyền xét xử phải là của Tòa án thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải là Tòa án tỉnh Long An vì nơi diễn ra các hành vi vi phạm pháp luật là tại thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải ở tỉnh Long An”.

-          Một phóng viên (dấu tên) của báo Pháp Luật TP qủa quyết: “Thực chất thì mấy ông tòa án không đủ tư cách và nhân cách để xét xử mấy sinh viên này”.

-          Nguyễn Phương Uyên – dù em là “kẻ phạm tội” theo pháp luật Việt Nam hiện hành, dù em có quan điểm chính trị khác tôi, nhưng trong trái tim mình, tôi thực sự tôn trọng và tin các em là những người yêu nước, yêu Tổ quốc Việt Nam của mình thiết tha. –  Đó là lời Luật sư Trần Hồng Phong (xem ở đây)

Không biết có phải vì nể phục nhân cách của 2 em sinh viên yêu nước mà những tấm hình được các tay nhà báo quốc doanh đưa lên mặt báo toàn những hình ảnh đẹp. Khiến nhà báo tự do nổi tiếng Trương Duy Nhất phải trầm trồ:

Ảnh: Báo DanViet.VN

Ảnh: Báo DanViet.VN

Những bức ảnh được đăng trên báo chí đều thể hiện sự bình tĩnh, đĩnh đạc của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trước tòa. Đặc biệt là bức ảnh Nguyễn Phương Uyên trong chiếc áo trắng học trò. Sự mảnh mai của một nữ sinh và cái nhìn đầy tự tin trước vành móng ngựa. Một bức hình tuyệt đẹp! Tin rằng rồi sẽ có nhiều bài thơ hay viết về em, về hình ảnh cô nữ sinh áo trắng mảnh mai với ánh mắt tự tin, bình tĩnh, đĩnh đạc này.

Còn Nhà văn thân dân Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa nổi tiếng thì xuýt xoa:

Tôi thích nụ cười ngạo nghễ của Võ Thị Thắng, tôi cũng thích sự bình thản trong suốt của Phương Uyên, cả hai đều ở tuổi hai mươi.

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo (đúng như dự đoán của Trương Duy Nhất) vừa có bài Bỏ tù một đóa hoa với những vần thơ trác tuyệt thế này:

Trước vành móng ngựa gian manh

Phương Uyên chợt mọc lên thành đóa sen

Trái tim yêu nước thắp đèn

Phương Uyên em giữa bùn đen sáng lòa

Trên Trang Viet-Studies của GS Trần Hữu Dũng thì ông đưa ra nhận định thế này:

Tôi có linh cảm rằng, trong tuơng lai không xa, khi Việt Nam thật sự được tự do và dân chủ thì tên hai em này (và những người như hai em) sẽ là những dấu son trong những trang sử của dân tộc, còn những người hiện “ủng hộ Điều 4″, dù họ có là những giáo sư tiến sĩ học hàm học vị cao đến bực nào, danh tiếng trong ngành của họ có lẫy lừng đến đâu, sẽ nhiều lắm là được ghi tên trong một cước chú ngắn (a footnote to history!), mà khi đọc lại thì chính những người ấy (mà tôi nghĩ rằng vẫn còn chút lương tâm) sẽ thấy tự xấu hổ suốt cả đời, một tì vết không bao giờ phai trong sự nghiệp khoa học của họ. 

Ngay sau khi phiên tòa vừa kết thúc, đã có biết bao bài viết ca ngợi phong thái đĩnh đạc của Uyên và Kha với những tựa đề:

Tuyệt vời tuổi trẻ Việt Nam!; Suốt phiên tòa Uyên và Kha đều ngẩng cao đầu; Nguyễn Phương Uyên và hình ảnh đẹp trước tòa; Bỏ tù một đóa hoa; Nguyên Kha và Phương Uyên đã khắc tên mình vào trang sử hào hùng của dân tộc!; Con có tội với bọn tham nhũng và bọn giặc Tàu, chứ không có tội với Tổ quốc và nhân dân; Phương Uyên – Nguyên Kha: Những thiên thần trong ngục tối; Dáng đứng Uyên, KhaĐã từng có rất nhiều Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên KhaTiếng nói Uyên, Kha trước tòa, lời cảnh tỉnh cuối cùng cho đảng CSVN   

Còn nhớ cách đây chưa xa, lúc Uyên và Kha chưa lâm nạn, nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9 ông Trương Tấn Sang đương kim Chủ tịch nước đã từng khích lệ các em sinh viên thế này:

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.” (Xem ở đây).

Nay với lời cuối trước phiên tòa của nhà nước do ông là nguyên thủ, em sinh viên Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi đời đã dõng dạc tuyên bố:

Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.”

Đinh Nguyên Kha phát biểu trước tòa...

Đinh Nguyên Kha phát biểu trước tòa…

Còn Đinh Nguyên Kha (25 tuổi đời) cũng tự tin ở việc làm của mình:

“Trước sau tôi vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống Đảng Cộng Sản, mà chống đảng thì không phải là tội”.

Không biết khi nghe được những  nhời như thế, ông Sang và đảng của ông sẽ nghĩ gì? Nhưng lòng người dân thì đã rõ. Như ý kiến thỉnh cầu của Tiến sỹ Đặng Huy Văn, người bạn đồng lứa cùng trường Đại học Tổng hợp với ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng chẳng hạn. Ông Văn đã ghi những dòng đầy cảm động thế này:

Tôi viết bài này kính gửi TBT Đảng CS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng để thỉnh cầu ông cho phép tôi được đi tù thay hai cháu, vì tôi đã già không còn có ích cho ai nữa trong khi hai cháu Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha là những hiền nhân của Tổ Quốc. Hai cháu sẽ là ngọn cờ chống lại sự bành trướng xâm lược của kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam trong tương lai! (Xem thêm ở đây)

Còn Bà Nhung, người mẹ tuyệt vời của Phương Uyên thì bày tỏ với Đài VOA rằng:

Thật sự gia đình rất sốc với bản án, nhưng ngược lại được bù đắp bởi sự mạnh mẽ của Uyên. Uyên cứng rắn hơn mức tưởng tượng của gia đình. Cháu đã nói lên tất cả những uẩn khúc trong vụ án và thể hiện lòng yêu nước. Phiên tòa hôm nay, bản án hôm nay rõ ràng là bản án dành cho người yêu nước. Trước tòa, Uyên nói dõng dạc: “Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị bỏ tù vì thể hiện lòng yêu nước” Gia đình rất lấy làm vinh dự, vinh hạnh về những việc con mình đã làm.

Thiết nghĩ đó là minh chứng hùng hồn nhất cho sự phá sản “Công tác dân vận” mà đảng của ông Tổng Trọng đang muốn lội ngược dòng thông qua phiên tòa xử hai em sinh viên Tuổi Trẻ Yêu Nước Uyên và Kha hôm 16/5 vừa qua!

Gocomay

_______________________

787-Sau thất bại, bác Cả Trọng đã tỉnh ngộ hay vẫn u mê?

2uv

Sau sự thất bại thảm hại của TBT Nguyễn Phú Trọng (xin được gọi theo kiểu dân Bắc là bác Cả Trọng cho nó thân thiện) tại hai hội nghị TƯ.6 & 7 vừa diễn ra. Người am tường thời cuộc cho đó cũng là sự tất yếu của qui luật sinh tồn. Khi kiến không ăn được cá thì cá ăn kiến là điều khó tránh.

Những ai quan tâm đến chính sự thời gian qua đều nhận thấy tư duy và bản lĩnh chính trị của bác Cả Trọng là lạc hậu và yếu kém. (Xem ở đây). Đã vậy ông còn đại ngôn như đã từng lên lớp ở trường đảng bên Cu-ba. Khiến cho bà Tổng thống cánh tả của xứ Ba-tây (Brazil) sợ tới mức phải đột ngột cáo bận mà không dám tiếp ông (dù trước đó đã long trọng kính mời) để tránh “gần mực“ khỏi bị đen lây?

Nếu nói theo logic lập luận của bác Cả hôm đầu xuân vừa qua ở Thạch Thất (“mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ“). Thì có thể hiểu bác Cả phải nói năng thất thố trước cửa ngõ nhà người ta (ở Cu-ba) tới mức nào thì bà Tổng thống Ba-tây mới cực chẳng đã, phải hủy lời mời như vậy?

Thử nghe lại một trích đoạn ngắn xem sao?

TBT Nguyễn Phú Trọng trên bục giảng tại trường Đảng Cao cấp Nico Lopez – ngày 10.04.2012 (Ảnh: Trí Dũng -TTXVN)

TBT Nguyễn Phú Trọng trên bục giảng tại trường Đảng Cao cấp Nico Lopez – ngày 10.04.2012 (Ảnh: Trí Dũng -TTXVN)

Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội trong các xã hội tư bản chủ nghiã: đời sống của đa số cư dân lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Những tình huống “phát triển xấu”, những nghịch lý “phản phát triển”, từ địa hạt kinh tế – tài chính đã tràn vào lĩnh vực xã hội, làm bùng nổ các xung đột xã hội và ở không ít nơi từ tình huống kinh tế đã trở thành tình huống chính trị với biểu tình, bãi công, làm rung chuyển cả thể chế. Sự thật đơn giản là bản thân thị trường tự do của chủ nghiã tư bản không thể giúp giải quyết được những khó khăn, và trong nhiều trường hợp còn gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho các nước nghèo; làm sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa lao động và tư bản toàn cầu… “.

Những khó khăn và mâu thuẫn này xem ra gần với nền “kinh tế thị trường định hướng XHCN“ ở xứ ta hơn thì phải?!

Ở đoạn khác ông Trọng khoe khoang:

“Chúng ta cần một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của các cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác và chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có” *

Đến đây thì chả cần bình bọt thêm làm gì cho mất thì giờ. Từ miệng ông Trọng tuôn ra cả đấy nhá. Chứ có tụi “thế lực thù địch“ nào xui ông đâu. Khi chỉ cần thay hai chữ ”chúng ta” thành chữ “chúng nó“ (CNTB Tây Phương) là chuẩn không cần chỉnh. Thật đúng là “cóc chết tại miệng“ là thế. Mang chuông đi đấm nước người, sứ giả còn phải giữ gìn huống chi nhà vua. Ai lại đi xưng xưng “Nói những gì không biết, viết những gì không hiểu và sợ mất những gì mình không có!” bất cẩn như thế bao giờ?

TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bắc Kinh từ 11-15.10.2011

TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Bắc Kinh từ 11-15.10.2011

Xuất thân từ một anh thư lại không có công trạng gì với non sông. Chỉ theo học chuyên ngành về “xây dựng đảng“ ở cái nơi vốn là “thành trì của CNXH“ mà ngày nay người dân ở đó cũng đã kiên quyết khước từ. Bởi lỗi hệ thống của thứ chủ nghiã này qúa lớn (“được duy trì bằng sự giả dối“ – Lời Gorbachev). Ông Trọng sở dĩ có được cái may mắn leo cao không phải bằng tài ba lỗi lạc. Mà do được lòng ông bạn vàng khổng lồ Phương Bắc và sự đồng thuận tạm thời của các phe nhóm lợi ích trong đảng vào thời điểm đảng đang trên đà tuột dốc thê thảm vì nạn tham nhũng đang ngày càng trầm trọng. Nếu so với đồng chí X (hơn nửa thế kỷ theo đảng, từng vào sinh ra tử), bác Cả Trọng chưa thấm vào đâu. Nhưng cái qúy nhất của bác Cả là đời tư liêm khiết và gia cảnh vợ con chưa hề có tai tiếng gì. Việc bác Cả quyết tâm chống “một bộ phận không nhỏ“ (“bầy sâu“) tham nhũng làm mất lòng tin của nhân dân với đảng và có nguy cơ làm sụp chế độ là một thiện ý tốt rất đáng ghi nhận. Nhưng bác Cả lại tự mâu thuẫn với chính mình khi kiên quyết đòi duy trì cho bằng được cái môi trường thuận lợi cho bầy sâu tham nhũng kia sinh sôi nảy nở (như giữ điều 4 và kiên quyết không tam quyền phân lập). Chính việc này đã là nguyên nhân sâu xa của sự thất bại ê chề. Nếu chưa muốn nói sự nghiệp chính trị của người đứng đầu ĐCS coi như kết thúc.

TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Vĩnh Phúc hôm 25/2/2013.

TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Vĩnh Phúc hôm 25/2/2013.

Lỗi là tại ông Trọng mà thôi, tuyên bố của ông ở Vĩnh Phúc đã đẩy ông vào thế đối đầu với dân chúng. Sau bài nói đó và cả bức thư của Nguyễn Đức Kiên uy tín của ông Trọng rớt thảm hại. Làm chính trị phạm những sai lầm kiểu ấy là sai lầm không thể sửa được. Các đối thủ của ông không nói ra nhưng rất biết và hết sức tận dụng điều đó. Mà, ông Trọng lại hoàn toàn không biết tự đánh giá lực lượng của mình (HN 6 đã thấy rõ…). Từ HN 6 đến HN7 đối thủ của ông không ngừng tập hợp gia cố uy tín ảnh hưởng. Lạ lùng là chính ông Trọng không biết điều đó. Làm chính trị lên đến chức vụ như ông mà như vậy quả thật là điều ngoài sức tưởng tượng. Không có gì để nói nữa…

Đó là nhận định của hậu duệ cụ Ngô Đức Kế trên trang nhà của nhà văn Phạm Viết Đào (xem ở đây)

Cũng như hôm khai mạc (1/5), hôm qua (11/5), sau khi nghe ông Trọng đọc lời bế mạc HN7, vẫn lại phải nghe những lời tua đi tua lại cũ rích đổ tội cho các “thế lực thù địch“ chống phá làm suy yếu đảng và làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của đảng… Mới thấy sự lạc hậu của cỗ máy cũ do ông Trọng cầm lái đã tới mức nào rồi. Bình luận về việc này có ý kiến cho rằng, về mặt lý mà nói, chống tham nhũng là công việc của bên hành pháp. Hành pháp chống không được, hay không có chút tiến bộ nào, mà lại còn đầu têu, thì người đứng đầu hành pháp (thủ tướng) phải từ chức. Ngoài ra, chả có anh quái nào có tư cách chống tham nhũng cả.

Toàn cảnh HNTW 7 từ 1-11/5/2013

Toàn cảnh HNTW 7 từ 1-11/5/2013

Người đứng đầu chế độ như ông Trọng, lẽ ra phải là người hơn ai hết phải hiểu điều này. Thay vì tinh giản bộ máy cồng kềnh cho đỡ tốn tiền thuế của dân, ông Trọng lại cho đẻ thêm ra hai cái ban đảng (trước đây đã bỏ đi). Chẳng qua hai ban mới này chỉ là công cụ làm tăng uy thế của TBT mà cũng là nhằm gia cố cơ chế đảng trị lên trên guồng máy nhà nước. Làm như vậy là đi ngược với thiết chế của một nhà nước pháp quyền. Nên đã bị vô hiệu hóa bởi chính những người đã từng đưa ông Trọng lên chiếc ghế đầu triều ngày hôm nay.

Hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vì được bác Cả Trọng ưu ái mà đâm ra lỡ làng...

Hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vì được bác Cả Trọng ưu ái mà đâm ra lỡ làng…

Chỉ tội nghiệp cho hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ. Những gương mặt tương đối sáng trên chính trường thời gian qua. Hăng hái tham gia bài toán vô nghiệm của bác Cả mà thành nhỡ nhàng. Như ông Bá Thanh, ngoại lục tuần rồi. Không nắm chắc được kiếm trong tay… thật đi cũng dở mà ở thì không xong!

Nếu ở một đất nước dân chủ đa nguyên thì một người có năng lực như ông Bá Thanh, bị thất sủng ở đảng này có thể đầu quân hay đứng ra lập riêng một đảng chính trị khác. Nếu có tài và tâm mà lại được người dân tín nhiệm thì con đường hoạn lộ của những người như ông Thanh vẫn thênh thang chán. Nhưng với chế độ độc đảng toàn trị thì chấm hết (Stop). Như lời khuyên của blogger Trương Duy Nhất, ông Thanh nên sớm từ chức là hơn.

Bàn về chuyện thất bại của ông Trọng có độc giả nhận định:

Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh rớt Bộ Chính trị, mặc dù được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hết sức ủng hộ cho thấy cuộc chiến chống tham nhũng trong Đảng còn vô cùng gian nan. Không thể chống tham nhũng khi duy trì thể chế độc đảng, vì bản thân độc đảng chính là hiện tượng tham nhũng điển hình: tham nhũng chính trị – nguồn gốc của mọi tham nhũng.
Điều gì sẽ xảy ra, nếu Bá Thanh vào Bộ Chính trị xong, rồi trở cờ, bắt tay với đc X, Bình Ruồi và đồng bọn phe cánh? Sẽ là thảm họa cho đất nước và nhân dân.
Muốn thoát cảnh bế tắc này, chỉ có đi theo con đường đa nguyên chính trị, đa đảng, tự do, dân chủ đích thực mà hầu hết nhân loại văn minh đã lựa chọn, hòa nhập đầy đủ với thế giới, tranh thủ được ủng hộ của quốc tế. Khi ấy, có được lòng dân, chính quyền VN Hà Nội sẽ thoát vòng cương tỏa của Bắc Kinh, mở ra thời kỳ độc lập thật sự, dân giàu, nước mạnh

Một độc giả khác thì than:

Thôi rõ rồi, không bỏ phiếu cho ông Thanh và ông Huệ cho thấy Hội nghị đã chống lại ông TBT Trọng, muốn ông Trọng và đảng của ông “nghỉ” thôi. Ông Phạm Quang Nghị cũng được báo trước là sẽ rớt ghế TBT khoá tới, vì “bị” ông Trọng đề xuất. Rõ ràng có một xu hướng chính trị mới xuất hiện.

Còn blogger nổi tiếng Nguyễn Huy Canh cũng góp lời:

960202_10151575392479709_2097185470_n_zpsc7952399Nếu tôi là UVTW, được bỏ phiếu, tôi cũng sẽ bỏ phiếu chống lại ông Cả Trọng. Vì bây giờ ông vẫn còn khuyên người ta quay lưng lại với tiền bạc, với cám dỗ vật chất. Ông định biến tất cả cán bộ nhà nước và chúng ta thành nhà sư ư? Ông vẫn quyết tâm sở hữu toàn dân về đất đai, đó chính là ý chí của Marx đã trở thành lỗi thời, là tàn dư của tư duy Phật giáo; ông vẫn quyết không tam quyền… chính ông là người mong muốn, là kẻ đam mê quyền lực nhất hòng trị vì cả dân tộc này theo cách của những kẻ chăn cừu. **

Hiện tình của Đảng CSVN hiện nay được ví như một quả bưởi ngoài bóng trong khô. Trông chờ có được một phép lạ thay đổi chỉ là điều không tưởng. Bởi đáng ra trong lúc kinh tế đất nước đang suy thoái như hiện nay, những người đứng mũi chịu sào phải đoàn kết tạo thành một khối vững chắc để lèo lái con thuyền vượt qua cơn khủng hoảng thì nội bộ lãnh đạo quay ra tỷ thí tranh giành quyền lực bách hại muôn dân.

Vậy nên đồng giao mới xuất hiện trên mạng gần đây đang loan truyền câu ca như thế này:

Thịt xôi ngập ngụa vương triều
Rằng ông Tổng Trọng chẳng điều được quân
Đảng đang phân liệt chia phần
Các nhóm lợi ích xoay vần choảng nhau…

Gocomay

__

* Chủ nghiã xã hội và con đường đi lên Chủ nghiã xã hội – Nhìn từ thực tiễn Việt Nam – http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2012/4/285915/

**  NHỮNG PHẢN HỒI ĐÁNG CHỦ Ý TRÊN BLOG PHAMVIETDAO.NET VỀ KẾT QUẢ HỘI NGHỊ TW 7… – http://phamvietdao4.blogspot.de/2013/05/nhung-phan-hoi-ang-chu-y-tren-blog.html

________________________

786-Ngày 30/4 & cái chết để cho con được đi học!

30.4.1975-Danlambao

Không hiểu sao suốt mấy hôm nay, sau đi đọc cái tin “Chết để con được đi học!” trên báo Pháp Luật TP tôi cứ lẩn thẩn nghĩ nếu không có cái ngày 30.04 của cái Bên thắng cuôc thì liệu người mẹ Việt Nam họ Nguyễn kia có phải làm cái việc vô cùng thương tâm là thắt cổ tự vẫn để khỏi phải là gánh nặng đè lên một gia đình đang có 3 đứa con đang học hành tấn tới hay không?

Cháu Đinh Công Bằng người con lớn của chị Nhân đang học cao đẳng ở Vũng Tàu xót xa khi nghe tin mẹ quyên sinh cho con cái đi học...

Cháu Đinh Công Bằng người con lớn của chị Nhân đang học cao đẳng ở Vũng Tàu xót xa khi nghe tin mẹ quyên sinh cho con cái đi học…

Từ khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập cho tới khi nhắm mắt xuôi tay, cụ Hồ Chí Minh, người khai sinh ra chế độ Cộng sản - cha đẻ của Bên thắng cuôc chả vẫn mong cho người dân Việt đều ”có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” và “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành” là gì?

Vậy mà người Việt Nam đã đổ hàng núi xương sông máu suốt từ Ải Nam Quan cho tới mũi Cà Mau trong mấy cuộc trường chinh để có được một ngày 30.04.1975. Sau 38 năm “đất nước trọn niềm vui” non sông liền một dải lại có những hoàn cảnh mà chính người trong cuộc đã phải cay đắng thốt ra “Suy cho cùng, chị ấy bị đè chết vì học phí và viện phí” (Lời chị Nguyễn Thị Tiến, Chi hội trưởng Phụ nữ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) hay sao?

Cho nên tôi cứ thắc mắc, giả dụ không có cả bên thắng cũng như bên thua trong cái cuộc một mất một còn “ai thắng ai” giữa hai ý thức hệ cộng sản và tư bản. Hay nếu có sự hoán đổi lại giữa người thắng và kẻ thua. Một vùng châu thổ miền Tây bao la, phì nhiêu cây trái quanh năm tươi tốt, với đầu tầu kinh tế phát triển bậc nhất trong khu vực, nổi tiếng bởi danh xưng “hòn ngọc Viễn Đông”… thì liệu người mẹ Cà Mau đáng thương kia có phải dùng cái chết để mưu cầu học hành cho 3 đứa con của mình hay không?

Nhắc đến chuyện tư bản (“giẫy chết”) tôi lại nhớ tới trường hợp một gia đình họ Nguyễn người Việt ở cùng tiểu bang với tôi. Do bị bác đơn tỵ nạn nên bị trục xuất về Việt Nam hồi tháng 11.2011. Gia đình này tới Đức xin tỵ nạn chính trị từ một nước thứ ba (Tiệp) và đã bị từ chối do không hội đủ điều kiện theo như luật hiện hành của Đức qui định. Nhận giấy trục xuất lần đầu, gia đình họ đã chạy trốn vào nhà thờ nhờ che chở. Thấy tạm yên, họ lại ra sống bên ngoài để con cái tiếp tục tới trường. Nhưng vào một ngày định mệnh của tháng 11/2011. Lúc bình minh chưa lên, cả gia đình họ Nguyễn bị thức giấc bởi cảnh sát Đức tới bấm chuông cửa, yêu cầu gói ghém hành lý và đưa thẳng ra sân bay trục xuất về Việt Nam.

Niềm vui vỡ oà, cả nhà anh Tường, chị Sang và 2 đứa con nhỏ đã không cầm được nước mắt được trở lại Hoya-Đức. Để cho con đi học sau gần ba tháng bị trục xuất về Việt Nam...

Niềm vui vỡ oà, cả nhà anh Tường, chị Sang và 2 đứa con nhỏ đã không cầm được nước mắt được trở lại Hoya-Đức. Để cho con đi học sau gần ba tháng bị trục xuất về Việt Nam…

May mắn chỉ mỉm cười với cô con gái lớn 20 tuổi đang theo học đại học là người duy nhất đủ tiêu chuẩn được ở lại theo luật định.

Bình luận về việc này, về luật thì cảnh sát nói riêng và chính quyền Đức  ở địa phương nói chung là không sai. Nhưng về cái tình người thì chưa ổn.

Vì vậy đã bị búa rìu dư luận Đức lên án dữ dội. Sức ép của xã hội dân sự mạnh tới mức khiến đích thân ông Bộ trưởng Bộ Nội vụ tiểu bang Niedersachsen (người đã ký lệnh trục xuất), đã phải đứng ra giàn xếp và chịu mọi phí tổn rất tốn kém đưa gia đình họ Nguyễn kia được quay lại Đức sinh sống để con cái họ tiếp tục được học hành… sau 3 tháng bị gián đoạn.

Liên hệ với trường hợp của gia đình chị Nguyễn ở Cà Mau. Sau khi chị đã nằm sâu dưới mồ rồi, báo chí và chính quyền mới vào cuộc và than: “Lẽ ra người mẹ ấy không chết” thì người mẹ xấu số kia cũng không thể sống lại được nữa. Nhưng nỗi đau của những người thân của chị và rộng ra là cả xã hội sẽ không bao giờ lành.

Chính quyền ấp 5, xã An Xuyên ngồi lại chụp ảnh lưu niệm về cái gọi là: "kiểm điểm về cái chết của chị Nhân" dưới phông màn trang trí đẹp thế này?

Chính quyền ấp 5, xã An Xuyên ngồi lại chụp ảnh lưu niệm về cái gọi là: “kiểm điểm về cái chết của chị Nhân” dưới phông màn đẹp thế này?

Đến bao giờ mới hết được cảnh ”mất bò mới lo làm chuồng”? Đến bao giờ những người vẫn say men chiến thắng 30.04 của Bên thắng cuôc mới bắt tay vào hành động chứ không phải chỉ an ủi đãi môi (“Một trường hợp quá đau lòng. Tôi đã chỉ đạo đào sâu, làm rõ. Nhất là trách nhiệm của chính quyền địa phương” - lời ông Nguyễn Tiến Hải – Phó Chủ tịch tỉnh Cà Mau). Trong khi cái chết của chị Nhân đã được báo trước từ một tháng trước (y nguyên lý do trong thư tuyệt mệnh chị để lại). Đặc biệt trước khi quyên sinh 3 ngày chị vẫn còn gặp ông Trần Đại Đoàn, Bí thư xã An Xuyên nài xin được cấp sổ hộ nghèo để có thể vay ngân hàng tiền đóng học phí cho con. Nhưng chỉ nhận được lời hứa sẽ xem xét của ông đảng trưởng ở địa phương. Mà những lời hứa “sẽ xem xét” như thế chắc chị đã được nghe cán bộ đảng nói đi nói lại quá nhiều lần. Nhưng rồi cứ biệt tăm nên buộc chị phải chọn cái chết thương tâm như vậy chăng?

Suy cho cùng, chị ấy bị đè chết vì học phí và viện phí”. Vậy ai đã làm nên cái qui định ”đè chết người” ấy, nếu không phải những người ở Bên thắng cuôc?

Nhắc đến chuyện viện phí, tôi lại nhớ tới chuyện cách đây đã ngót 20 năm. Tôi được anh bạn già mời tới nhà hàng ăn cỗ cưới. Chả thiệp thiếc gì, anh ta chân tình nói với tôi: “mình rổ rá cạp lại sống độc thân đã lâu, nay có bà đầm (người Việt) ở Mỹ thương mà sang đây (Đức) làm đám cưới để đón sang cùng sống ở bển với bà. Hoàn cảnh hai người đều eo hẹp nên mình không muốn làm to. Chỉ mươi người trong gia đình và bạn bè thân nhất tới nhà hàng ăn bữa cơm mừng ngày ký giấy kết hôn thôi…”. Đùng cái tới đúng cái ngày “đại hỷ” thì vào khoảng 4 giờ sáng “cô dâu tương lai” bị cảm ngã phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Lúc hữu sự mới phát hiện ra “bà đầm mũi tẹt” đã “quên” không mua bất cứ một thứ bảo hiểm y tế (vãng lai) nào ngoài mỗi chiếc thẻ xanh cư trú tại Hoa Kỳ. Trong lúc ”nước sôi lửa bỏng” bệnh viện Đức, sau khi trao đổi với chính quyền địa phương vẫn tận tình cứu chữa bệnh nhân qua cơn nguy kịch. Sau đó bà đầm Việt còn phải nằm điều trị và phục hồi tại bệnh viện tới hơn 3 tháng trời mới có thể nhúc nhắc đi lại được để lên máy bay về lại Mỹ quốc. Tổng chi phí phải trả cho bệnh viện tới 180 ngàn Đức Mã (DM) theo thời giá lúc bấy giờ. Nhưng cơ quan Xã hội và Từ thiện Đức chấp nhận trả hết cho bệnh viện không thiếu một xu. Tai họa ập đến khiến đám cưới (như dự kiến) của anh bạn tôi bị dừng lại vô thời hạn. Thật buồn. Nhưng lại được an ủi phần nào vì thấy ở xứ sở của tụi “giẫy chết” chúng không muốn bị mang tiếng vì chuyện “viện phí” mà nỡ “đè chết” một ai, dù đó là người dưng.

Đã có người nói với tôi, sở dĩ những nước như Đức và Nhật có được một nền dân chủ nhân quyền vững chắc như ngày nay. Chính là nhờ họ là những người ở bên thua cuộc. Bị thua cuộc họ đã bị chế tài, bị chia cắt, bị chiếm đóng. Trong cái rủi đó đã tạo nên cái may để họ có thể vươn lên trở thành những cường quốc hùng mạnh vào top đứng đầu thế giới về mọi mặt như hiện nay.

30/4/1978-30/4/3013: Kỷ niệm 35 ngày cưới của Gocomay.

30/4/1978-30/4/2013: Kỷ niệm 35 ngày cưới của Gocomay.

Nghĩ về ngày 30 tháng tư này. Với cá nhân tôi là kỷ niệm tròn 35 năm ngày vợ chồng tôi làm đám cưới, ngày vui trăm năm của một đời người. Nhưng với cả dân tộc thì chưa hẳn. Bởi 30.4 đã có “hàng triệu người vui bên cạnh hàng triệu người buồn” (ý câu nói của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt).

Càng buồn hơn, vào dịp kỷ niệm 30.4 lần thứ 38 này đã có một người mẹ Việt Nam ở nơi đất mũi Cà Mau tận cùng của tổ quốc đã phải tự vẫn do bệnh tật và quá nghèo mà không xin được “sổ hộ nghèo”. Người mẹ này chưa qúa 50. Đã chọn cái chết để giảm gánh nặng cho chồng con. Để các con có điều kiện tiếp tục con đường học hành. Chị mất đi nhưng niềm hy vọng nhờ cái chết “có ích” của mình mà chồng con có thêm chút thu nhập nhờ tiền phúng điếu và đỡ tiêu tốn 140 ngàn đồng tiền viện phí mỗi ngày… Như vậy đã đủ “trọn niềm vui” chưa thưa tất cả những ai còn lương tri ở Bên thắng cuôc?

Đất nước mình đã hết chiến tranh. Nước nhà đã giành được độc lập thống nhất mà người dân không được hưởng hạnh phúc thì nền độc lập ấy phỏng có nghiã lý gì??? *

Gocomay

* Một ý trong câu nói của Hồ Chí Minh

* * *

PS: Gia đình người Việt bị trục xuất trở lại Đức

URL: http://www.vietinfo.eu/cd-tai-duc/gia-dinh-nguoi-viet-bi-truc-xu%E1%BA%A5t-tro-lai-duc-.html

_____________________

785 – Liệu quan Tổng Thanh tra CP Huỳnh Phong Tranh có “trượt mồm”?

do3

Bình luận về lời đề nghị “Yêu cầu cưỡng chế đoàn khiếu kiện đông người qúa khích, “mang màu sắch chính trị” của ông Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh hôm 18/4/2013, có ý kiến cho rằng đó chỉ là cú “trượt mồm” qúa mạnh so với các cú “trượt mồm” gần đây của các ông từ TBT, Chủ tịch QH, Chủ tịch nước… đã gây nên một làn sóng phẫn nộ trong công luận.

Horst Köhler, Tổng thống thứ 13 của Đức

Horst Köhler, Tổng thống thứ 13 của Đức.

Nhìn rộng ra thế giới. Chuyện các chính khách hàng đầu ở các nước bị “trượt mồm” là không thiếu. Một ví dụ như ông Tổng thống Đức Horst Köhler (2004-2010) chẳng hạn. Ông là người có gương mặt khả tín, thân thiện, cùng sự chín chắn trong từng lời ăn tiếng nói. Đã gây được nhiều thiện cảm trong dân chúng. Vậy mà trong chuyến thăm viếng binh sĩ Đức đồn trú ở Afghanistan hồi đầu năm 2010, chỉ với mỗi một câu nhỡ miệng rằng, sự hiện diện của các binh sĩ Đức ở nơi đây (Afghanistan) là để bảo vệ quyền lợi kinh tế của nước Đức. Câu nói này ngay tức thì đã gây tranh cãi nhiều trên truyền thông báo chí. Khiến ông phải xin từ chức vào ngày 31.05.2010. Làm không ít chính khách cũng như người dân Đức luyến tiếc.

Trở lại chuyện của Huỳnh Phong Tranh.

Tại một hội nghị quan trọng do ông chủ trì. Để bàn về việc nâng cao hiệu quả công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo phục vụ các kỳ họp của Trung ương Đảng và Quốc hội diễn ra vào hôm 18/4 vừa qua. Với sự hiện diện đầy đủ lãnh đạo các Bộ, ngành và 22 tỉnh, thành phố trên cả nước. Người dân oan khắp nơi đang hồi hộp ngóng chờ tiếng nói của một ông quan đứng đầu cơ quan thanh tra của chính phủ. Như ông ta đã từng tuyên bố lúc mới nhậm chức (8/2011) rằng:

“Công tác thanh tra là bạn của dưới, tai mắt của trên. Nếu làm tốt công việc chúng tôi có thể giúp cho công tác điều hành của Chính phủ và giúp cho sự lãnh đạo của Đảng ngày càng sát thực tế hơn.

Tôi cũng sẽ cố gắng là nếu có cám dỗ sẽ tránh, đồng thời giáo dục lực lượng công chức trong bộ máy của mình trung thành, trung thực và trong sạch để thực hiện nhiệm vụ tốt hơn…” (xem ở đây).

Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh chủ trì cuộc họp ngày 18/4/2013.

Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh chủ trì cuộc họp ngày 18/4/2013.

Vậy mà mới nhậm chức chưa được nửa nhiệm kỳ, trong lúc công tác phòng chống tham nhũng và chỉnh đốn còn đang diễn ra nhằm lấy lại niềm tin của nhân dân đối với đảng. Mà ông Tổng Thanh Tra lại chụp cái mũ qúa khích, ”mang màu sắc chính trị” để đòi “cưỡng chế” những “khiếu kiện đông người” như thế thì có khác gì “tự đá vào lưới nhà” trong trận cầu sống mái với nạn tham nhũng đang có nguy cơ ngày càng gia tăng?

Ở bài viết Nhân dân đứng ngoài chính trị? nhà văn Thùy Linh đã chỉ rõ:

“Chính trị theo nghĩa rộng hơn là hoạt động của con người nhằm làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung mà những luật lệ này tác động trực tiếp lên cuộc sống của những người góp phần làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung đó. Khi luật lệ chung này có vấn đề thì đương nhiên sẽ có bộ phận dân chúng phản ứng với sự sai khác này. Hành động của họ, đương nhiên, là hành động chính trị.”

Cho nên có khiếu nại tố cáo (khiếu kiện dù đông hay ít người) nào là không “mang màu sắc chính trị”, thưa ông Tổng Thanh tra Chính phủ?

Với sự hiện diện đầy đủ lãnh đạo các Bộ, ngành và 22 tỉnh, thành phố trên cả nước. Nhưng tín hiệu phát ra rõ ràng là muốn rập tắt khiếu nại tố cáo kéo dài bằng cách chụp cho những người đi khiếu kiện cái mũ là “mang màu sắc chính trị” thì có khác gì coi dân oan là “thế lực thù địch” và cần phải mạnh tay trấn áp chứ đâu phải muốn làm “bạn của dưới” (dân đen) như lời ông nói lúc mới đăng quang?

"...những người dân mặc áo quốc kỳ đi khiếu kiện đã làm xấu hình ảnh thủ đô" - Lời Nguyễn Thế Thảo.

“…những người dân mặc áo quốc kỳ đi khiếu kiện đã làm xấu hình ảnh thủ đô” – Lời Nguyễn Thế Thảo.

Ai chứ Nguyễn Thế Thảo (người đã phát ngôn: những người dân mặc áo quốc kỳ đi khiếu kiện đã làm xấu hình ảnh thủ đô) và Lê Thanh Hải (người đang bị hàng chục người dân tố cáo cướp đất ở TP Hồ Chí Minh) sẽ mở cờ trong bụng. Bởi ông quan “mặt lạnh như tiền” Tổng Thanh tra Chính phủ – Huỳnh Phong Tranh đã chọn chỗ đứng về phía những quan tham đang bị dân tố cáo. Chứ không phải ngược lại.

Đó là thông điệp gì mà Huỳnh Phong Tranh muốn gửi tới các quan tham nhũng ở tất cả bộ ngành từ trung ương tới các địa phương?

Nhớ lại câu chuyện nghe được từ chính một người bạn thân của tôi cách đây hơn 7 năm. Anh là giám đốc một công ty lớn của nhà nước. Bạn đã từng than với tôi:

- Bất kể ai đang ăn nên làm ra trong guồng máy (doanh nghiệp nhà nước) mà không biết “quan hệ tốt” với các quan lớn trên thượng tầng là khó mà tồn tại được.

Anh còn khoe, nhờ có được tấm ảnh anh ta chụp chung với ông Tổng Thanh tra Chính phủ (thời đó là Quách Lê Thanh) trên sân quần vợt. Mà hầu như tất cả các đợt thanh tra lớn nhỏ đều xuôi chèo mát mái hết.

Tôi giả bộ thắc mắc:

- Tớ thấy cậu có khoái chơi thể thao bao giờ đâu mà bày đặt thế?

- Không khoái cũng phải cố. Như ăn nhậu cũng vậy, không thích cũng phải gắng… làm công chức thời nay cơ cực lắm chứ không như người ta tưởng đâu ông ơi…

Được đà tôi lấn tới:

- Chả nhẽ chỉ có mỗi tấm ảnh chụp chung với quan lớn Tổng Thanh tra trong tư thế thân mật mà được châm chước hết thảy sao?

- Ồ không không, còn thêm nhiều tích tắc nữa chứ. Nhưng như người ta nói “đầu xuôi đuôi lọt”. Biết mình có quan hệ với trên cao chót vót, bên dưới chúng cũng đỡ hành tỏi đi nhiều. Ngay cả khoản “lót tay, đưa tiễn” cũng có phần nhẹ nhàng hơn…

Có một hiện tượng lạ là gần đây tất cả các ý kiến phản biện trái với “định hướng” của Ban Tuyên giáo đều bị các “dư luận viên xã hội” (như khoe khoang của Hồ Quang Lợi) nhảy vào chửi bới mạt sát một cách vô văn hóa bất kể phải trái trắng đen.

Liên hệ với chuyện tham nhũng của chính những người mang danh đi “chống tham nhũng”. Một thực tế mà ai cũng thấy, thời gian qua hoạt động của ngành Thanh tra Chính phủ rất tích cực. Nhưng tham nhũng cứ ngày càng tăng lên. Nó chứng tỏ điều gì?

image00144

Theo báo cáo sơ kết 5 năm thực hiện Luật phòng chống tham nhũng của Chính phủ. Toàn ngành thực hiện gần 63.000 cuộc thanh tra, kết thúc gần 53.000 vụ, tuy nhiên, số vụ chuyển cơ quan điều tra chiếm chưa tới 1%. Như vậy các cáo buộc nhận hối lộ của các quan thanh tra từ thấp lên cao để “giơ cao đánh khẽ” trong hoạt động thanh tra là đúng hay sai?

Đại biểu Lê Như Tiến, tại phiên chất vấn công khai Tổng Thanh tra Chính phủ sáng 22/8/2012 ở diễn đàn QH đã hỏi thẳng ông Huỳnh Phong Tranh về tiêu cực, nhũng nhiễu của thanh tra viên. Qua các đợt thanh tra, cơ quan, doanh nghiệp phải lo chăm sóc chu đáo, khi thanh tra về phải lo tiễn đưa hậu hĩnh, “kính gửi đậm đà”…

Đó là các khoản lệ phí gia tăng theo kiểu luật bất thành văn. Có phải là nguyên nhân của “hàng trăm cuộc thanh tra không có kết quả?”

Tổng TTCP Huỳnh Phong Tranh thừa nhận có tiêu cực, nhũng nhiễu, để lộ lọt thông tin trong đội ngũ thanh tra viên. Ảnh: N.Hưng.

Tổng TTCP Huỳnh Phong Tranh thừa nhận có tiêu cực, nhũng nhiễu, để lộ lọt thông tin trong đội ngũ thanh tra viên…

Trước những chất vấn trực diện như thế, Tổng Thanh tra Huỳnh Phong Tranh buộc phải thừa nhận có tiêu cực, nhũng nhiễu, để lộ lọt thông tin trong đội ngũ thanh tra viên… Dẫn tới kết qủa trong 5 năm (từ 2007 tới 2012), 16 cán bộ thanh tra đã bị xử lý, trong đó 2 người bị xử lý hình sự, một người bị buộc thôi việc. (Xem ở đây).

Nhưng câu hỏi lớn hơn đặt ra là: Có phải trong gần 53 ngàn vụ thanh tra đã kết thúc ở trên chỉ có một con số rất ít những đồng chí cán bộ thanh tra “bị lộ” đã được xứ lý một cách nhẹ nhàng như thế là đã thỏa đáng?

Nay trong cuộc họp Chính phủ do ông Tổng Thanh tra Huỳnh Phong Tranh chủ trì để bàn về việc nâng cao hiệu quả công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo… Với sự hiện diện đầy đủ lãnh đạo các Bộ, ngành và 22 tỉnh, thành phố trên cả nước. Nhưng tín hiệu phát ra rõ ràng là muốn rập tắt khiếu nại tố cáo kéo dài của dân oan bằng cách chụp cho những người đi khiếu kiện cái mũ là mang “màu sắc chính trị” thì có khác gì coi dân là “thế lực thù địch” cần phải mạnh tay để “cưỡng chế” đối với họ.

Đó chính là thông điệp rõ ràng táo tợn mà Huỳnh Phong Tranh muốn ngầm nhắn gửi tới các quan tham nhũng ở tất cả bộ ngành từ trung ương tới các địa phương rằng: “cứ yên tâm đi… các đoàn khiếu nại tố cáo đông người đã bị qui kết “qúa khích” và ”mang màu sắc chính trị” hết rồi. Sẽ bị “cưỡng chế” bịt miệng không trừ một ai… để các quan yên tâm mà vơ vét! Nhưng chớ có quên các khoản “lót tay, đưa tiễn” hậu hĩnh tương xứng với quan thanh tra lớn nhỏ là được!

Luận điệu này thể hiện rất rõ cái lối “tư duy nhiệm kỳ” của ông Tranh! Nó là cực kỳ phản động hay chỉ là sự ”nhỡ miệng” thông thường. Xin nhường câu trả lời cho tất cả những ai đang quan tâm tới vấn đề này giải đáp dùm?!

Gocomay

____________________

784-Đừng “bốc xôi làng”, oản chuối cho người đã khuất!

Danh0 hài Văn Hiệp, người với nửa thế kỷ gắn bó với  sân khấu, điện ảnh và truyền hình.

Danh hài Văn Hiệp, người với nửa thế kỷ gắn bó với sân khấu, điện ảnh và truyền hình.

Dư luận đang tiếc thương sự ra đi đột ngột của “bác trưởng thôn” – Văn Hiệp chưa ngớt thì lại rộ lên chuyện tranh cãi có nên vận động rầm rộ xin chữ ký trong đám tang như vậy để xin Chủ tịch nước phong danh hiệu Nghệ sỹ ưu tú (NSƯT) cho bác Hiệp hay không? (Xem ở đây)

Trên một tờ báo mạng của quốc doanh đang có cuộc thăm dò ý kiến:  Theo bạn, các nghệ sĩ có cần thiết vận động phong tặng danh hiệu NSUT cho diễn viên Văn Hiệp?

Tới giờ phút này (22 giờ 30 phút, ngày 13/4/2013), số người hưởng ứng với câu hỏi: Có danh hiệu hay không thì bác (Văn Hiệp) vẫn là người nghệ sỹ sống trong lòng dân là được nhiều ý kiến hưởng ứng nhất (chiếm 61,23%). Trong khi đó 2 câu hỏi khác là: Người chết rồi còn phong tặng làm chi. Hãy để bác ấy yên nghỉ (đạt 19,66 %). Và câu: Cần thiết chứ. Muộn còn hơn không (chỉ đạt 18,10 %). Những người hăng hái nhất nêu ý tưởng đề nghị nhà nước truy tặng danh hiệu nghệ sỹ cho diễn viên Văn Hiệp là các Đạo diễn-NSND Doãn Hoàng Giang; Đạo diễn-NSND Khải Hưng và Diễn viên-NSƯT Minh Vượng (Minh Vượng đề nghị truy tăng danh hiệu NSND). Ngay trong đám tang, NSND Khải Hưng đã vận động hơn 150 nghệ sĩ ngoài Bắc cùng kí đơn đề nghị Nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú cho danh hài Văn Hiệp. Nhiều nghệ sĩ không có mặt tại đám tang cũng bày tỏ nguyện vọng được cùng tham gia ký đơn. (Xem ở đây)

Các nghệ sĩ đã đồng loạt kí tên trong đám tang của nghệ sĩ Văn Hiệp. Ảnh: BK

Các nghệ sĩ đã đồng loạt kí tên trong đám tang của nghệ sĩ Văn Hiệp. Ảnh: BK

Như vậy theo nhận định của tôi, nếu cơ chế xin cho (“bốc xôi làng”) vẫn tiếp diễn thì lời thỉnh cầu (đơn xin) của các nghệ sỹ cho ”bác trưởng thôn”-Văn Hiệp danh hiệu NSƯT chắc như cua gạch vào đợt phong danh hiệu đợt tới (khoảng 2017) là miễn bàn.

Mặc dù vậy dư luận thì vẫn cứ băn khoăn. Như câu hỏi và câu cảm thán: Chuối oản để ai xơi?Đừng xin danh hiệu cho Văn Hiệp!Hãy để cho diễn viên Văn Hiệp yên! hay Đã đến lúc chúng ta để cho “bác trưởng thôn” yên nghỉ!

Nhưng sự đời thật trớ trêu. Bởi theo ngôn ngữ của hài kịch sẽ có người gắt nhặng lên và bảo: vớ vẩn nghỉ là nghỉ thế nào. Chuối oản hay danh hiệu bác Văn Hiệp không cần thì người sống cần. Nhà nước bỏ ra có mươi triệu mà lại được tiếng thơm là quan tâm là chăm lo từ người sống tới người chết như vậy thì cho dù bác ý không muốn cũng phải dựng bác dậy động viên bác sắm cho xong vai diễn còn dang dở. Để hoàn thành xứ mạng vẻ vang của người nghệ sỹ – văn công của xứ sở có “chỉ số hạnh phúc đứng thứ hai thế giới” chứ?!

Nghệ sỹ Văn Hiệp và cây điếu cày đồng hành trong nhiều vai diễn...

Nghệ sỹ Văn Hiệp và cây điếu cày trong nhiều vai diễn…

Mặc dù vậy, “bác trưởng thôn” đáng mến nhà ta không phải lúc nào cũng giành được cảm tình của tất cả mọi người. Như câu chuyện anh bạn hàng xóm của tôi (đang ở Đức) kể chẳng hạn. Anh nói, một dạo không cuối tuần nào là hai ông diễn viên (có nét mặt khắc khổ giống nhau) là Văn Hiệp và Trần Hạnh là không xuất hiện trên VTV4. Nhưng cứ mỗi khi động viên con cái xem chương trình VTV4 cuối tuần để cho các cháu gắn bó với quê hương và trau dồi thêm tiếng Việt… mà thấy hai ông Hiệp và Hạnh xuất hiện trên sóng là chúng lại rú lên và đòi tắt tivi ngay. Gặng hỏi, chúng bảo tại sao lại bắt chúng xem những ông già có những hàm răng khấp khểnh (do từ bé không kẹp) và đen đúa (do hút thuốc lào nhiều) xấu xí thế không biết. Anh ta đã đem chuyện này phản ảnh với một vị cán bộ cao cấp ở Ban Tuyên giáo của nhà nước mà anh ta gặp tình cờ và quen trong một tua du lịch ở Berlin. Sau đợt đó không lâu, cả hai bác Văn Hiệp và Trần Hạnh không còn thường xuyên lên sóng như trước nữa. Anh hàng xóm khoái chí và khoe với tôi “tiếng kêu (của anh ta) đã thấu tới trời”. Song tôi nghĩ, không hẳn là như vậy. Chương trình “Gặp nhau cuối tuần” do Đạo diễn tài ba Khải Hưng và cộng sự khởi xướng đã cạnh khoé (“chạm nọc”) tới nhiều chức sắc vai vế trong guồng máy. Nên bị dẹp. Cũng như các chương trình hài táo quân phát vào đêm giao thừa hàng năm thường được nhiều người đón xem. Nên thời gian qua thường bị xăm soi xét nét nhiều về các tình tiết và lời thoại phạm ”húy kỵ”. Chứ không phải ở vài cái ngoại hình “phản cảm” của các vai diễn. Đó cũng chính là lý do lý giải cho việc các diễn viên hài nổi tiếng như “bác trưởng thôn”, ở cái tuổi 72, sau cả nửa thế kỷ làm diễn viên ông vẫn chưa được nhận một danh hiệu nào chỉ vì ông không có đủ huân chương, giải thưởng để được xét duyệt (Tham khảo thêm ở đây). Cùng lứa diễn viên khóa 1 trường Sân khấu Mai dịch với ông, các bạn bè đồng môn như Doãn Hoàng Giang; Trọng Khôi; Đoàn Dũng; Trần Tiến; Thế Anh… tất cả đã nhận danh hiệu NSND từ tám hoánh rồi.

Tôi cũng không chăm xem các chương trình hài kịch lắm. Nhưng tối qua, nhân sự kiện đang nóng này, tôi tìm và xem bằng được cả hai tập Video hài xuân 2013: “Cụ tổ hiển linh“ của (chú học trò cũ của tôi) nhà đạo diễn đang nổi Phạm Đông Hồng * (Xem dưới đây!)

Xem xong 2 tập Video trên tôi đã bị mất ngủ và thương cho người diễn viên Văn Hiệp tài hoa mà đa truân.

Ở tác phẩm cuối cùng này. Ông đã trút hết cái “tinh anh phát tiết ra ngoài” mà người con trai ông gọi là ”chuyến gánh gồng sau chót”. Để sau đó “gục ngã” và… từ từ đi mãi vào cõi vĩnh hằng. Tôi đánh giá với vai diễn để đời này, khán giả của màn ảnh nhỏ đã gắn danh hiệu nghệ sỹ của nhân dân cao qúi nhất cho nghệ sỹ rồi. Không có thứ danh hiệu (theo cơ chế xin cho) nào sánh kịp được nữa.

Không biết có ai đặt câu hỏi, tại sao Văn Hiệp lại không làm đơn và chưa bao giờ có ý định cậy cục để giành cho được một danh hiệu mà với người khác có khi phải đơn từ xin xỏ tới hai ba lần. Như trường hợp hai diễn viên Tố Uyên và Đức Lưu là ví dụ. Cả hai đều thành danh với các vai diễn để đời trong Con chim vành khuyên và Làng Vũ Đại ngày ấy. Nhưng cả hai đã phải làm đơn đến 2, 3 lần mới đậu NSƯT!

Nghệ sỹ Tố Uyên đã thành danh trong "Con chim vành khuyên" từ đầu thập niên 1960.

Nghệ sỹ Tố Uyên đã thành danh trong “Con chim vành khuyên” từ đầu thập niên 1960.

Cũng không biết đằng nào. Trên cho thì được mà không cho thì cũng đành chịu chứ biết làm thế nào. Phận mình mỏng thì đành vậy thôi”. Đó là sự trải lòng của nghệ sỹ Tố Uyên trả lời báo giới lý do tại sao các lần làm hồ sơ trước bị bác đơn. (Xem ở đây!)

Cái lý do được anh Khải Hưng đưa ra rằng: “Thủ tục vẫn là thủ tục bởi nếu không có nó chúng ta sẽ rơi vào tranh luận, sa lầy không đúng nguyên tắc. Thực tế anh Văn Hiệp không ở đoàn thể nào nên rất thiệt thòi. Anh ấy từ Nhà hát Kịch đi ra, là diễn viên tự do, không  tham gia vở diễn gì mà dự hội diễn để có huy chương mà theo đúng luật, có huy chương thì mới được xét danh hiệu nghệ sĩ.”

“… Văn Hiệp rất oan dù anh ấy xứng đáng được trân trọng. Vì anh ấy không đóng vai chính kịch nên không có huy chương nhưng điều lớn nhất là những vai diễn của Văn Hiệp đi vào lòng người. Văn Hiệp rất xứng đáng là nghệ sĩ của nhân dân”

Theo tôi, lý do “anh Văn Hiệp không ở đoàn thể nào” là không có sức thuyết phục. Chả nhẽ nghệ sỹ Văn Hiệp không phải là hội viên của Hội Nghệ sỹ Sân khấu (hay Hội Điện ảnh nơi anh Khải Hưng đã từng là Phó chủ tịch hội)?

Chẳng qua “bác trưởng thôn” nhà ta thấy cảnh bon chen ”Trên cho thì được mà không cho thì cũng đành” thành ra ái ngại mà chẳng hứng thú đơn từ xin xỏ. Cũng như trong cuộc sống gia đình, nghệ sỹ Văn Hiệp quên bản thân mình để cả đời dành dụm cho vợ cho con như lời đạo diễn Khải Hưng nhận xét chính là nét son chấp nhận hy sinh vì người khác của ông.

Bà Văn Dung khóc ngất trong đám tang chồng (9/4/2013).

Bà Văn Dung khóc ngất trong đám tang chồng (11/4/2013).

Song cực đoan như mô tả “Có lần đi nước ngoài với anh Văn Hiệp, anh ấy đã rút đến đồng xu cuối cùng để đưa cho vợ cho con, đến mức anh ấy không còn có đủ tiền để mà về nữa…”. Như lời Khải Hưng nói (ở đây) thì chưa hẳn đã đúng. Vì ở nước ngoài nào thì tôi không biết. Chứ ở nước Đức, xã hội Đức đã không bao giờ để cho một con người (dù là người tỵ nạn không có giấy tờ cư trú) bị đói, khát và lúc đau ốm không được chăm sóc y tế. Khiến bác Văn Hiệp phải cơ cực mà vét đến “đồng xu cuối cùng để đưa cho vợ con” như thế? Nhất là vợ bác Hiệp (bác Văn Dung năm nay đã 68 tuổi) đã hội nhập lâu ở nước Đức (từ thời Đông Đức) cho tới bây giờ. Thời gian sống ở Đức còn dài hơn sống ở Việt Nam.

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Không nằm trong chăn mà đưa ra nhận xét võ đoán về gia cảnh nhà khác như câu: “Gặp phải những đứa con mà tôi cho là không mẫu mực, một người vợ cũng không mẫu mực nhưng mà ông (Văn Hiệp) vẫn hết lòng” là không nên chút nào. Đây có lẽ là bài học cho cả báo giới nữa. Đi sâu vào khai thác những bất cập của gia cảnh nhà người ta (mà nhà nào chả có) để tạo thứ sìcandan (giả) để câu khách là không lương thiện. Như lời thọc mạch của một tờ báo dẫn lời (?) của người con trai lớn của bác Văn Hiệp sau đây:

“Tôi chẳng nhớ nhiều những kí ức ngày ấu thơ, khi mẹ đi xuất khẩu lao động sang Đức, để lại bố cảnh gà trống nuôi con vò võ. Mẹ đi rồi không về nữa, chẳng phải vì có một bờ vai khác cho mẹ dựa vào, hay cũng chẳng rõ vì sao nữa, nhưng từ ấy, hai anh em cảm nhận rõ một sự nứt vỡ chẳng bao giờ có thể hàn gắn…” (Ở đây)

Bức thư bà Văn Dung viết trong cuốn album để lại cho ông Văn Hiệp.

Thư bà Văn Dung viết trong album để lại cho ông Văn Hiệp.

Ta sẽ nghĩ gì, khi nghe chính người trong cuộc (Bà Văn thị Kim Dung – vợ nghệ sỹ Văn Hiệp) lại phải đính chính trong nước mắt thế này:

“Bọn tôi đã yêu nhau như vậy suốt 10 năm qua những cánh thư. Thế mà không hiểu sao có những tờ báo lại viết rằng tôi bỏ chồng bỏ con, bỏ nhà ra đi. Rồi cả chuyện anh ấy hút thuốc lào nữa, mình và các con đều không thích bởi nó hôi và ảnh hưởng tới sức khỏe nhưng có báo lại bảo tôi yêu qua chiếc điếu cày, chả hiểu nổi”. (Ở đây)

Bởi thế, đa số ý kiến đã rất có lý. Khi cho rằng, Có danh hiệu hay không thì bác cũng vẫn là người nghệ sĩ sống trong lòng nhân dân!

Tôn trọng ý nguyện của “bác trưởng thôn”-Văn Hiệp lúc còn sống (đã không màng danh lợi), hãy để cho bác nơi chín suối cũng như những người thân của bác còn sống trên dương gian này được yên. Là cách tốt nhất đem lại chút phân ưu tưởng nhớ, tiếc thương người qúa cố vậy. Đừng “bốc xôi làng”, oản chuối cho người đã khuất nữa.

Người đang viết những dòng này. Cũng một thời ngang dọc và say mê cống hiến hết mình cho nghệ thuật. Nay đã rửa tay gác kiếm rồi. Nên càng cảm thông với hoàn cảnh của nghệ sỹ Văn Hiệp. Những nỗ lực cống hiến cho đời thì đã xong. Phần ghi (hay phủ) nhận công lao là việc của những người đang sống!

Như câu thơ cổ:

Nhạn qúa trường không bóng trầm hàm thủy

Nhạn vô lưu tích chi ý

Thuỷ vô lưu ảnh chi tâm

Những lưu ảnh đẹp của ”bác trường thôn”-Văn Hiệp vẫn sẽ còn mãi trong mai hậu!

Gocomay

___

* PS: Trong 2 năm 1986 – 1987, tôi có nhận 3 học trò khoa Quay phim ở Đại học Sân khấu-Điện ảnh Hà Nội (Mai dịch) về làm luận án phim tốt nghiệp (thông qua 3 bộ phim tôi làm ở Hãng phim Tài liệu – Khoa học T.W.). Sau đó, cả 3 đều đã được nhận bằng tốt nghiệp. Nhưng người có công dẫn dắt các em (trong đó có Phạm Đông Hồng- Đạo diễn bộ phim cuối cùng có bác Văn Hiệp đóng vai chính) thì có lẽ chẳng ai còn nhớ tới nữa…

Phạm Đông Hồng ngồi kế bên Gocomay từ phải sang. (Kiên Giang 1987, khi hòn phụ vẫn còn)

Phạm Đông Hồng ngồi kế bên Gocomay từ phải sang. (Kiên Giang 1987, khi hòn phụ còn)

___________________

783-Bắn súng, cởi truồng hay nằm vỉa hè sẽ giữ được đất?

299143_472525259469162_1012116638_nChuyện gia đình anh em họ Đoàn dùng súng bắn chim (bắn đạn ghém chì) hay còn gọi “súng hoa cải” để giữ mảnh đất khai hoang lấn biển của mình đã được dư luận bàn tán nhiều rồi. Đồng chí X thì dù chê trách các đệ tử của mình ở Hải Phòng là “sai toàn diện“. Nhưng cũng không quên nhắc nhở thuộc cấp bên dưới phải “khẩn trương đưa vụ án “giết người và chống người thi hành công vụ” ra xét xử công khai, bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật”. (Xem ở đây).

Đó chính là lý do khiến anh em nhà ông Vươn bị tuyên án 15 năm rưỡi tù giam. Còn 2 bà vợ bị 33 tháng án treo (chắc tội chi tiền mua súng?).

Quan điểm của chính quyền từ cấp thượng tầng thì đã rõ. Còn tầng lớp thảo dân bên dưới, đa phần khen ngợi hành động của anh Vươn và gia đình chống lại lệnh cưỡng chế là đúng. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng chống bằng cách nổ súng là sai. Vậy phải làm cách nào cho hay và tốt hơn?

Ta thử tham khảo qua mấy trường hợp sau đây!

Hai phụ nữ không mặc gì đang bị cưỡng chế ra khỏi mảnh đất của họ...

2 phụ nữ không mặc gì bị cưỡng chế ra khỏi mảnh đất của họ.

- Cách đây ngót một năm, vào trưa ngày 22/5/2012, tại Quận Cái Răng TP Cần Thơ, do không tán thành với mức đền bù qúa rẻ mạt của Công ty cổ phần xây dựng số 8 thuộc CIC 18 (Bộ Xây dựng) trên miếng đất của mình đã bỏ tiền ra mua và sống hợp pháp tại đó suốt mấy chục năm. Bà Phạm Thị Lài (sinh năm 1960) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (sinh năm 1979), cực chẳng đã phải cởi truồng để giữ đất. Mà cũng không tài nào giữ được. Hai mẹ con bà đã bị đám vệ sĩ dùng vũ lực thô bạo đàn áp bằng cách lôi sềnh sệch trên cát, bãi cỏ và các đống vật liệu trong tình trạng khoả thân dưới cái nắng gay gắt. (Xem tại đây). Sau đó còn bị Công an quận Cái Răng (Cần Thơ) đề nghị xử phạt gia đình bà Lài 1,5 triệu đồng về hành vi cản trở hoạt động bình thường của cơ quan, tổ chức và phạt 80.000 đồng vì vi phạm thuần phong mỹ tục vào ngày 19/6/2012. (Xem ở đây).

Em Lê Xuân Dũng trước lúc bị "bắn chỉ thiên" vào bụng

Em Lê Xuân Dũng trước lúc bị “bắn chỉ thiên” vào bụng

- Trước vụ “khoả thân giữ đất” đúng hai năm, một vụ cũng khá ầm ĩ nhưng nay cũng đi vào quên lãng đó là vào ngày 25/5/2010, trong cuộc biểu tình giữ đất vì mức đền bù chưa thỏa đáng tại địa điểm xây dựng nhà máy lọc dầu Nghi Sơn Thanh Hóa, em Lê Xuân Dũng, 13 tuổi, một học sinh ngoan học giỏi ở xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, đã bị trúng đạn của sỹ quan CA Nguyễn Mạnh Thư (CA huyện Tĩnh Gia) vào bụng chết ngay tại chỗ. Một người nữa dính đạn và chết vào 5 hôm sau là anh Lê Hữu Nam, 43 tuổi bị đạn bắn vào đầu. Ngoài ra có Bà Lê Thị Thanh, 37 tuổi bị trúng đạn xuyên táo vào tay, bị thương. Cả hai nạn nhân người lớn đều cùng làng với em Dũng. Các phát đạn bắn gần, bắn thẳng này được cho là “bắn chỉ thiên” cảnh cáo và cướp cò. (Xem ở đây và ở đây).

Bản đồ qui hoạch khu đô thị Thăng Long 9 - Ảnh Phạm Yên (TPO)

Bản đồ qui hoạch khu đô thị Thăng Long 9 – Ảnh: Phạm Yên

- Nhắc đến cái tên Dũng, ở quê, tôi có thằng bạn đồng môn cấp 1, 2 trường làng là thằng Dũng (trong giấy khai sinh tên là Lê Đình Hỷ). Nhà nó có mấy sào đất được sở hữu hợp pháp từ sau cải cách ruộng đất. Đến năm 2008, Hà Nội mở rộng, đất bị qui hoạch (treo) thành Khu đô thị mới Thăng Long 9. Mức đền bù giá bèo chỉ được 45 triệu VNĐ/sào (360 m²), trong khi giá thị trường đất sát đường QL.32 lúc đó tới hơn trăm triệu một m². Tiếc của, không nhận đền bù, Dũng-Hỷ mang bàn thờ tổ tiên ra giữ đất. Bị chính quyền bắt giam và truy tố ra toà về tội “chống người thi hành công vụ”. Kết cục đất vẫn không giữ được và còn bị 2 năm bóc lịch nữa. (Xem ở đây).

Dân oan cả nước kéo về vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội khiếu kiện về đất đai. Ảnh: Vietnamexodus

Dân oan cả nước kéo về vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội khiếu kiện về đất đai. Ảnh: Vietnamexodus

Như vậy, nếu gia đình anh Đoàn Văn Vươn mà cứ ngoan ngoãn chấp hành nghiêm lệnh cưỡng chế ”sai toàn diện” của huyện Tiên Lãng. Thì chắc chắn vụ này sẽ rơi tõm vào quên lãng. Đất cũng không giữ được. Mà tù tội là ở nhãn tiền. Bởi trong thực tế ở ta, chính quyền là luôn luôn đúng. Toàn bộ gia đình anh sẽ mang công nợ (các khoản “nợ xấu”) và anh sẽ phải đối diện với các án phạt tù với các tội “lừa đảo chiếm dụng vốn” của ngân hàng cũng chưa biết chừng. May hơn chút nữa, thoát tù tội thì suốt đời vợ chồng mấy anh em nhà anh sẽ sống trong bần cùng và sẽ phải gia nhập đội quân dân oan đi khiếu kiện vượt cấp ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Ba Đình, Hà Nội: ”làm xấu hình ảnh thủ đô” (Lời Nguyễn Thế Thảo - Tổng đốc HN thời nay) là không cần phải bàn cãi.

Trong các tình huống đặng chẳng đừng đó, rõ ràng tiếng súng hoa cải (không làm chết ai) của anh em Đoàn Văn Vươn là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Tiếng súng ấy “đã khiến cả một xã hội choàng tỉnh, nó khởi đầu cho một thời kỳ mà người ta không còn nghĩ rằng, cứ người nhà nước là bất khả xâm phạm. Nó buộc những kẻ nhân danh nhà nước để làm bậy phải chùn tay…” (nhận định của blogger Phương Bích)

Cụ Lê Hiền Đức và anh chị em ở Hà Nội xuống thăm và động viên gia đình anh Vươn hôm 5/4/2013. Ảnh: Xuân Diện.

Cụ Lê Hiền Đức và anh chị em ở Hà Nội xuống thăm và động viên gia đình anh Vươn hôm 5/4/2013. Ảnh: Xuân Diện.

Về ý nghĩa sâu xa, ”tiếng súng hoa cải” Đoàn Văn Vươn còn là tiếng súng yêu thương nhằm lay động một chút lương tri còn sót lại của cái thể chế mà bố anh đã từng hàng chục năm phụng sự (là Bí thư Chi bộ đảng ở địa phương). Rồi đến lượt anh từng là sỹ quan quân đội. Phục viên cởi áo lính anh lao vào học thành kỹ sư canh nông trồng rừng. Nhận bằng tốt nghiệp, anh không màng chốn quan trường. Để lao vào chinh phục một vùng đồng biển khó khăn gian khổ vào bậc nhất nước này. Điều đó cho thấy cái bản án “giết người” mà đảng, nhà nước ở Hải Phòng nói riêng và ở cả nước nói chung đối với anh em họ Đoàn chính là sự kết tội và bỏ tù chính cái động lực phát triển đáng qúi nhất trên đất nước giữa cơn suy thoái kinh tế trầm trọng hiện nay.

Nó lại diễn ra trong thời điểm quan trọng: sửa đổi Hiến pháp 1992! Đã cho thấy cái “Đảng cầm quyền thay vì nắm bắt tư duy của thời đại và ý chí của nhân dân, chỉ có thể loay hoay trong một cái vòng tự vẽ”. Và cái “Hệ thống chính trị, trải qua nhiều thế hệ, càng về sau lại càng có ít khả năng khắc phục sai lầm”. Như nhận xét của nhà báo Huy Đức là chính xác hoàn toàn!

Gocomay

____________________
BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.