736 – Cha đời con đĩ cầu Nôm

quê tôi xưa hễ nhà nào cứ đẻ con gái thì đều gọi “đĩ”. Để phân biệt với đẻ con giai, gọi “cu”. Nên cái từ đĩ Đào, đĩ Mận, đĩ Hường… không bao giờ hàm ý tục tữu hay khinh miệt gì. Nó thuần tuý để chỉ giới tính nữ mà thôi.

Nhưng từ đĩ. Như “đĩ tính” chẳng hạn, nó lại vượt sự hạn hẹp về giới tính để chỉ sự lẳng lơ đĩ bợm của cả đàn ông lẫn đàn bà. Nên ngoài đàn bà, đàn ông vẫn có thể làm đĩ… để trở thành “đĩ đực” như mọi người đã thấy đầy rẫy trong xã hội hiện nay. Nghĩ cho cùng khi có cầu thì sẽ có cung. Và khi đã trở thành nhu cầu không thể thiếu được thì cái nghề “làm đĩ” sẽ vẫn cứ phát đạt. Nó nằm ngoài ý muốn chủ quan của con người.

Bởi thế, cụ Tam Nguyên Yên Đổ, từ hơn trăm năm trước đã phải thốt lên:

Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ?

Trời sinh ra cũng để mà chơi!

Dễ mấy khi làm đĩ gặp thời,

Chơi thủng trống long dùi âu mới thích

Đĩ bao tử càng chơi càng lịch,

Tha hồ cho khúc khích chị em cười:

Người ba đấng, của ba loài,

Nếu những như ai thì đĩ mốc.

Đĩ mà có tàn, có tán, có hương án, có bàn độc

Khá khen thay làm đĩ có tông

Khắp giang hồ chẳng chốn nào không.

Suốt Nam Bắc Tây Đông đều biết tiếng…

(Trích: Đĩ Cầu Nôm – Nguyễn Khuyến)

Còn nhà văn Vũ Trọng Phụng, cách đây ngót 80 năm, sau cuốn tiểu thuyết “Làm đĩ” được cho là “dâm thư”. Mặc dù bị ném đá bởi những kẻ đạo đức giả vẫn kiên nhẫn bảo vệ cái quan điểm của mình: ”cái dâm tự nó không xấu, mà nó còn là cái điều cao thượng đẹp đẽ và linh thiêng vô cùng”. Ông mỉa mai những ai “nói đến ái tình lý tưởng mà không đếm xỉa đến cái dâm, đó chỉ là việc của hạng mơ mộng hão huyền”. Vì ông cho rằng tình dục “cần cho xác thịt cũng như sự ăn uống.”

Vũ Trọng Phụng vạch mặt “phường đạo đức giả” “chỉ khoanh tay kêu “Ôi phong hóa suy đồi!” và cao cả hơn, nhân bản hơn, ông muốn giúp bạn đọc “điều hòa cái sự dâm để tô điểm loài người” chứ không để nó “làm loạn loài người.” (*)

Liên hệ tới chuyện mấy hôm nay “nền báo chí cách mạng chúng ta… oánh nhau tơi bời” (lời nhà thơ Văn Công Hùng) xung quanh các chuyện “lá cải” kiểu như khai thác một cách qúa mức cần thiết chuyện “lộ hàng” của các sao, chuyện bán dâm của các chân dài thì mới thấy cái sự dâm ô của “một bộ phận không nhỏ” của những kẻ dửng mỡ đã “làm loạn…” chứ đâu còn biết dừng ở chỗ “tô điểm cho loài người” nữa.

Đây thiết nghĩ, đó là căn bệnh trầm kha và không bao giờ chữa được của báo chí mang tính “định hướng” chứ không chỉ là cá biệt nữa. Thử hỏi cái cô người mẫu xuất thân từ vùng quê lúa Thái Bình nghèo khó kia vì cần tiền phải bán rẻ cái “vốn tự có” của mình với giá 1500 $ USD có đáng bị nhiều tờ báo lớn bề hội đồng khai thác một cách qúa mức cần thiết như thế không?

Hồng Hà định bán dâm trong vài tháng, đủ tiền mua nhà, mua ô tô và nhiều hàng hiệu thì sẽ bỏ nghề này – //giadinh.net.vn/

Đành rằng, so với thân phận của một cô gái quê đi cấy ở (quê hương 5 tấn…) Thái Bình hiện nay, thì qua đêm với một đại gia lắm tiền nhiều của mà thu nhập bằng cả một vụ lúa bán mặt cho đất bán lưng cho giời như thế thì lời qúa rồi còn gì. Nhưng thật chả công bằng tẹo nào bị bắt “qủa tang bán dâm” mà báo chí chỉ khai thác rõ nét danh tính của người bán mà lờ đi đối tác mua dâm. Khiến dư luận thắc mắc liệu cái kẻ mua dâm đó có phải là các quan tham hay đại gia lắm của nhiều quyền? Như vậy cùng một việc “dâm ô” (phạm pháp) mà “bên trọng bên khinh” như vậy thì qủa là bất công!

Ngay cả trong đời sống hiện tại các loại “Đĩ mà có tàn, có tán, có hương án, có bàn độc” như cái nhà cô Tư Hồng quyền qúi ở Cầu Nôm thời cụ Nguyễn Khuyến sống năm xưa thì thiếu gì. Bởi thế nhà thơ Nguyễn Duy đã tổng kết từ hơn hai chục năm nay rồi: “Đĩ cấp thấp bán trôn nuôi miệng/ Đĩ cấp cao bán miệng nuôi trôn”. Cho nên dù cái đám “đĩ cấp cao” kia có bán cả miệng lẫn trôn để vinh thân phì gia, chễm trệ ngự trên đầu trên cổ trăm họ. Lại hợm hĩnh phun ra những nhời nặng mùi như kiểu “dân chủ của ta khác về bản chất, cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư sản” thì chắc gì nhân cách đã hơn một cô gái quê lúa Thái Bình mất đất phải “bán trôn nuôi miệng” ở chốn đô hội phồn hoa?

Càng nghĩ lại càng thương cho những hậu duệ của “Chị Hai 5 tấn…” hôm nay, nếu dân được làm chủ (kem kém) giống tụi Tư sản giẫy chết thì chẳng cần qua đêm, chỉ cần phơi mấy cái vòng tươm tươm chút ra cho thiên hạ chiêm bái ở mấy tạp chí khiêu dâm (“đại lá cải”) mà có số phát hành lớn như PlayboyHustler hay Penhouse của mấy cô đào hát đào Cine (giống đồng nghiệp của các mỹ nhân như Colombia Shakira; Kelly Brook…) thì tha hồ hốt bạc lại nhàn thân. (**)

Cô đào nhạc Pop Colombia Shakira từ chối đăng ảnh khoả thân trên Playboy với giá 50 triệu USD - dù với lý do “làm từ thiện…” - Nguồn: google.de/

Cô đào Cine Kelly-Brook từ chối qua đêm với một đại gia với giá 1 triệu USD/ đêm – Nguồn: google.de/

Chả nói đâu xa, bên nước láng giềng phương Bắc cùng ý thức hệ, mấy hôm nay rộ lên cái tin siêu minh tinh Hoa Ngữ Chương Tử Di có quan hệ tình dục với Bạc Hy Lai tới hơn chục lần với thù lao tới ngót triệu đô (***). Khiến không ít độc giả nêu câu hỏi: liệu có phải chỉ một mình cựu Bí thư Trùng Khánh họ Bạc kia ham của lạ hay đó là mẫu số chung của tất cả những vị vua tập thể thời nay ở mọi thể chế toàn trị?

Giả thử Bạc Thái tử vẫn thủ đắc vững trãi trên ghế quyền lực vô phương kiểm soát thì những bí mật lem nhem về gái mú đó có bị cái đám đồng hội đồng thuyền cùng chí hướng kia phanh phui?

Minh tinh Hoa Ngữ nổi tiếng Chương Tử Di đang bị cáo buộc bán dâm… với cựu Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai -  //phunutoday.vn

Nếu ở các xứ kém dân chủ (“gấp vạn lần”) thì chuyện ăn bánh trả tiền sòng phẳng mà không có ép buộc cưỡng bức nào giữa bên bán và bên mua dâm thì coi như chuyện “thuận mua vừa bán”, vô can. Nhưng ở các xứ toàn trị thì việc chính trị hóa thứ “tài nguyên xác thịt” (chữ của Đào Tuấn) như thế này cũng là chuyện khá phổ biến. Ưa nhau thì méo mấy cũng tròn, ngậm bồ hòn cũng ngọt. Chẳng ưa thì dưa hóa dòi là thế.

Viết tới đây lại làm tôi nhớ đến một mụ đồng hương với mụ Tư Hồng (Cầu Nôm). Nhan sắc cũng tầm tầm bậc trung thôi. Nhưng được cái gái quê lột xác nơi tỉnh thành có sự bạo dạn và sẵn sàng lên gường với những ai có thể o bế mụ tiến thân trong nghề nghiệp. Nhưng do vốn kiến thức cơ bản ngắn cũn. Người ta thì làm việc bằng đầu. Còn mụ làm việc chủ yếu bằng “điã” (vốn tự có) và sự tận tuỵ với bạn tình. Xung quanh ai cũng biết nhưng “chả mất gì của bọ” nên chẳng ai muốn nói ra. Nhưng cho tới khi thấy mụ đùng đùng làm đơn xin các danh hiệu cao qúi lên trên… thì dư luận mới ầm lên cái chuyện ”điã” lấn át “đầu” của mụ. Khiến ai cầm tới hồ sơ của mụ cũng ái ngại. Phải đơn từ kiện cáo tới hơn chục năm dòng, nhan sắc mụ đã tàn phai theo thời gian mà vẫn thấy mụ kiên trì theo đuổi… Người ta cũng đành tặc lưỡi làm ngơ mà bốc xôi làng cho mụ. Như vậy, nhời cụ Yên Đổ chả đã phán ”Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ” chẳng phải từ cơn cớ đó mà sinh là gì?

Càng nghĩ càng thương cho đám con ong cái kiến. Bước đường cùng phải bán trôn nuôi miệng, nuôi danh (hão). Mà phải chịu biết bao nhục nhã ê chề!

Chém cha cái kiếp đào hồng,

Bạn với kẻ anh hùng cho đứng số.

Vợ bợm, chồng quan, danh phận đó,

Mai sau ngày giỗ có văn nôm.

Cha đời con đĩ cầu Nôm.

(Nguyễn Khuyến)

Gocomay

(*“Làm đĩ” và bài học cho “Sợi xích” - http://www.tuanvietnam.net/2010-05-12-la-m-di-va-ba-i-ho-c-cho-so-i-xi-ch-

(**)  Tài nguyên xác thịt http://daotuanddk.wordpress.com/2012/05/29/tai-nguyen-xac-thit/

(***) Chương Tử Di từng làm gái bao - http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/74153/chuong-tu-di-tung-lam-gai-bao.html

_________________________

735 – Một miếng giữa làng…


Hôm nay gọi điện về quê, được tin ông cậu ruột là nhà quay phim bậc tiền bối nền điện ảnh của chế độ đã khuất núi đúng ngày này (27/5) cách đây 32 năm (1980)… sau bao lận đận cũng đã nhận được danh hiệu Nghệ sỹ ưu tú về điện ảnh.
Mừng thì dĩ nhiên rồi. “Một miếng giữa làng” mà lỵ.
So với nhiều kẻ còn kém chán mà lại ẵm miếng to và mau mắn hơn… thì hương linh của cậu nơi chín suối cũng được an ủi phần nào.
Song cứ nghĩ tới cái cách xin cho trong xét và trao giải thưởng và danh hiệu… thì lại đượm buồn!
Cậu mình, nhà quay phim nổi tiếng, người đã quay bộ phim truyện đầu tiên của nước VNDCCH. Phim “Chung một dòng sông” hoàn thành vào năm 1959
Trước đó ông là một trong những hạt nhân góp mặt trong cái ngày đầu khai sinh ra ngành điện ảnh VN (15/3/1953). Ông tham gia Hội Văn hóa Cứu Quốc từ năm 1943 ở Phủ Quốc (Quốc Oai – Sơn Tây, nay thuộc ngoại thành Hà Nội). Là cơ sở nuôi dấu và giúp đỡ các ông Trường Chinh và Trần Độ từ thời trước 1945.
Đen cho ông những người bạn thân thiết thủy chung của ông như tướng Trần Độ thì cuối đời bị thất sủng nên qua bao đợt xét danh hiệu nghệ sỹ cũng như giải thưởng chả có ai thèm nhớ tới ông.
Hôm tết ta vừa rồi về phép gặp thằng Thắng con lớn của ông cậu, thấy nó bảo muốn được trao giải hay danh hiệu thì phải làm đơn. Mà đơn thì phải có xác nhận của cơ sở là Hãng phim truyện ở số 4 Thuỵ Khuê. Nhưng cái thằng Vũ Xuân Hưng hiện là Phó Giám đốc phim truyện nó dứt khoát không chịu xác nhận đơn. Nó cứ vin cớ chưa hề xem phim “Chung một dòng sông” bao giờ nên không biết Nguyễn Đắc có đúng là quay phim chính bộ phim đó hay không?
May mà có anh bạn chơi bóng bàn là Sinh (Lại Văn Sinh) lúc đó đang làm Cục trưởng Cục Điện ảnh và Đặng Xuân Hải đang làm Chủ tịch Hội Điện ảnh (anh Hải là Chef cũ của Thắng ở Xưởng phim Quân đội) chứng nhận đơn cho nên như ông Lợi (Đạo diễn NSND Nguyễn Khắc Lợi) bên hàng xóm nói là có nhiều triển vọng…
Mình hỏi Thắng, thằng Hưng là thằng nào mà làm tới chức Phó giám đốc phim truyện mà không biết người quay phim chính bộ phim truyện đầu tiên của ĐAVN? Nó nói thằng này học đạo diễn ở Liên Xô cũ là con nhà nòi (con cố giám đốc phim truyện Vũ Năng An). Nói đến Vũ Năng An thì mình mới nhớ tới con người đại quan liêu thủ cựu này. Dưới thời ông ta trị vì phim truyện hai đạo diễn nổi tiếng là Bắc Xuyên và Nông Ích Đạt do qúa bức xúc trước cảnh hà khắc đã phải lao vào xe điện và uống thuốc ngủ tự tử… thì việc đào tạo ra thằng con “kế thừa xuất sắc” như vậy thì cũng là lẽ thường.
Đợt nhận được danh hiệu và giải thưởng kỳ này chú em Như Vũ cũng xứng đáng danh hiệu NSND. Đồng nghiệp Nguyễn Thước cũng vậy. Đặng Hải sau những kiện cáo tùm lum tưởng tõn. May mà có phao cứu sinh cỡ thượng thừa (như bác cựu Tổng Phiêu là ví dụ) cũng được xếp vào diện đặc cách. Là bạn đồng môn với nhau ai mà không mừng. Lại được tin mợ Mỹ (Vũ Lệ Mỹ) sau hàng chục năm dòng “kiên định” làm đơn, nay cũng (cười) nhăn răng nghệ sỹ (tức NSND). Cũng mừng luôn không có mụ cứ tưởng mình hẹp hòi vì những ân oán cũ thì thật chẳng hay hớm gì.
Có lẽ người duy nhất không chịu làm đơn xin xỏ là nhạc sỹ Phạm Tuyên cũng đã “vượt vũ môn” và đậu được giải thưởng HCM cao qúi. Nhưng mấy ai bì được cái đức đại trượng phu của con cụ Thượng (Phạm Quỳnh)! Cụ chết oan nghiệt thế mà con trai cụ vẫn cứ phải “sáng mắt sáng lòng” để ngợi ca những người đã hãm hại cụ. Thì một chứ trăm ngàn cái giải thưởng (trị giá 200 triệu/ cái) kia chả thể khoả lấp nỗi đau âm ỉ tới suốt đời như vậy.
Cái khó cho kẻ sỹ ở xứ ta chính là ở chỗ đó. Trong bụng nghĩ gì. Sáng tối bất luận. Nhưng câu cửa miệng vẫn cứ phải rạng rỡ tưng bừng cho nó “kiên định lập trường” thì may mới có chút danh phận mát mặt với đời. Chứ cứ bụng nghĩ sao, nhời thế ấy thì có khướt mới được lên bục ôm hoa. Cái “bả vinh hoa” mà người đời nhắc tới chính là thế! Bả vinh hoa chả khác gì cái rọ khoá cứng miệng kẻ xin mỗi khi người cho (ban phát) muốn. Bởi thế “dòng sông Văn” có đục thế chứ đục nữa những người sắp “ghé mạn thuyền rồng” cũng chả thể há ra mà nói trái với “định hướng” quái gở kia được.
Nhắc tới dòng sông Văn, tôi lại nhớ tới chị Hồng Ngát, nhà biên kịch hiếm hoi cũng ngược dòng nước xiết nhận được giải thưởng nhà nước đợt này (*). Vậy càng thông cảm hơn với chị. Cũng mong nhà văn Nguyễn Văn Thọ ở Đức cũng thông cảm như tôi mà đừng trách cứ nhà thơ về chuyện đã không đủ can đảm, “không dám nói thẳng”  xung quanh “một việc làm không hay. Rất không tốt” (**) của đám SÂU lớn SÂU nhỏ VỚI DẢI ĐẤT VEN SÔNG (***) nơi chôn nhau cắt rốn của chị Ngát vào đúng cái thời điểm “nhạy cảm” này!
_______________________________________

734 – “Ủng hộ chính sách của Nhà nước” kiểu xã hội đen?

TT Nhật Yoshihiko Noda và TT VN Nguyễn Tấn Dũng – AP Foto (voanews)
Mấy hôm nay, vấn đề Chính phủ Nhật Bản cho nước ta vay 10 tỷ USD để xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 2, lại được hun nóng nhờ việc 6, 7 anh thương binh nặng vào sáng ngày 18/5 tới “thăm hỏi” một cách kém nhã nhặn đối với tiến sỹ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện ngay tại cơ quan trong giờ làm việc.

Khoan hãy nói tới đúng sai của vụ việc này. Không biết các anh tự xưng thương binh kia có liên quan gì tới cái tin phát trên đài VOA cách đây ngót 4 tuần không? 

Đài VOA có loan như thế này: 

“Theo tin của Kyodo, Bộ Ngoại giao Nhật Bản cho biết như thế hôm thứ hai tiếp theo sau cuộc họp hồi cuối tuần giữa ông Yoshihiko Noda với ông Nguyễn Tấn Dũng.  

Cuộc gặp gỡ lần thứ nhì của 2 nhà lãnh đạo này trong vòng khoảng 5 tháng diễn ra bên lề một hội nghị thượng đỉnh ở Tokyo giữa Nhật Bản với 5 nước tiểu vùng sông Mekong là Campuchia, Lào, Miến Điện, Thái Lan và Việt Nam. 

Nhật Bản đã giành được hợp đồng xây hai lò phản ứng hạt nhân vào năm 2010, nhưng đã có những mối quan tâm về việc Việt Nam có tiếp tục nhập khẩu kỹ thuật hạt nhân của Nhật hay không sau khi xảy ra thảm họa hạt nhân tại nhà máy điện Fukushima vì trận động đất và sóng thần hồi năm ngoái.

Hãng tin Kyodo trích lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết ông dự kiến Nhật Bản sẽ xây dựng “các lò phản ứng hạt nhân an toàn nhất với công nghiệp tiên tiến nhất”.” (*)  

Theo giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn, một chuyên gia hàng đầu về hạt nhân của Pháp trong một bài viết ngay sau thảm hoạ Fukushima thì đã có thông điệp rất rành mạch rằng:

“Cũng như Tchernobyl (3), Fukushima đang đánh tiếng chuông long trời lở đất. Tôi hy vọng rằng nó sẽ làm lay chuyển lương tâm của những nhà khoa học hay chính trị gia thiếu tinh thần trách nhiệm đối với nhân loại nói chung và đối với dân nước họ nói riêng” (**)

Với việc phát triển điện hạt nhân của  Việt Nam ông thổ lộ bằng những lời gan ruột:

“Trong số 20 bài tôi viết (2) từ năm 2003 với tất cả nhiệt tình dành cho quê hương, tôi đã nhiều lần nói rằng Việt Nam không nên xây cất nhà máy điện hạt nhân vì nhiều lý do: an toàn, chuyên gia, nhân lực, kinh tế, tài chính, môi trường, rủi ro nguy hiểm, lưu trữ chất thải phóng xạ… Chính sách năng lượng của nước ta, cũng như của tất cả các nước trên thế giới, phải dựa trên việc tiết kiệm, sử dụng có hiệu lực năng lượng, khai thác tất cả các nguồn năng lượng tái tạo. Tổn thất năng lượng của Việt Nam hiện nay có thể lên đến 35-40%! Theo tôi, không có con đường nào khác” (**)

Nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng Ngãi thì cho rằng, một nước có trình độ kỹ thuật tiên tiến như Nhật mà nay họ còn đồng loạt đóng cửa hơn 5 chục nhà máy điện hạt nhân, mặc dù giá thành sản xuất điện hạt nhân là thấp. Trong khi ta, trình độ kỹ thuật còn nhiều hạn chế… đến như cái đập sông Tranh 2 bị rò rỉ còn chưa khắc phục được huống hồ sự cố về điện hạt nhân…

Một nhà hoạt động chống điện hạt nhân người Nhật – bà Takahashi đã nói với BBC rằng: 

“Sự cố Fukushima chưa giải quyết xong mà chính phủ Nhật lại triển khai thoả thuận xuất khẩu điện hạt nhân sang Việt Nam thì tôi không hiểu được họ đang làm cái gì (***)

Còn thông tín viên Đỗ Thông Minh tại Nhật khi trả lời RFI ngày 19/5/2012 thì cho biết:“Mặc dù trong nội bộ chính phủ Nhật có những khó khăn nhưng nếu bán được công nghệ hạt nhân cho nước ngoài thì họ vẫn cứ bán”. Bởi vì 2 lò ở Fukushima chỉ trị giá khoảng 5 tỷ USD thôi nhưng để khắc phục hậu qủa và bồi thường thiệt hại cho nạn nhân đã lên tới 75-80 tỷ USD. Đó là chưa kể những lỗ lã mà Tepco phải gánh chịu tới hàng chục tỷ khiến nhà nước phải trợ giúp…

Vào ngày 22/03/2012 tại Chatham House (cơ quan nghiên cứu độc lập của Anh) ở London, Chủ tịch Quỹ Sáng kiến Tái thiết Nhật bản và là Giám đốc Ban điều tra Độc lập về sự cố Nhà máy điện Hạt nhân Fukushima, Tiến sỹ Yoichi Funabashi đã có bài thuyết trình về những lỗ hổng quản lý giữa các cơ quan cấp chính phủ và ngành công nghiệp điện nguyên tử. Đã thẳng thắn nói rằng khủng hoảng nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi đang có hệ lụy sâu rộng với chính trị Nhật trong những năm tới. Ông đã không ngần ngại khi bày tỏ:“Nhật Bản sau đệ nhị thế chiến đã xây dựng được hình ảnh rõ nét của một đất nước có độ an toàn và an ninh cao. Và người Nhật tự hào về một xã hội an toàn. Kể như thương hiệu của Nhật trong nhiều năm. Và công chúng Nhật cũng thấy được điều này. Tuy nhiên hình ảnh này, theo quan niệm của tôi đã bị hoen ố  (****)

Như vậy không biết niềm tin của TT Dũng nhà ta dựa trên cơ sở khoa học và thực tiễn nào để khẳng định như đinh đóng cột: “các lò phản ứng hạt nhân an toàn nhất với công nghiệp tiên tiến nhất”?

Nếu tự tin như vậy thì xin ông thủ tướng cho biết, nước Nhật sau thảm hoạ năm ngoái. Nay đang còn thiếu điện, mùa hè đang tới, nhu cầu về điện cần nhiều hơn mà ngày 5/5/2012 vừa rồi vẫn quyết định đóng cửa lò điện hạt nhận cuối cùng (trong số 54 lò của Nhật) mà ta lại hoan hỷ rước về thì có nên không?

Cũng xin thủ tướng cho biết ý kiến (cả trên phương diện cá nhân và trên cương vị thủ tướng) việc làm đúng sai của những người tự xưng thương binh, không hề biết internet hay bờ lốc bờ leo lại ngang nhiên xông vào cơ quan nhà nước (Viện Hán Nôm) trong giờ hành chính với cử chỉ và lời nói năng thô tục để bắt một công chức (TS Nguyễn Xuân Diện) đang làm việc phải gỡ bỏ lá thư sẽ gửi đối tác của ông (TT Nhật Yoshihiko Noda) để phản đối cái dự án mà ông tin là “an toàn nhất” bên trên?

Để kết cho entry này, tôi chỉ xin chép lại một đoạn trong Châm Cảnh của cụ Lê Qúi Đôn:

“Người nông phu lười biếng làm hỏng ruộng đất

 Người lái buôn gian dối làm hỏng thị trường

 Người độc phu tàn bạo làm nhiễu loạn đất nước”

Vậy không biết đằng sau những người thương binhỦng hộ chính sách của nhà nước(cuuchienbinh.com) theo kiểu xã hội đen ở Viện Hán Nôm vào sáng ngày 18/5/2012 có liên quan gì đến miếng ăn miếng uống của vị (hay nhóm) độc phu tàn bạo nào hay không? 

Ai thông tỏ, xin chỉ giáo dùm!

Gocomay

(*Thủ tướng Nhật Bản xác nhận tiến bộ hạt nhân với Việt Namhttp://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/japan-vietnam-nuclear-04-23-2012-148501735.html

(**Thảm hoạ ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima - http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.diendan.org/khoa-hoc-ky-thuat/tham-hoa-fukushima/

(***Việt Nam ‘nên tránh điện hạt nhân’ -http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/03/120314_nuclear_ takahashi.shtml

(****Bài học từ thảm họa Fukushima -http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/03/120324_funabashi_ chathamhouse.shtml

_____________________________

733-Chuyện ăn cơm chúa múa tối ngày của nhà báo xứ ta

Việc hai nhà báo của Đài tiếng nói Việt Nam bị đòn hội đồng “nhầm” ngoài ý muốn… xin nhà đài và hai nhà báo “thông cảm” (lời Thiếu tướng Trần Huy Ngạn – Giám đốc CA Hưng Yên) vẫn đang là đề tài bàn luận rôm rả cuối tuần này!
Như nhà báo trưởng phòng Thời sự – Kinh tế – Xã hội Nguyễn Ngọc Năm tường trình, ông cùng phóng viên Hán Phi Long, được Trung tâm Tin của Đài tiếng nói VN (VOV) cử xuống Xuân Quan, Văn Giang Hưng Yên vào sáng 24/4 để nắm tình hình phục vụ cho công tác tuyên truyền theo định hướng “cưỡng chế là đúng pháp luật”. Chính vì thế ông đã dùng điện thoại di động quay cảnh những người dân chống đối lệnh cưỡng chế như ném gạch đá và cả chai xăng vào lực lượng đang làm nhiệm vụ…
Nếu không xẩy ra tình huống nhà báo Phi Long bị đánh ngã gục thì có lẽ hai nhà báo của VOV đã hoàn thành xuất sắc công tác tuyên truyền theo “định hướng” do nhà đài giao phó. Với những hình ảnh sống động “quần chúng qúa khích” (sai trái) còn chính quyền (lực lượng chức năng: CSCĐ) thì kiên trì nhẫn nhịn để hoàn thành nhiệm vụ được giao (như lời Thủ tướng Dũng).

Những gì chúng ta thấy! 
Thì qủa là đáng tiếc cho cả những người cầm dùi cui và cầm bút theo “định hướng” vì đã không có sự “hiệp đồng ăn ý” từ trước mà sinh “hiểu nhầm”. Có lẽ với cái câu: “Đ.M mày! Nhà báo cũng đánh cho chết mẹ mày đi” (Lời tường trình của nhà báo Nguyễn Ngọc Năm) đã lột tả sinh động điều “đáng tiếc” này.
Có người chê ông Ngọc Năm, còn trẻ người non dạ gì nữa đâu, ngoại tứ tuần (“Tứ thập bất hoặc”) rồi, đã leo tới chức trưởng phòng của VOV… mà không biết mẹo “ngụy trang” cho kỹ như đóng giả đám dân quân tự vệ băng đỏ (giống như nhà anh an ninh đeo băng đỏ cầm máy quay phim và quát tháo ở trong đoạn cờ líp đó) để trà trộn vào toán cưỡng chế thì tha hồ mà quay chụp mang về mà viết bài theo “định hướng” của trên. Song cũng có người cho rằng ngộ nhỡ thấy nhà báo đeo băng đỏ dân mất đất không biết, cho chầu củ đậu bay… trong lúc đang say sưa “tác nghiệp” thì sao? 
Bởi thế cái câu “thấy ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi” có khi lại đúng trong trường hợp này.
Nếu không có cái anh ma xó Bi Bi Ci (BBC – chắc cũng thuộc đám “lực lượng thù địch”?) đưa tin thì chắc gì VOV và các báo lề đảng đã dám ho he với cái đám “cưỡng chế đúng là pháp luật” của Hưng Yên như vừa rồi. Ta cứ nghe lại câu nói của nhà ông Hà Minh Huệ (Phó chủ tịch thường trực Hội Nhà báo VN) với BBC thì rõ: “chưa có thông tin” và sẽ “xử lý theo cách riêng”
Sau khi không thể bưng bít thông tin nhà báo bị đánh được nữa, ông Phó Huệ lại (theo “định hướng”) phán: “Cũng cần phải xem xét hai nhà báo của đài VOV hoạt động nghề nghiệp có đúng qui định không?”
Trước động thái này nhiều tổ chức ký giả quốc tế như: Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ), hay: Liên minh Báo chí Đông Nam Á; Nhà báo Không biên giới (RSF); Freedom House (“Ngôi nhà tự do”… đồng loạt lên tiếng bảo vệ hai nhà báo của VOV thì những phát ngôn của Hội nhà báo VN (như lời ông Huệ) ở trên là hoàn toàn vô cảm và khó chấp nhận. Khiến nhà báo lão làng Nguyễn Đình Ấm (cựu phóng viên Báo Nhân Dân) phải thốt lên rằng: “Nếu đúng là ông Huệ nói câu này thì việc ông còn mang danh nhà báo lại là người đại diện cho giới báo chí Việt Nam là một sự dỉ nhục cho những người làm báo” (*)
Còn nhà báo Hồ Bất Khuất (tiến sỹ tốt nghiệp Khoa Báo chí ĐHTH Moskva mang tên Lomonpsov, giảng dạy Học viện Báo chí) thì cay đắng than: “Tôi thấy cách nói của đại diện nhà báo nhạt lắm” Cái “chết” của nhà báo chúng ta là ở chỗ đó – Những người có trách nhiệm trực tiếp bảo vệ mình lại sợ những người có chức quyền cao hơn” (**)

Nhà báo Hán Phi Long sau khi bị đòn hội đồng…

Đó chính là lý do hai nhà báo Ngọc Năm và Phi Long mặc dù bị đánh tơi bời, bị chửi, bị giật máy ảnh, thu thẻ nhà báo, thu thẻ đảng, bị còng tay… trước sự vô cảm của những người cấp chỉ huy của lực lượng cưỡng chế… nhục nhã ê chề thế mà hàng chục ngày sau mới dám lên tiếng trước công luận. Làm cho nhiều đồng nghiệp vừa thương vừa giận.

Thương vì cùng mang danh “thi hành công vụ” cả nhưng so với anh cầm dùi cui thì anh cầm bút gian nguy và đắng cay hơn nhiều. Giận vì ngay đến bản thân mình còn không tự bảo vệ được thì mong hòng bảo vệ được dân – những người thấp cổ bé miệng hơn mình? 

“Đáng kiếp cho cái nghiệp cầm “bút có lông” cho thằng khác… đái! Ôi! Những nhà báo “của nhân dân chúng tôi”!” (***)

Nhận định trên thật chua chát từ một nhà bình luận không thuộc lề đảng. Nhưng lẽ đời thật chớ trêu, bất kể ai mà ở vào vị trí của hai nhà báo bị đánh đang “ăn cơm chúa“ mà “múa” sai ý chúa thì liệu có thể yên thân để “múa tối ngày” được không???

Gocomay

(*Ông Hà Minh Huệ nên khẩn trương từ chức. - http://badamxoe.wordpress.com/2012/05/10/ong-ha-minh-hue-nen-khan-truong-tu-chuc/

(**) Tâm tư của một nhà báo bị đánh - http://blog.yahoo.com/_YPXJLYTBYRQHNDW25MKZEW2OOI/articles/200541/index

(***) Nguyễn Ngọc Già – Nhà Báo là ai?  - http://danluan.wordpress.com/2012/05/10/nguyen-ngoc-gia-nha-bao-la-ai/

* * *

Vĩ Thanh:
Có người bạn tâm giao quen nhau trên mạng đã lâu, đứt liên lạc. Nay gặp lại mừng vui khôn xiết. Thể theo đề nghị của bạn, Gocomay xin post lên đây cái còm sâu cay nhưng thú vị của bạn như sau:
“Đáng kiếp cho cái nghiệp “cầm bút có lông” cho thằng khác… đái! Ôi! Những nhà báo “của nhân dân chúng tôi!”.
Vậy xin có thơ rằng:
Ăn cơm chúa, múa tối ngày
Múa theo “định hướng” mới tày có ăn
Nhược bằng nếu cứ lăn tăn
Lương tâm, sự thật… thì ăn đòn thù
Tiến thân bằng lối ô dù
Bẻ cong ngòi bút, tối mù lương tâm
Hỡi ai “cầm bút có lông”
Cho thằng khác đái… đừng mong nên người.
He he!
12.5.2012
___________________________

732 – Thương “dòng sông Văn“ quê hương chị Ngát !

Nnhà phim Hồng Ngát đáng mến!

Xin phép gọi chị Phó chủ tịch Hội Điện ảnh VN như thế cho nó thân mật và đúng với tên blog mà chị đang dùng.

Cũng như chị, tôi cũng là con của một nông dân. Lớn lên cũng được học và làm phim như chị. Chỉ khác cái cung quan lộc của tôi kém qúa, chả bao giờ được làm quan. Nay thấy chị, tuy đã về hưu, vẫn tốt số quan lộc. Thật qúi hóa. Cái được ở chị là quan chức vẫn gần dân. Vẫn đau đáu với thân phận bọt bèo của những người dân thấp cổ bé miệng. Đó chính là nét son mà không phải ai cũng có được.

Nhờ ABS giới thiệu, tôi đã tìm đọc cả ba bài viết về Văn Giang gần đây của chị. Có sự lý giải nơi chị, tôi mới biết quê hương chị có cái tên thật đẹp: Văn Giang – “Dòng sông Văn“.

Cũng nhờ chị tôi mới biết được nguyên nhân của cái vụ cưỡng chế khốc liệt diễn ra hôm 24/4/2012 vừa rồi:

“Năm 2003, dự án ECOPARK xuất phát… Từ TRÊN CHÍNH PHỦ. Chính phủ về thăm và gợi ý Văn Giang là nơi lý tưởng làm Khu đô thị sinh thái… Cả huyện Văn Giang quê mình rồi sẽ là khu đô thị cấp 4. Từ nông dân sẽ trở thành Thị dân! Ôi qủa là giấc mơ lãng mạn!“ (*)

Có lẽ đó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn tới sự bật đèn xanh từ trên cho các anh Cường – Hào – Thông, lãnh đạo ở quê chị dẫn hàng ngàn chiến sỹ cảnh sát cơ động và “dân quân“ đeo băng đỏ cùng với hàng chục xe ủi xuống “cưỡng chế“ càn quét đánh đập dân bắt dân và húc tung biết bao mồ mả tổ tiên của người dân… quê chị. (**) 

Vậy mà hôm qua (2/5), cái nhà ông giáo, ông nhà thơ đương kim Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Nguyễn Khắc Hào lại leo lẻo:Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền” thì thật không thể nào hiểu nổi.

Hôm trước trên youtube, chỉ mới xem một đoạn clíp ngắn có 1 phút 22 giây thôi (***) mà tôi đã đếm được mười mấy đòn thù, đòn hội đồng của các chiến sỹ công an và dân quân với một thanh niên tay không tấc sắt. Thế mà bây giờ lại hoá ra đó là một trong những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền khiến bà Lê Hiền Đức, người có mặt chứng kiến đã phải thốt lên rằng:

“Chính công dân Lê Hiền Đức đã lăn lộn 2 ngày 2 đêm ở đó và phải nói như chiến trường cách đây hơn nửa thế kỷ mà tôi đã chứng kiến, khói lửa ngút trời, súng đạn ầm ầm. Chính mắt tôi đứng từ trên chòi cao nhìn thấy một thanh niên bị hàng chục công an nhảy qua bờ rào tường nghĩa địa đánh tới tấp…“

Bởi có những trái ngược trong phát ngôn giữa quan và dân như vậy. Tôi chợt nảy ra ý định nhờ chị giám định giúp cái đoạn video clip (được ông Phó chủ tịch Hưng Yên cho là giả) kia xem sự thật là thế nào? 

Tôi nghĩ vừa là người địa phương quen thông thổ địa bàn. Lại tinh thông nghiệp vụ. Trên ghế Giám đốc Hãng phim truyện, Cục Phó Cục ĐA trước đây và Phó Chủ tịch thường trực Hội ĐAVN kiêm Giám đốc Hodaflim (Hãng phim Hội ĐA) hiện nay, chị hoàn toàn đủ điều kiện và thừa khả năng để làm tốt (hơn ai hết) để thẩm định chính xác việc này.

Một thanh niên ở Văn Giang bị hàng chục công an và dân quân đeo băng đỏ đánh hội đồng - //www.youtube.com/

Lời cuối xin chúc chị cùng toàn thể qúi quyến an khang và vạn sự hanh thông may mắn! Qua chị cho gửi lời thăm cậu em trai (người từng làm Chủ tịch và Bí thư Văn Giang – năm 2009 nghỉ hưu)! Thật may cho cậu ta, chắc là tính khí cũng thương dân giống chị… nên đã sớm được “nghỉ hưu“ cho dù chưa đủ 60 (?). Như thế cũng là “hạ cánh an toàn“ rồi! Vì khỏi phải muối mặt trong trận càn tai tiếng hôm 24/4 vừa rồi. 

Cũng xin có lời chia vui cùng các đồng nghiệp của chị sắp nhận được danh hiệu và giải thưởng cao qúi vào dịp 19/5 này. Kèm cả lời chia buồn với anh Hải đương kim Chủ tịch Hội, vì bị kiện cáo (dù có sự ủng hộ nhiệt thành của chị) mà tõn mất cả danh hiệu NSND và giải thưởng nhà nước đợt này. Anh Hải là bạn học đồng môn (Trường SKĐA) với tôi. Tôi rất qúi anh ấy. Luôn coi anh ấy như người anh cả trong lớp. Chỉ có chút đáng tiếc cho anh! Càng đắc thế trên ghế quan lộc thì anh ấy không còn gần dân như thuở hàn vi nữa. Xem ra đó cũng là cái hạn chung của thứ “bả vinh hoa“ của giới văn nghệ chúng ta chăng? Giống như cái nhà ông Phó Hào ở Hưng Yên quê chị ấy! Mang danh thầy giáo, nhà thơ mà chỉ vì cái ghế, vì “áo xiêm giàng buộc“ mà phải táng tận lương tâm gắp lửa bỏ tay người như vậy thì qủa là ô uế cái “dòng sông Văn“ quê chị mất rồi…

Gocomay

(*VỀ LẠI VĂN GIANG - http://www.hongngatfilm.com/2012/05/ve-lai-van-giang.html 

(**) LỜI CỦA NHỮNG HÀI CỐT BỊ CÀY ỦI TRÊN CÁNH ĐỒNG VĂN GIANG - http://xuandienhannom.blogspot.de/2012/05/loi-cua-nhung-hai-cot-bi-cay-ui-tren.html 

(***http://www.youtube.com/watch?v=l2Vz3JitfLk&feature=player_embedded&oref=http%3A%2F%2Fs.ytimg.com%2Fyt%2Fswfbin%2Fwatch_as3-vflJs-cKN.swf&has_verified=1 

_____________________________

731 – Vị đắng trong ngày vui 30 tháng 4 năm nay

Đoàn quân giải phóng tiến về Dinh Độc Lập ngày 30.04.1975 (Nguồn: //maithanhhaiddk.blogspot.de/ )

Cứ mỗi dịp 30 tháng 4 tới là lại có “hàng triệu người vui, bên cạnh hàng triệu người buồn“ (lời ông Võ Văn Kiệt). Đó là niềm vui, nỗi buồn chung. Niềm riêng, những ai có ngày sinh (như một nhà văn mà mình hâm mộ) hay ngày cưới (như của mình) thì ngày này đúng là ngày “đại hỷ“ đích thị rồi!

30 tháng tư năm nay, thấy có tin đặc biệt nữa loan trên báo ANTĐ:

Bùi Thị Minh Hằng được hưởng khoan hồng! … (*)

Có người bạn vốn không mấy quan tâm tới thời cuộc bỗng dưng hỏi tôi:

-     Cái nhà cô Hằng này mắc tội gì mà lại được “hưởng khoan hồng“ vào cái dịp trọng đại này thế?

Tôi vốn làm biếng (hay ngại phải dài dòng văn tự) đành chỉ cho anh ta xem vài đường links có post nhiều hình ảnh biểu tình chống Trung Quốc gây hấn trên biển Đông vào mùa hè năm ngoái ở bờ Hồ Gươm Hà Nội.

Xem xong anh ta ngạc nhiên hỏi:

-     Chống tụi bành trướng gây hấn và xâm lấn biển đảo của ta thì có công chứ sao lại mang tội mà “được hưởng khoan hồng“?

Lại phải mất thì giờ, tôi đành giải thích qua loa rằng:

-     Vì ta với tụi giặc (lấn cướp biển đảo) tuy mâu thuẫn nhau về lãnh hải nhưng lại là bạn “tam tương tứ tốt“ (3 tương đồng, 4 tốt) có cùng ý thức hệ và thể chế chính trị. Nên dù có bất đồng hay tranh chấp lãnh thổ cỡ nào. Nhưng vẫn cứ “đồng bệnh tương lân“ và vẫn cứ “môi hở răng lạnh“… Nên giới chóp bu trên thượng tầng (của ta và giặc), vẫn cứ phải dựa vào nhau để hỗ trợ nhau nắm quyền hưởng lợi cho tới muôn đời, muôn kiếp. Bi kịch của xứ ta chính là: Khi giặc đã trở thành “bạn vàng“ thì người ta (người nắm quyền) muốn nói “biểu tình là yêu nước“ cũng được. Mà nói biểu tình là “tụ tập đông người trái phép“ là “hành vi gây rối trật tự công cộng“ thì người dân thấp cổ bé miệng cũng chả thể cãi nổi. Cái tội được kết cho Bùi Hằng nói riêng và hàng trăm người biểu tình chống Tàu nói chung chính là ở sự chớ trêu này.

Tạm hài lòng với sự dẫn giải của tôi. Nhưng khi thấy cái cảnh “khoan hồng“ ly kỳ tới mức có tới 40-50 nhân viên công lực cả ở Vĩnh Phúc; Hà Nội và TP Vũng tàu trên mấy chiếc ô tô tháp tùng chiếc xe chở Bùi Hằng với còng xích không rời tay, chân suốt từ Thanh hà Vĩnh Phúc vào tận Vũng Tàu thì anh bạn tôi buột miệng chửi tục:

-     Tiên sư chúng nó sao mà ngu khó đào tạo thế không biết. Đã tỏ ra nhân đạo “khoan hồng“ thì mua cho người ta chiếc vé máy bay. Đưa xe cho người ta ra sân bay. Với hai người tháp tùng đưa người ta về bàn giao tận nhà cho thật chu đáo thì sự cái sự “khoan hồng“ đó có phải đẹp biết bao. Đằng này áp tải với một bầu đoàn thê tử tốn kém như thế. Lại còn trói, xích người “được hưởng khoan hồng“ như tội đồ nguy hiểm thì tự cái việc ấy đã phản bác lại cái gọi là “chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước“ rồi còn gì?

Hiểu được sự bức xúc của bạn, mình phải xoa dịu bằng giải thích: Có thể việc bắt và giam giữ Bùi Hằng chưa tuân thủ đúng các qui định do chính luật pháp (vốn còn nhiều bất cập) của nhà nước hiện hành đặt ra. Nên đã vấp phải sự lên án rộng khắp cả trong lẫn ngoài. Nay cực chẳng thấu đành phải thả ra nhằm giải toả sức ép ngày càng tăng của dư luận. Nhưng khốn nỗi giới chóp bu luôn cho mình ở thế thượng phong, có bao giờ biết nhận ra cái sai quấy trong việc bắt người trái phép này đâu. Nhất là cả Bùi Hằng và gia đình (cháu Bùi Trung Nhân) đều không nhận lỗi và kiên quyết không viết đơn xin “khoan hồng“. Vì vậy, biết đâu trước cái “quyết định ân xá“ có 2 chữ “khoan hồng“ kia đã bị Bùi Hằng kiên quyết khước từ. Cho nên, để hoành thành nhiệm vụ trên giao, lực lượng an ninh tháp tùng của cả trại Thanh Hà; Hà Nội và Vũng Tàu đành phải “xích tay“ và tăng cường tới bốn năm chục người để cốt sao thực hiện bằng được cái sự “khoan hồng“của chế độ với Bùi Hằng (hay ngược lại của Bùi Hằng với chế độ)?

Thế cũng còn tươm chán. Chứ đám nông dân mất đất Văn Giang bị bắt giữ. Như có người mẹ muốn được về chăm đứa con khát sữa đói lả đã phải ký vào tới 3 tờ giấy khống và cả tờ cam kết: Sẽ không khiếu kiện! Thì mới được thả ra để về với con thơ kia. Dù sao so với Điếu cày- Nguyễn Văn Hải, cùng đi biểu tình chống Tàu, Bùi Hằng tuy bị đày ải tàn tạ vẫn còn may mắn hơn nhiều…

Song cứ nhìn vết sẹo ở tay và cái cảnh bị xích tay suốt 2 ngày dòng dã gần 2000 km từ Trại Thanh Hà vào tới Vũng Tàu của “người phụ nữ tiêu biểu năm 2011“ thì tôi cứ cảm thấy uất nghẹn. Bởi cái hương vị của cái ngày 30 tháng tư năm nay sao mà đắng lòng thế?!

Gocomay 

730 – Nông dân mất đất trở thành kẻ thù của chế độ?

Bất kể ai sau khi xem xong đoạn Clíp ngắn này đều đã thấy rất rõ cảnh các đồng chí Công an nhân dân “vì nước quên thân vì dân phục vụ” đã ”kính trọng lễ phép” với người nông dân ở xã Xuân Quang, huyện Văn Giang tới mức nào. 

Chỉ cần lướt qua 1 phút 22 giây, đã mục sở thị thấy cảnh một anh thanh niên nông dân tay không, đang đứng bên cạnh những chiếc chậu cây cảnh (chắc là của anh ta?) xếp chồng lên nhau ở bên trong tường rào nghiã trang chẳng có biểu hiện gì là chống đối. Đã bị hàng chục chiến sỹ công an và dân quân vây kín vòng trong vòng ngoài. Trong đó, có ít nhất 3 chiến sỹ công an cảnh phục chỉnh tề và 2 dân quân đeo băng đỏ cầm dùi cui vụt, thúc, bổ. Lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay tay thụi, đấm, lên gối, đá móc tới hơn chục đòn chí mạng vào đầu vào lưng vào sườn vào mặt… ở các phút giây thứ: 45″…. 48″… 49″…. 52″….. 1′ 10″… 1′ 11″… 1′ 12″… 1′ 13″… 1′ 14″….. 1′ 16″ ! Trên nền những tiếng súng nổ từ lẻ tẻ tới liên hồi để uy hiếp người dân đáng thương tay không tấc sắt này…

Vậy mà: Trao đổi với báo chí chiều 24/4, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên Bùi Huy Thanh cho biết, việc cưỡng chế và hỗ trợ thi công bắt đầu từ 7h đến 10h30 sáng 24/4. Nhiều đơn vị công an, dân quân và phương tiện cưỡng chế đã được huy động.

“Mọi việc diễn ra dưới sự chứng kiến của đại diện Viện KSND, không hề có quân đội tham gia, cũng không hề có nổ súng” (GCM-bôi đỏ đậm), ông Chánh văn phòng khẳng định. Song, ông cũng nói thêm rằng, công an đã phải dùng “hai quả đạn khói” để “giải tán” những người tụ tập, cản đường không cho xe, máy vào công trường. (Theo Nguyễn Hưng - báo Vnexpress

Theo ông Bùi Huy Thanh, có một nhóm người đứng sau cố tình phá hoại, cản trở dự án. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Chánh văn phòng UBND tỉnh Bùi Huy Thanh phát biểu tại buổi họp báo chiều 23/4.

Cũng theo tác giả Nguyễn Hưng: Dự án khu đô thị Văn Giang được Thủ tướng cho phép thực hiện, giao Công ty Đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng làm chủ đầu tư. Ngày 30/6/2004, Thủ tướng có quyết định thu hồi, giao đất để thực hiện. Dự án có quy mô xấp xỉ 500 ha thuộc 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao thuộc huyện Văn Giang và 55 ha để làm đường giao thông liên tỉnh Hà Nội – Hưng Yên.

Ta hãy xem lại tin bài trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 29/3/2012 có tiêu đề:

Vì sao các hộ dân ở huyện Văn Giang (Hưng Yên) khiếu nại kéo dài?

Khi thực hiện Dự án, người dân không được thông báo về lí do thu hồi đất, thời gian, kế hoạch di chuyển, phương án đền bù thiệt hại trước khi thu hồi.

Tại cuộc họp tiếp dân của Chủ tịch UBND xã Phụng Công ngày 17-8-2006 khi người dân hỏi vì sao không được biết về dự án thì ông Nguyễn Văn Tắng, Chủ tịch UBND xã nói: “Về quy hoạch dự án thì cả tôi cũng không được biết hoặc tham khảo gì…”. Có người hỏi thêm: Vậy Điều 28, Luật Đất đai không có ý nghĩa gì hay sao? Câu này không có ai trả lời.

Các hộ dân cho biết: Toàn bộ các hộ sử dụng đất đều có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nhưng tỉnh Hưng Yên đã giao đất cho chủ đầu tư mà không ra quyết định thu hồi đất. Điều 21 Luật Đất đai 1993 quy định: “Việc quyết định giao đất đang có người sử dụng cho người khác chỉ được tiến hành sau khi có quyết định thu hồi đất đó”. Xem ra, UBND tỉnh Hưng Yên và huyện Văn Giang đã bỏ qua rất nhiều quy định pháp luật mà Nhà nước đã ban hành.

Do việc thực hiện Dự án có nhiều điều vi phạm pháp luật, các hộ dân ở ba xã kiên trì, liên tục khiếu nại lên các cấp ở Trung ương. Ngày 26-1-2007, Thanh tra Chính phủ ra Thông báo số 168/TTCP-V4 chỉ ra một số sai phạm trong quá trình thực hiện Dự án và chỉ đạo tỉnh Hưng Yên “Tập trung chỉ đạo tốt việc tuyên truyền nhân dân ba xã vùng dự án về chủ trương đầu tư dự án, bảo đảm lợi ích hài hoà của Nhà nước, nhân dân và nhà đầu tư, giải quyết kịp thời kiến nghị chính đáng của nhân dân, tạo sự đồng thuận của nhân dân trong quá trình đầu tư xây dựng Khu đô thị Thương mại – Du lịch Văn Giang…”. Tuy nhiên, các hộ dân cho biết, chỉ đạo của Thanh tra Chính phủ không được tỉnh Hưng Yên tiếp thu và thực hiện nên nhân dân vẫn phải tiếp tục đội đơn khiếu nại ở các cơ quan có thẩm quyền.

(Theo Ngọc Phi http://nguoicaotuoi.org.vn/Story.aspx?lang=vn&zoneparent=0&zone=7&ID=7514)

Lực lượng công an dày đặc trong ngày cưỡng chế đất tại huyện Văn Giang hôm 24/4/2012 – Nguồn: rfa.org

Từ thực tế trên, ta cũng có thể thấy, những người nông dân mất ruộng ở Văn Giang nói riêng, người dân mất đất trên toàn dải đất hình chữ S đau thương của chúng ta nói chung đang dần trở thành “các thế lực thù địch” – là kẻ thù! Đối tượng trấn áp không khoan nhượng của “chuyên chính vô sản” nhằm ”ổn định chính trị”, bảo vệ chế độ “dân chủ gấp vạn lần…” đang hiện hữu ở xứ ta chăng?

Gocomay

____________________

729 – Bác Tổng Trọng đang “tự diễn biến từ bên trên”?

Suốt mấy ngày qua cư dân mạng vẫn xôn xao không dứt về bài lên lớp của bác Tổng Trọng ở La Habana được phía bạn hoan nghênh và đánh giá cao như lời bác Quang Nghị tháp tùng đoàn trở về trên báo Hà Nội Mới *. Còn đám thảo dân đông đảo, người thì chê bác lú lẫn, đã: “Nói những gì không biết, viết những gì không hiểu và sợ mất những gì mình không có!”.

Song còn có cả những lời khen: “Anh Trọng quả là không lú chút nào khi anh chọn cái nơi mà người dân đang thu nhập có 8 đô-la, mà ô-tô đã được “tiến lên” bằng… xe đạp” **

Phải ngẫm nghĩ mãi mình mới thấm được lời khen trên của cụ nhạc sỹ già (Tô Hải) thật chí lý. Không chí lý sao được khi ở thủ đô Hà Nội cũng như những thành phố lớn đông dân cư trên khắp nước ta đang phải điên đầu với nạn kẹt xe và tai nạn giao thông. Thì anh Cu thức ngủ đồng sàng thủy chung với ta bên kia bán cầu vẫn thong dong: “Đi lại trên đường phố hầu như chỉ mặc áo phông quần bò, đầu không nón mũ mặc dù trời nắng chang chang và hầu như tất cả đều đi bộ. Không vội vàng, không ồn ào, đông đúc, qúa tải người, xe như trên các đường phố của ta…” * (lời bác Quang Nghị).

Không biết có đúng khi đem rao giảng những lời chê bai này của nền kinh tế thị trường của CNTB, bác Tổng Trọng muốn khuyên anh Cu cứ yên tâm lớn đi. Trăng đến rằm sẽ tròn. Chả phải hám làm gì cái mô hình phát triển của đám “tư bản giẫy chết” ấy, khi trên bục bác nổ rất to rằng:

“Từ giữa thập kỷ 70 và nhất là từ sau khi Liên Xô tan rã, chủ nghiã tư bản thế giới đã một lần nữa bộc lộ rõ bản chất của mình bằng việc thúc đẩy các chính sách “tự do mới” trên qui mô toàn cầu. Và hôm nay chúng ta đang chứng kiến những diễn biến của cuộc khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế, bắt đầu từ năm 2008 ở nước Mỹ, nhanh chóng lan rộng ra các trung tâm tư bản chủ nghiã khác và tác động đến hầu hết các nước ở các châu lục. Các nhà nước, các chính phủ tư sản ở phương Tây đã bơm những lượng tiền khổng lồ để cứu các tập đoàn kinh tế xuyên quốc gia, các tổ hợp công nghiệp, tài chính, ngân hàng, thị trường chứng khoán, nhưng chưa thành công. Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội trong các xã hội tư bản chủ nghiã: đời sống của đa số cư dân lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Những tình huống “phát triển xấu”, những nghịch lý “phản phát triển”, từ địa hạt kinh tế – tài chính đã tràn vào lĩnh vực xã hội, làm bùng nổ các xung đột xã hội và ở không ít nơi từ tình huống kinh tế đã trở thành tình huống chính trị với biểu tình, bãi công, làm rung chuyển cả thể chế. Sự thật đơn giản là bản thân thị trường tự do của chủ nghiã tư bản không thể giúp giải quyết được những khó khăn, và trong nhiều trường hợp còn gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho các nước nghèo; làm sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa lao động và tư bản toàn cầu… “.

Ở đây chắc bác Tổng muốn “phân hoá kẻ thù” bằng việc khoét sâu cái hố ngăn cách giữa giới chủ tư bản và đám “vô sản” toàn cầu. Để xúi đám này (ở Cuba – tiền đồn…) vác cuốc thuổng chạy bộ xông lên đào mồ chôn sống CNTB lũng đoạn chăng?

TBT Nguyễn Phú Trọng trên bục giảng tại trường Đảng Cao cấp Nico Lopez – ngày 10.04.2012 (Ảnh: Trí Dũng -TTXVN)

Chắc là sau khi nhận được sự những tràng vỗ tay (cò mồi) “hoan nghênh và đánh giá cao“, bác Tổng nhà ta lại thao thao bất tuyệt tiếp:

Cùng với khủng hoảng kinh tế – tài chính là khủng hoảng năng lượng, lương thực, sự cạn kiệt của các nguồn tài nguyên thiên nhiên, sự suy thoái của môi trường sinh thái đang đặt ra những thách thức vô cùng lớn cho sự tồn tại và phát triển của nhân loại. Đó là hậu qủa của qúa trình phát triển kinh tế – xã hội lấy lợi nhuận làm mục tiêu tối thượng, coi chiếm hữu của cải tiêu dùng vật chất ngày càng tăng làm thước đo văn minh, lấy lợi nhuận cá nhân làm trụ cột của xã hội. Đó cũng chính là những đặc trưng cốt yếu của phương thức sản xuất và tiêu dùng tư bản chủ nghiã. Các cuộc khủng hoảng đang diễn ra một lần nữa chứng minh tính chất phản tiến bộ, phản nhân văn và không bền vững cả về kinh tế, xã hội và sinh thái của nó; như Mác đã từng nói, chủ nghiã tư bản đang hủy hoại chính ngay những nhân tố làm nên sự giàu có của nó là lao động và tài nguyên. Theo nhiều nhà khoa học phân tích, các cuộc khủng hoảng hiện nay không thể giải quyết được một cách triệt để trong khuôn khổ của chế độ tư bản chủ nghiã”. ***

Nghe bác Tổng nói thế, có độc giả chuyên đọc các tin “tai nạn… cướp… giết… hiếp” (của báo nhà nước) đâm hoang mang không biết thực hư thế nào gọi điện hỏi tôi (đang sống ở nơi tư bản giẫy chết). Tôi bảo chắc bác ấy suy bụng ta ra bụng người nên nói đại lên thế để răn đe “tên đế quốc đầu sỏ” đang đối đầu với thằng em Cu của bác (bên kia eo biển Caribe) rằng: chúng mày đừng nhầm to. Vì cuộc khủng hoảng hiện nay không thể giải quyết được một cách triệt để trong khuôn khổ của chế độ tư bản chủ nghiã” nên đừng có mà nằm mơ. Bởi theo đánh giá của bác Tổng: “Những thành tựu đổi mới tại Việt Nam đã chứng minh rằng, phát triển (kinh tế thị trường – GCM) theo định hướng xã hội chủ nghiã không những có hiệu qủa tích cực về mặt kinh tế mà còn giải quyết được các vấn đề xã hội tốt hơn nhiều so với các nước TBCN có cùng mức phát triển kinh tế”

Ở phần cuối bài giảng bác hùng hồn khẳng định:

“Chúng ta cần một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của các cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác và chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính tr mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có” ***

Để trả lời những thắc mắc của người bạn, mình chỉ nói vắn tắt. Chứ đang bù đầu vào công việc thời gian đâu mà mổ xẻ từng ý từng lời của vị thủ lãnh bậc thượng thừa ”đỉnh cao trí tuệ” nhà ta rằng: có lẽ chỉ cần hoán vị những chữ CNTB thành CNXH (và ngược lại) thì nhời bác ấy trên bục giảng tại trường Đảng Cao cấp Nico Lopez xứ Cu hoàn toàn ứng với thực tiễn sinh động đang diễn ra từng ngày từng giờ trên đất nước ta hiện nay. Bởi cách đây chưa lâu, trong Hội nghị TW 4 chính bác chứ không ai khác đã thừa nhận là có “một số không nhỏ đảng viên (Đảng CSVN-GCM) suy thoái về đạo đức-lối sống, ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng và của dân tộc”. Để bác ấy đưa ra tới “19 điều cấm đảng viên không được làm”. Như vậy nay bác lại đổ thừa cho cái thị trường tự do của chủ nghiã tư bản không thể giúp giải quyết được những khó khăn” mà chế độ do đảng của bác cầm quyền đang gặp phải chăng? Đành rằng ai cũng có thể cảm thông được qua cái câu “đóng cửa trong nhà bảo nhau”. Nhưng nếu bác đã coi thằng em Cu của bác là thân thiết nhất của bác trên hành tinh hiện nay thì sao bác lại đi đi rao giảng với người anh em nghèo khổ bằng những luận lý nghịch nhĩ như vậy?

Không biết có phải đồng chí Phi râu xồm của bác trong lúc đang đau ốm thập tử nhất sinh (cả nghiã bóng lẫn nghiã đen) vừa tưng bừng đón tiếp Giáo Hoàng Biển Đức – Benedict XVI ở Vatican cách đó mấy hôm hầu mong tìm lại nguồn sinh khí mới nhằm sửa cái “lỗi hệ thống” do cái thứ CNXH viễn vông mà xứ Cu đã và đang mắc kẹt. Nay bác lại nỡ xui tiếp nhận cái “kinh tế thị trường định hướng XHCN” vô tiền khoáng hậu nhằm kìm hãm thằng em dại “đồng sàng” đang khốn khó tột cùng này chăng?

Cựu lãnh đạo Cuba Fidel Castro gặp Đức Giáo Hoàng Benedict XVI tại Havana, 28.03.2012. (Osservatore Romano / Reuters)
Lãnh tụ Fidel Castro thân mật tiếp Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (Nguồn: //vnexpress.net/)
Không biết có phải “phía bạn hoan nghênh và đánh giá cao (lời bác Quang Nghị) mà bác Phi lại diện bộ cánh thể thao (đồ ngủ của người già) để đón tiếp bác Tổng Trọng cho nó “thân mật”? Trái lại khi tiếp tụi “diễn biến hòa bình” (Đức Giáo Hoàng) ngay trước đó thì lại diện bộ đại lễ trang trọng như vậy? Với tình huống này nếu bác Nghị nhanh tay mà gỡ và dấu ngay cái cà vạt cho nó hợp với ngữ cảnh thì vẫn trông vẫn đỡ kênh hơn chăng?

Trong nghi lễ ngoại giao, mỗi khi câu chuyện giữa chủ và khách không ăn nhập với nhau thì người ta hay nói tới những điều vô thưởng vô phạt như bàn về chuyện thời tiết hay đánh trống lảng như kiểu: “Đồng chí Fidel Castro kể lại rất nhiều kỷ niệm… về các cuộc gặp với Thủ tướng Phạm Văn Đồng, với đại tướng Võ Nguyên Giáp… có một chi tiết hết sức thú vị, đó là bộ ấm chén mà gia đình đồng chí Fidel Castro dùng để pha trà mời khách là sản phẩm gốm Bát Tràng, có hình ảnh Văn Miếu và Chùa Một Cột” *** (lời mô tả của bác Quang Nghị)
Nhớ lại lời một nhà khoa học kể với tôi trong chuyến công tác trên con đường thiên lý Bắc Nam dọc quốc lộ 1A giữa cánh đồng lúa mênh mông bát ngát đang trổ đòng đòng. Ông ta có người bạn thân là một chuyên gia người Hung-ga-ri (cũng từng đi qua đây… thời Đông Âu chưa sụp đổ), đã buột miệng nói rằng: ”Nước của mày nếu không thay đổi thì không ai chết đói. Nhưng sẽ đói tới chết”!
May mà có những người như ông Kim Ngọc, ông Đoàn Duy Thành… đã “vô kỷ luật” mạnh dạn “xé rào” khoán chui trong nông nghiệp, quay trở lại với cách làm ăn cũ (nay gọi là “đổi mới”) để dân ta thoát khỏi phải “đói tới chết” như thời bao cấp. Nhưng những gì ngài Tổng Trọng rao giảng ở Cuba mấy bữa trước qủa thật “yêu nhau như thế bằng mười hại nhau”?
Hay đó chính là một biểu hiện của cái gọi là “tự diễn biến từ bên trong và bên trên” mà báo QĐND bấy nay đang để cả một chuyên mục kiên trì chống báng?
Nếu đó không phải sự lú lẫn: “Nói những gì không biết, viết những gì không hiểu và sợ mất những gì mình không có!”. Thì đó đích thị là trò “tự diễn biến” từ trên thượng tầng. Để đẩy nhanh cỗ xe “thời kỳ qúa độ xây CNXH” lao nhanh xuống chạm đáy vực sâu.
Nếu đúng vậy thì toàn dân hai xứ Việt-Cu cần phải ngàn lần đa tạ bác Tổng Trọng đang “tự diễn biến…” để mau giúp cho đôi bạn thức ngủ chúng ta chóng tới hồi “khổ tận cam lai”!
* thư Hà Nội:‘Nhiều điều gợi mở, cần học hỏi từ Cuba’- http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/04/bi-thu-ha-noi-nhieu-dieu-goi-mo-can-hoc-hoi-tu-cuba/
** ĐỪNG ĐÁNH GIÁ ANH TRỌNG THẤP NHƯ THẾ!http://to-hai.blogspot.de/2012/04/nhat-ky-mo-nhung-suy-nghi-moi-ve-anh.html.
*** Chủ nghiã xã hội và con đường đi lên Chủ nghiã xã hội – Nhìn từ thực tiễn Việt Nam – http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2012/4/285915/
____________________________

728 – Có nên chọn ngày quốc khánh vào mùng 10 tháng 3?

Tập tin:Thuong temple.JPG
 Đền Thượng thờ Vua Hùng ở Phú Thọ - Nguồn: //vi.wikipedia.org/
“Thiên thư định phận, chính thống triệu Minh đô, Bách Việt sơn hà tri hữu tổ”.
“Quang nhạc hiệp linh cố cung thành tụy miếu, tam giang khâm đái thượng triều tôn”.
Đó là hai vế phải và trái của câu đối tại đền thờ quốc tổ Hùng vương ở Phú thọ.
Dịch nghiã:
“Sách trời đã định chính thống dựng kinh đô non sông Bách Việt đã có tổ.
Núi sáng linh thiêng cố cung lập thành miếu, ba sông một dải hướng về nguồn”.
Hùng Vương là tên gọi chung cho các vua thuộc họ Hồng Bàng trị vì nước Văn Lang kéo dài gần 3000 năm (từ năm 2879 tới năm 258 trước CN). Với khoảng thời gian kéo dài tận 2621 năm mà chỉ có 18 đời Hùng Vương – theo truyền thuyết, thật sự đã đem lại nhiều nghi vấn cho lớp hậu sinh?!
Sự ngộ nhận này có lẽ xuất phát từ câu: “Đột Ngột Cao Sơn Cổ Hùng Nhị Thập Bát Thế Thánh Vương, Thánh Vị” được ghi trong bài vị ở đền thờ chính. Nhiều ý kiến đã rất có lý khi cho rằng: Do tục thờ cúng tổ tiên, người Lạc Việt chỉ thờ vị khai sáng đầu tiên, nên chữ “Thập Bát Thế” có thể hiểu là 18 Vương hiệu của các vị Tổ đầu tiên của 18 chi Hùng Vương, đã thay nhau cầm quyền trên quốc gia đầu tiên của người Việt chúng ta. Tựa như nhà Lý, nhà Trần, nhà Lê… nhà Nguyễn, mỗi triều đại có nhiều vị vua. Ít có khi chỉ một, nhiều có khi lên tới vài chục. Có truyền thuyết cho rằng 18 đời Hùng Vương có thể đã tồn tại tới 180 vị quân vương.

Cảnh dâng lễ vật của 6 xã vùng ven khu di tích vào ngày 29/3/2012 – Nguồn: - //us.24h.com.vn/

Có một mẫu số chung của mọi triều đại ở nước ta sau khi đã giành được độc lập thoát khỏi ách thống trị của kẻ thù truyền kiếp phương Bắc đều tôn vinh các vua Hùng. Nên Đền Hùng ở trên núi Nghĩa Lĩnh Phú Thọ hiện nay là một quần thể di tích được tôn tạo kéo dài hàng thế kỷ. Mà dấu ấn đậm nét được ghi nhận từ thời nhà Đinh (TK thứ 10) đến thời Hậu Lê (TK 15) được hoàn thiện như qui mô hiện tại.

Cũng có một mẫu số chung mà không phải dân tộc nào cũng có. Dù chính kiến có khác nhau thế nào thì Vua Hùng, Đền Hùng và ngày Giỗ Tổ (10/03/âm lịch) hàng năm con dân người Việt ở khắp nơi cả trong và ngoài nước đều hướng về đất tổ để tưởng nhớ tới các vua Hùng. Từ sự đồng thuận có một không hai ấy, nhiều ý kiến đã hy vọng rằng: Ngày 10 tháng 3 âm lịch hàng năm mà được chọn làm ngày quốc khánh cho một nước Việt Nam mới trong tương lai thì chắc chắn sẽ giành được sự hưởng ứng nhiệt liệt của đông đảo người Việt mình.

Bởi thế việc tìm hiểu ý nghiã của ngày Giỗ Tổ mùng 10 tháng 3 của tiền nhân chắc chắn sẽ làm cho niềm tin của lớp hậu sinh xứ mình về một ngày hội đích thực của non sông thêm nhiều điều thú vị!

*
*     *

Nghiên cứu cổ sử Trung Hoa mà Sử thuyết họ Hùng cho là Bách Việt sử… ta thấy: vua Hạ vũ được tôn là tổ của nhà Hạ nhưng ông Khải mới chính là vua đầu tiên của nhà Hạ, ông Cơ xương vẫn được coi là tổ nhà Chu… nhưng thực ra con ông là Cơ Phát mới là vua đầu của nhà Chu.

Như thế Suy ra ngày giỗ của vua tổ chính là ngày lên ngôi của vua đầu khai sáng triều đại.

Tương tự… quốc gia của người họ Hùng cũng thế, trước khi trở thành 1 vương quốc bao giờ cũng có thời lập quốc, ngày kết thúc thời lập quốc cũng chính là ngày bắt đầu của thời vương quốc, cả thời gian lập quốc được người Việt ‘siêu nhiên hoá’ thành thời trị vì của vua tổ, ngày vua tổ mất chính là ngày lên ngôi của vua đầu tiên tức mốc thời gian bắt đầu có quốc gia dân tộc hay là ngày khởi đầu của lịch sử quốc gia.

Đã thông ý nghĩa ngày giỗ tổ rồi… tiếp tới câu hỏi: có thật ngày 10 tháng 3 là ngày mất của quốc tổ Hùng vương như lưu truyền xưa nay?

- Ở trên đã nói quốc tổ là sự ‘siêu nhiên hóa’ cả thời kỳ tổ tiên lập quốc chứ không phải 1 nhân vật lịch sử, 1 con người sống để có ngày sinh ngày mất thực …

- Vậy ngày giỗ tổ 10 tháng 3 âm lịch ở đâu ra? điều này quan trọng lắm đấy vì kể từ năm Canh dần 2010 chính thức trở thành ngày quốc lễ, ngày trọng đại của mọi người Việt, từ đương kim nguyên thủ quốc gia tới người đang lưu vong xa xứ… , từ người cầm búa tới người cầm bút, từ nông thôn tới thành thị, từ người mặc áo vàng tới người áo đỏ… không sót một ai.

- Có thể nói ngày 10 tháng 3 hàng năm là ngày duy nhất có được của toàn thể người Việt mà sự hân hoan tự nhiên phát ra từ đáy lòng, là ngày giờ linh thiêng khiến giữa tất cả người Việt với nhau thực sự không có sự ngăn cách nào dù mong manh nhất.

- Xin thưa những ngày tháng này đều rút từ ruột của Dịch học.

- Số 3 trong tháng 3 giỗ tổ là số của Địa chi.

- Số 10 trong ngày 10 là số của Thiên can.

Ở phần trên đã chỉ ra tháng 3 âm lịch là tháng Thìn theo lịch nhà Hạ, Thìn là con rồng, Hoa ngữ đọc là LUNG, âm Hán Việt là LONG, Lung và Long là đồng âm của LANG, chính vì điều này con Rồng được dùng tượng trưng cho Vua.

- Năm là số trung cung của Hà-Lạc nơi điều hoà ngũ hành nên được dùng chỉ thủ lãnh, vua, người cầm đầu.

- Trong tiếng Việt: năm hay lăm → lang

Ngôn ngữ Thái và Mường hiện nay từ lang cũng có nghĩa là Thủ lãnh, người cầm đầu.

- Tóm lại: ý nghĩa của số 3 –Thìn chính là Lang là vua.

- Số 10 là can KỶ; đi hết 1 vòng trở về khởi đầu là Kỷ, nên ngày KỶ cũng là Kỵ, ngày KỴ tức ngày Giỗ.

- số 10 và số 3 căn cứ trên 2 hệ Can – Chi theo Dịch học họ HÙNG giải mã ra là: KỴ LONG ý tứ rất rõ ràng nghĩa là ngày GIỖ VUA.

Vua ở đây là vua tổ như đã trình bày ở trên, ngày giỗ của vua tổ cũng chính là ngày lên ngôi của vua đầu tiên, ngày khởi đầu của vương triều thứ nhất, ngày bắt đầu của Lịch sử quốc gia, từ cổ xưa đến nay Việt nam có lẽ là nơi duy nhất trên qủa đất này ngày giỗ quốc tổ lại chính là ngày hân hoan vui mừng của toàn dân tộc.

- Từ ngày tháng này trở đi sau không biết là bao năm… mạch sống từ cội nguồn lại tuôn về; cứ ngày 10 tháng 3 âm lịch là tiếng trống đồng lại vang vọng khắp non sông, nơi nơi chốn chốn đàn con Việt hợp lòng cùng nhau hướng về đền HÙNG cầu xin tiên tổ phù trợ khiến quốc thái dân an, người người hạnh phúc, nguồn mạch tâm linh ấy một khi đã tuôn chảy rồi sẽ không bao giờ dứt.

Gocomay

http://vn.360plus.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=9416

(Viết phỏng theo nguồn: thuvienkhoahoc.com)

__________________________

727 – Tào lao với ông Đinh La Thăng

Đường làng nơi Gocomay cư ngụ

Mình cũng có một chiếc PKW (ô tô 4 chỗ ngồi). Năm ngoái vừa thuế đường lẫn bảo hiểm (bắt buộc) phải đóng cả năm ngót 400€. Năm nay đổi chiếc xe khác mới hơn chút. Thuế đường chỉ ngót 100€/ năm. Nhưng tiền bảo hiểm (bắt buộc) lại tăng lên. Nhưng cả thảy cũng chỉ hơn 400€/ năm thôi. 

Nghe tin ở bên nhà từ 01.06.2012 sắp tới mỗi đầu xe ô tô cá nhân như vậy phải chịu tất cả các khoản thuế chồng thuế từ 50-70 triệu/ Năm. Thấy giật mình.

Theo dẫn giải của ông Bộ trưởng Đinh La Thăng thì đây vừa là phí để “bảo trì đường bộ”. Lại vừa có mục đích giảm số đầu xe lưu hành. Nhằm giải bài toán chống kẹt xe mà ông đang tích cực thực hiện suốt từ ngày nhậm chức bộ trưởng tới giờ. Cũng tốt thôi. Khi anh tham gia giao thông thì phải đóng thuế đường (như cách gọi của người Đức) là hoàn toàn hợp lý. Nhưng đóng ở mức độ cao gấp hàng chục lần (nếu kể cả tiền mua vé qua cầu hay đường cao tốc) như vậy liệu có hợp lý không?

Muốn biết được thực chất của cái gọi là “phí đường bộ” hay “phí chống kẹt xe” như cách ông Thăng gọi. Thì phải có những so sánh rất cụ thể, ta mới có thể thấy được đằng sau việc thu phí này là gì? Có phải vậy không thưa ông bộ trưởng?

Nước Đức có khoảng 600 đường quốc lộ (Bundesstrasse) với tổng chiều dài 182.973 km (con số thống kê năm 2011). Ngoài ra có khoảng 20 đường cao tốc (Autobahn) có lưu lượng trên 100 ngàn lượt xe/ ngày. Và hàng chục Autobahn nữa với lưu lượng ít hơn. Cả thảy độ dài là 12.819 km (số liệu 2011).  (Nguồn: http://de.wikipedia.org/wiki/Bundesstra%C3%9Fe &  http://de.wikipedia.org/wiki/Autobahn_(Deutschland)).

Dù vẫn biết rằng, đem so một thằng tư bản giẫy chết thối nát với sứ thiên đường nhà mình, có những người lãnh đạo ở bậc “đỉnh cao trí tuệ” (như ông Thăng là ví dụ) thì rất là khập khiễng. Nhưng tôi cứ chọn vì nước Đức có dân số và diện tích khá tương đồng với nước Việt Nam ta. Với 81,831 triệu người/ 357.123,50 km² – con số điều tra vào ngày 30.10.2011 (còn Việt Nam: 86.927.700 người/ 331.698 km² – con số năm 2010).

Đường cao tốc (Autobahn) ở Muenchen-Nord CHLB Đức – Nguồn: de.wikipedia.org/

Tổng số đầu xe của Đức có khoảng 55,5 triệu (Nguồn: http://www.autokiste.de/psg/archiv/a.htm?id=5980). Trong đó xe dưới 12 chỗ ngồi khoảng 46,6 triệu. Một chiếc xe cá nhân loại Mecedes-C180 – 122 PS chạy xăng, đăng ký sử dụng (Bauja): 1995 (như của May) chỉ phải trả thuế đường mỗi năm có 121€ (tương đương 3,3 triệu VND). Danh từ gọi chung là thuế đường (Kfz-Steuer). Nhưng thực chất bao hàm cả phí bảo trì đường xá và phí môi trường (khí thải). Mà phí bảo vệ môi trường mới là chính nên xe có mã lực lớn; xe càng cũ; xe chạy bằng Diesel hay xe có bộ lọc khí thải kém thường phải trả phí cao hơn là lẽ đó.

Ngược lại ở xứ ta. Tổng chiều dài cả quốc lộ và tỉnh lộ mới có khoảng 45.000 km. Số lượng xe ô tô chỉ khoảng 2 triệu (*). Mà ô tô lại bị coi là thủ phạm gây nên tắc đường (như báo chí mô tả) và là đối tượng cần “giảm” (bằng trả phí cao) thì quả là khó thuyết phục. 

Cảnh kẹt xe ở TP Hà Nội – Nguồn: Internet
Vậy đâu mới là nguyên nhân chính của câu chuyện tắc đường? Một ông bộ trưởng có bằng tiến sỹ xuất thân từ kế toán ngành xây dựng chả nhẽ lại không biết? 

Đó có phải do bất cập ở các khâu như: Qui hoạch đô thị (phân bố dân cư). Qui hoạch chiến lược phát triển đường xá. Như chất lượng thi công đường giao thông (rút ruột công trình). Việc phát triển hệ thống giao thông công cộng (như các tuyến xe buýt). Việc cho nhập khẩu và đưa vào sử dụng qúa nhiều xe gắn máy. Cộng với ý thức người dân tham gia giao thông. 
Đặc biệt là tệ nạn mãi lộ, tắc trách của các nhân viên công lực (CSGT) v.v… mới là các nguyên nhân chính gây nên nạn tắc đường. Chứ đâu phải thủ phạm là 2 triệu chiếc ô tô kia, thưa ông Thăng tiến sỹ?
____
(* Thử tính kinh phí đầu tư và duy tu bảo trì đường bộ!
Hãy tính chi phí đầu tư xây dựng cho một mét vuông đường bộ loại tỉnh lộ gần ngang quốc lộ và chưa tới cao tốc lộ! (riêng phần đền bù, giải tỏa không được tính vào bởi nó là đầu tư dài hạn không phải giá thi công!)
(Vì không biết cách dán nguyên form sang đây nên bà con ráng click vô hình xem dự toán…)
Đa số đường ở Việt nam chiều ngang cỡ 30-40 m nên tính ra giá đầu tư cho một cây số đường sẽ tính trung bình 35m rộng . Như vậy để đầu tư cho mốt cây số đường bộ sẽ tốn: 372.350 đ/m2 * 35m * 1000 m = 13.032.250.000đ/km
Với chất lượng làm đúng như thực tế này và làm đúng quy trình , quy phạm thì loại đường này có thể dùng trong 30 năm mà số lần bảo trì, sửa chữa không quá 6 lần, và khối lượng bảo trì sửa chữa không quá 20% diện tích tổng thể xây dựng.
Như vậy có thể tính ra phí bảo dưỡng, duy tu đường bộ trong mỗi năm sẽ là:
(13.032.250.000 x 20% ) / 6 lần / 5 năm lần = 86.882.000 đ/km/năm
[[[[Toàn bộ các tuyến đường Quốc lộ có tổng chiều dài khoảng 17.300 km, trong đó gần 85% đã tráng nhựa. Ngoài các đường quốc lộ còn có các đường tỉnh lộ, nối các huyện trong tỉnh, huyện lộ nối các xã trong huyện. Các tuyến tỉnh lộ có tổng chiều dài khoảng 27.700 km, trong đó hơn 50% đã tráng nhựa.]]]] 
Cứ quy trung bình hết – lớn bù nhỏ ta có 45.000km đường bộ. Như vậy kinh phí cần có để duy tu, bảo trì sẽ là: 86.8 triệu x 45.000 km = 3.910 tỷ đồng.
[[[Hiện cả nước có 37 triệu phương tiện, trong đó có 2 triệu ô tô, 35 triệu xe máy. Với dân số gần 90 triệu người thì Việt Nam là quốc gia có tổng số phương tiện trên đầu dân cao bậc nhất thế giới, đặc biệt là xe máy. ]]]] 
Như vậy chia ra đầu phương tiện – phải có quy đổi từ xe máy sang xe hơi: 6 xe máy = 1 xe hơi (thứ nhất diện tích chiếm chỗ, không gian, xả khí, tải trọng bới xe bốn chỗ sẽ ít hơn lượng 6 xe máy nhưng tính đến xe tải, xe công hay xe lớn hơn nữa thì chưa có thống kê chính xác nên quy trung bình cho dễ bao quat:
3.910 tỷ: 37 triệu phương tiện = 106.000 đồng / năm cho một đầu phương tiện là xe máy.
Và 106.000 x 6 lần = 636.000 đồng / xe hơi / năm.
Vậy lý do gì mà lão Thăng với trâu chửa Hiệp kêu đóng phí bảo trì lên tới cả 1.4 triệu mấy/tháng cho xe hơi, xe máy 180.000đ/xe? Lại còn to mồm bảo phí duy trì chiếm 2/3 vốn đầu tư? Chả lẽ chúng bay làm đường bằng bánh tráng lẩu dê sao? Thu được đống này từ dân thì các lão ăn nó ấm cật lại dậm dật gái gú chả khác gì thằng Dũng Tổng PMU18 cả.
Ở đây tôi đã tính mức phí chi ra cao nhất- mức hư hỏng cũng cao nhất- chứ nếu làm đúng chất lượng như dự toàn này thì hư hỏng phải sửa chữa chưa tới 1% diện tích / 10 năm sử dụng.
Nếu mấy ông bảo các ông đã tính và hỏi ý kiến dân thì các ông trưng bảng tính ra đây! Tôi phản biện cho – các ông sai chỗ nào, điêu chỗ nào tôi lột truồng ra hết cho các ông xem, đố mà sót kể cả cọng lông ruồi!
Chưa đâu, phí lưu thông nữa, các ông đã gộp chung vào giá xăng dầu cả chục năm nay mà ỡm ờ lừa dân là chỉ có giá xăng dầu- ai mua xăng dầu công trường, hay hãng vận tải bắt buộc phải đòi xuất hóa đơn đỏ mua xăng dầu đều có ghi rõ phí cầu đường là 500 đ/lít chưa có VAT.
Mẹ kiếp, đừng bảo bà gỡ bài này xuống nhá, bà đéo gỡ đâu đấy- cái vụ này thì bà đéo ngoan đâu!

Hồ Lan Hương

____

P/S:  
Một số hình ảnh đường giao thông ở Đức

L1030114.jpg

Đường làng vùng ngoại ô Hamburg /Ảnh: Gocomay)

Đường làng ngày 1-5 (ảnh: Gocomay)
Đường cao tốc (Autobahn A.1 – Norderelbbruecke)
800px-Autobahnkreuz_Breitscheid_Ratingen_A3.jpg
Hai đường cao tốc cắt nhau (Autobahnkreuz A.3: Breitscheid-Ratingen)
800px-BAB40-52-SW.jpg
Đường cao tốc và đường xe lửa ở đoạn A.40 gặp A.52
800px-Verkehrsunfall_Moers_A40_1.JPG
Một tai nạn giao thông trên đường cao tốc (Autobahn A.40-Moers)
Cảnh hoàng hôn trên đường cao tốc A.52
Nhìn từ máy bay đường cao tốc A.2 cắt A.37- Hannover
Đường cao tốc A.4-Koeln (có tường chắn chống ồn khi đi qua khu dân cư)
Cảnh đêm trên đường vào A.40- Thành phố Essen (Nordheit-Westfalen)
Ngã ba đường cao tốc ở Ahlhorner và vùng phụ cận (Autobahn – A.1)
Đường cao tốc băng qua nhà ga xe lửa (A7-Volkspark)
Đường cao tốc A.1 chạy song song với đường xe lửa (Đoạn gần TP Wuppertal-Blombach)

Đường cao tốc – Autobahn-A.9 ở Garching

Đường cao tốc – A.3 gần sân vận động TP Muenchen (Allianz-Arena)
Đường cao tốc ở Đức năm 1951
_____________________
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.